Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Cảm ơn bạn đã ủng hộ nhóm dịch. Có những bộ truyện hay khác mong bạn cũng ủng hộ nhiều cho chúng mình nhé
1. Yêu Kẻ Bắt Cóc
2. Truyền Thuyết Rồng Thiêng.
3. Người Đẹp Và Quái Vật
4. Khiêu Vũ Cùng Kỵ Sĩ Bóng Đêm
5. Vật Hiến Tế
6. Khi Nhà Sinh Vật Học Yêu
7. Ép Hôn Nàng Hầu
8. Đóa Hoa Của Quỷ
9. Lạc Vào Xứ Sở Thần Tiên.
10. Cướp Biển Vùng Caribige
***
Bố mẹ tôi đã giữ kín những việc làm xấu của tôi, chôn vùi chúng hoàn toàn để không bao giờ bị tiết lộ. Năm cuối cấp 3, tôi đã bị bắt quả tang ăn cắp vặt nhiều lần. Rồi mùa hè năm đó, tôi bị cảnh sát chặn lại vì lái xe khi say rượu, đâm vào cột đèn. Lần tệ nhất, lần không bao giờ được nhắc đến, là khi tôi lẻn vào lớp của giáo sư vào đầu năm. Vị giáo sư đã ghét tôi, đã đưa ra những bình luận khiếm nhã về tình dục và sau đó quyết định đánh trượt tôi khi tôi tát vào mặt ông ta.
Vậy, tôi đã làm gì?
Tôi đã đốt cháy văn phòng của giáo sư. Đốt cháy nó thành tro tàn. Tôi không hề hối hận. Nhưng bố mẹ tôi không coi nhẹ việc một chiếc máy ảnh đã ghi lại cảnh tôi giơ tay tắt đèn với một bình xăng trên tay.
Làm con gái của thống đốc thật là mệt mỏi. Luôn phải cư xử tử tế, tôn trọng, nở nụ cười tận tụy để làm hài lòng gia đình và người dân còn mệt mỏi hơn là thức trắng cả tuần mà không ngủ một chút nào. Tôi ghét điều đó, và nó khiến tôi đi ngược lại với lẽ thường. Tôi không bơi theo dòng nước. Tôi luôn bơi tránh xa nó.
Tôi thực sự nổi loạn, bởi vì tôi muốn như vậy, bởi vì tôi có thể như vậy, bởi vì tôi thực sự hạnh phúc khi có thể mặc váy vào ban ngày và mỉm cười, rồi lại ngoảnh mặt với thế giới vào ban đêm và buông thả sự cảnh giác của mình.
Nhưng bố mẹ tôi ghét điều đó. Và nhìn vào mắt họ lúc này, ngay cả khi tôi chảy máu miệng và tiếp tục nói với họ rằng tôi không liên quan gì đến những gì đã xảy ra, họ cũng sẽ không tin tôi.
Tôi có thể đã trưởng thành và đang học đại học, nhưng tôi luôn chịu sự kiểm soát của họ.
Nếu tôi không nằm trong sự quản lý của bọn con trai thì tôi sẽ nằm trong sự quản lý của cha mẹ tôi.
Tôi bị mắc kẹt rồi, bây giờ và mãi mãi.
"Tôi sẽ không đi đâu cả", tôi bình tĩnh nói.
Cha tôi mỉm cười, như thể ông có máy quay từ mọi hướng. "Con không có tiếng nói trong vấn đề này. Nếu cha phát hiện ra con có liên quan đến chuyện này, con sẽ phải trả giá cho những sai lầm của mình trong một thời gian rất, rất dài."
Tôi khoanh tay trước ngực. “Tôi không liên quan gì đến chuyện này.”
Ông ta nhét đôi bàn tay rám nắng vào quần. "Thật mừng khi nghe điều đó. Điều đó không có nghĩa là ta tin con và nó không thay đổi được sự thật rằng con sẽ ở với dì và chú của con trong sáu tháng trong khi chúng ta lại dọn dẹp đống bừa bộn của con. Sẽ tốt hơn nếu con có được sự tôn trọng và kỷ luật."
Mắt tôi mở to. "Mấy cái bà dì Cindy và chú Dan chết tiệt ở Montana á? Tuyệt đối không phải!" Tôi gầm lên. "Tôi là người lớn rồi. Tôi không cần phải đi đâu cả."
Ông ấy rút điện thoại ra khỏi túi, bấm một số và áp vào tai.