Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Cảm ơn bạn đã ủng hộ nhóm dịch. Có những bộ truyện hay khác mong bạn cũng ủng hộ nhiều cho chúng mình nhé
1. Yêu Kẻ Bắt Cóc
2. Truyền Thuyết Rồng Thiêng.
3. Người Đẹp Và Quái Vật
4. Khiêu Vũ Cùng Kỵ Sĩ Bóng Đêm
5. Vật Hiến Tế
6. Ép Hôn Nàng Hầu
7. Kẻ Săn Và Con Mồi
8. Đóa Hoa Của Quỷ
9. Lạc Vào Xứ Sở Thần Tiên.
10. Cướp Biển Vùng Caribige
***
Jacob liếc nhìn xung quanh rồi nghiêng chiếc ô theo hướng cho chúng tôi có thêm chút riêng tư. “Đi dạo một chút nhé?”
Tôi thực sự không muốn lội bùn, nhưng quyết định rằng tôi tò mò về những gì anh ấy sẽ nói. Hai chúng tôi rời khỏi cảnh tượng ủy mị và tiếp tục đi qua nghĩa trang. Trường đại học hiện ra ở đằng xa, nhà thờ càng thêm đáng ngại với sương mù bám vào nó.
“Anh biết về The Hunt.”
"Đúng vậy" tôi nói.
“Và anh biết chúng tôi làm gì không?”
"Không hẳn thế," tôi trả lời. "Và tại sao anh lại nói với tôi?"
Anh mím môi thành một đường thẳng. “Tôi lo cho Nora. Có những chuyện xảy ra mà tôi không thể nói ra. Tốt nhất là cô ấy không nên dính líu vào, nhưng cô ấy quá tò mò.”
Tôi cố nhịn cười, biết rằng cô ấy đã tham gia rồi. Thực ra, cô ấy là trung tâm của mọi chuyện. Cô ấy đã giết con trai của Trưởng khoa, đúng như vậy, và đã bị một con quái vật gài bẫy. Vì con quái vật ấy mà cô ấy từ chối cung cấp thông tin, ngay cả với tôi.
Ghen tuông không phải là cảm giác tôi thích. Nếu tôi muốn điều gì đó, tôi sẽ giành lấy nó. Nếu tôi không muốn thứ gì đó, tôi sẽ vứt bỏ nó một cách đàng hoàng. Nora ngày càng trở thành một vấn đề, và không thể bỏ qua được.
Chúng tôi đã nhảy múa quanh nhau suốt cả tuần. Tôi bắt đầu thấy chán những trò chơi đó.
“Anh có hiểu rõ về cô ấy không? Anh có biết nhiều về lí lịch của cô ấy không?” Jacob hỏi.
Tôi không làm thế. “Không.”
Jacob mím chặt môi khi chúng tôi tiếp tục đi. Mặt đất ẩm ướt, mưa rơi ngày một nặng hạt hơn và mang đến cho chúng tôi sự riêng tư về mặt thính giác.
“Tất cả thành viên trong gia đình cô ấy đều đã chết. Nora là người cuối cùng còn sống. Cô ấy thừa hưởng một khối tài sản lớn từ người chú quá cố của mình. Cái chết của họ luôn bất hạnh và kỳ lạ. Người chú của cô ấy đã bị đâm năm nhát và bị bỏ lại trong một con hẻm.”
Cô ấy đã giết hết bọn họ rồi sao? Ý nghĩ đó làm tôi vui theo một cách hoàn toàn méo mó.
“Họ có nghi ngờ Nora không?” Tôi hỏi.
Anh nhún vai. “Hồ sơ ghi rằng cô ấy có chứng cứ ngoại phạm và được tuyên vô tội.”
"Chuyện này liên quan gì đến The Hunt?" Tôi hỏi.
“Tôi không thể nói được.”
Tôi khịt mũi: “Anh không thể nghiêm túc được. Anh đã mạo hiểm nhiều như vậy rồi, tại sao không tiếp tục? Anh không thể trêu chọc tôi như vậy được.”
Anh lắc đầu, hàm nghiến chặt. "Tôi không thể nói thêm điều gì nữa. Nhưng tôi có một câu hỏi. Anh đã ở đâu vào đêm ba giáo sư kia bị sát hại?"
Tôi nghiến răng, cố gắng giữ cho mọi cơ bắp được thư giãn. "Đêm tiệc tối à?" Tôi hỏi.
"Đúng."
"Nhà kính," tôi trả lời với một cái nhún vai. "Đó là nơi tôi vẫn luôn ở.“
“Đó là tất cả những gì anh làm sao? Làm việc? Ngay cả khi học kỳ kết thúc? Anh không có nơi nào để đi sao? Gia đình?”
Tôi cười khô khan với anh ta. “Chúng ta không phải bạn bè, Jacob. Việc tôi lắng nghe anh lúc này trong chuyến đi bộ buồn tẻ này là để lấy thông tin, không phải để cung cấp thông tin.”
Jacob thở dài. “Tôi chỉ cố gắng làm điều tốt ở đây thôi.”
“Ồ, thế là chúng ta thành một trong số chúng ta rồi.”