Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Âm thanh của da cắt qua không khí vang đến tai tôi trước khi cơn đau rát lan khắp da tôi.
Tát.
Tôi cong người, hai tay buông khỏi bệ bếp khi liếc nhìn qua vai, những ngón tay ấn vào làn da nóng rát. "Ối!" Tôi hét lên.
Anh ta gầm gừ, tay đưa ra sau đầu tôi rồi xoay lại, hướng mặt tôi ra xa anh ta.
"Nói cho tôi biết anh đang giấu tôi điều gì đi," anh gầm gừ.
Tôi biết mình không giỏi giữ bí mật, nhưng tôi không thể lộ liễu như vậy được, đúng không?
Tôi tựa trán vào mặt bàn bếp. "Tôi không giấu anh điều gì cả, Reign ạ," tôi nài nỉ.
Tát .
Cái tát gần đến mức nguy hiểm, đầu da chỉ sượt qua nếp gấp. Cảm giác bỏng rát chuyển thành nhói, rồi dịu dần thành cơn đau khiến tôi phải cọ xát hai đùi vào nhau.
Tát.
Tôi rên lên, nghiêng đầu sang một bên khi cơn đau khoái cảm lan tỏa khắp tứ chi. Mắt tôi bắt đầu ngấn lệ, môi hé mở, áp chặt vào bệ bếp.
Cảm giác thật tuyệt vời. Nhưng cũng thật tệ hại.
Tôi không biết mình cảm thấy thế nào, nhưng tôi không thể ngăn được niềm vui đang dâng trào trong tôi.
Tát.
Mắt tôi đảo ngược sau gáy khi lớp da, lần này nhẹ nhàng hơn, vỗ thẳng vào chỗ ẩm ướt của tôi. Ngay trên âm vật.
Nó bắt đầu đập thình thịch, rung lên, cầu xin được giải thoát nhưng tôi không chắc mình có nhận được hay không.
Cơ thể ấm áp của anh áp lên người tôi, những ngón tay anh luồn vào giữa các nếp gấp. Tôi lắc hông khi anh luồn hai ngón tay vào bên trong, cong chúng lại cho đến khi tôi giật mình dưới anh, mắt tôi mờ dần vì khoái cảm.
"Nếu em nói cho anh biết bí mật của em, anh sẽ cho em đạt được cực khoái mà em đang khao khát", anh lẩm bẩm.
Tôi nuốt nước bọt để giải tỏa cơn nghẹn ở cổ họng, hông tôi cọ vào gót bàn tay anh, khao khát được giải thoát.
Ngón tay anh tuột khỏi tôi, và tôi hét lên, quay về phía anh. "Làm ơn," tôi cầu xin.
Anh ta nghiêng người, mũi cọ vào mũi tôi. "Nói cho tôi biết đi," anh ta gầm lên. Giọng anh ta nhẹ nhàng, nhưng sự căng thẳng toát ra từ anh ta đủ sức làm cả thế giới sụp đổ. Anh ta đầy giận dữ, đầy thù hận, và sẽ làm bất cứ điều gì để có được câu trả lời mình muốn.
Tôi hít một hơi thật sâu, phổi tôi thắt lại vì sợ hãi.
Nhưng tôi tuyệt vọng quá.
Tôi liếm môi, hy vọng có thể nói cho anh ấy ít nhất một nửa sự thật.
"Kẻ giết người đã đến chỗ tôi," tôi thì thầm.
Mắt anh ta mở to, rồi nheo lại. "Mày vừa nói cái quái gì thế?" anh ta gắt lên.
Tôi nắm chặt tay thành nắm đấm, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay. "Anh ấy đã đến với tôi." Giọng tôi gần như không nghe rõ, chỉ như tiếng thì thầm.
Anh nghiêng đầu sang một bên, nhiệt độ trong phòng hạ xuống. "Khi nào?" Giọng anh như một viên đạn xuyên qua không khí im lặng.