Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Cảm ơn bạn đã ủng hộ nhóm dịch. Có những bộ truyện hay khác mong bạn cũng ủng hộ nhiều cho chúng mình nhé
1. Yêu Kẻ Bắt Cóc
2. Truyền Thuyết Rồng Thiêng.
3. Người Đẹp Và Quái Vật
4. Khiêu Vũ Cùng Kỵ Sĩ Bóng Đêm
5. Vật Hiến Tế
6. Ép Hôn Nàng Hầu
7. Kẻ Săn Và Con Mồi
8. Đóa Hoa Của Quỷ
9. Lạc Vào Xứ Sở Thần Tiên.
10. Cướp Biển Vùng Caribige
***
Mọi cái tên đều bị gạch bỏ trừ tên tôi. Nguyên nhân cái chết đều được viết dưới mỗi cái tên. Nước mắt tôi trào ra. Mẹ - không rõ. Cha - đâm. Chú - đâm. Dì - không rõ. Nó cứ kéo dài mãi, làm kiệt sức mọi thành viên trong gia đình mà tôi biết từ khi còn nhỏ. Tôi là người duy nhất còn sống.
Tại sao anh ta lại quan tâm đến gia đình tôi? Sự khó chịu bùng lên trong tôi. Một lần nữa, sự riêng tư của tôi bị xâm phạm, điều này khiến tôi chắc chắn cảm thấy ít lo lắng hơn về việc làm điều tương tự với anh ta.
Ở trang tiếp theo, có những ghi chú về tôi. Chiều cao của tôi. Màu tóc của tôi. Ghi chú về cách tôi đi, cách tôi nói. Về sở thích của tôi và những gì tôi dạy. Tay tôi run rẩy khi lật đến cuối sách, thấy rằng vài trang cuối cùng trống rỗng ngoại trừ một ngày tháng được viết ở trang cuối cùng.
Ngày đó là đêm diễn ra bữa tiệc.
Trước khi mọi chuyện xảy ra.
Đêm các giáo sư bị sát hại.
Tim tôi như nhảy lên cổ họng. Những ghi chú đó được viết trước khi tôi đến sao?
Hoặc là Alec là một kẻ chủ mưu thực sự hoặc là anh ấy hoàn toàn không nhận thức được những điều mình đang làm.
Một âm thanh vang vọng khắp nhà kính. Tôi không nghe rõ lời bài hát, nhưng tôi không đơn độc.
Chết tiệt. Tôi như chết lặng trong khi lắng nghe, nhưng đó không phải là giọng của Alec.
Còn ai ở đây nữa? Tôi nhanh chóng đứng dậy và nhét cuốn nhật ký trở lại ngăn kéo. Tôi đi xuống con đường hướng về phía trước nhà kính.
Một dây leo quấn vào mắt cá chân tôi và tôi cố kìm tiếng kêu khi ngã mạnh xuống đất. Nó kéo tôi lại khi tôi nghe thấy một giọng nói khác, nhiều dây leo kéo tôi vòng qua góc và sau đó vào một bức tường lá khổng lồ.
Tôi thở hổn hển khi đập vào một cơ thể cứng cáp.
“Em không được phép ở đây.”
Con quái vật.
Tôi cố gắng quay lại, nhưng móng vuốt đã tóm lấy hàm tôi, giữ chặt tôi. Khuôn mặt tôi thẳng tắp khi ánh sáng lướt xuống con đường mà chúng tôi bị che khuất. Tôi nhìn xuyên qua những chiếc lá khi hai bóng người xuất hiện.
Louis, Harold.
Harold đang cầm một con dao.
“Ôi trời ơi,” tôi thì thầm.
Đó là con dao. Con dao của John. Con dao mà tôi đã dùng để giết anh ấy.
Hai dây leo di chuyển lên cơ thể tôi, quằn quại và thắt chặt khi con quái vật ấn cậu nhỏ vào tôi, sức mạnh của nó trói buộc tôi vào nó. Bàn tay nó che miệng tôi, làm tôi im lặng khi hai người đàn ông bên kia cánh cửa nói chuyện.
“Đây là của cậu ấy” Harold nói, lật nó lại. “Nó được chôn trong cây sồi độc.”
“Tay anh sẽ bị gãy mất,” Louis nói.
“Không quan trọng. Briar có tội.”
"Đây không phải là bằng chứng," Louis rít lên. "Tôi ghét anh ta nhiều như anh vậy, nhưng kẻ giết người có thể đã chôn nó ở đây. Thi thể của John đã bị xé nát theo cùng một cách như những giáo sư khác."
“Thật là trùng hợp quá." Harold nói.
"Đây là lỗi của em," con quái vật thì thầm, hơi thở nóng hổi phả vào tai tôi. "Nếu chúng phát hiện ra chúng ta, anh sẽ giết chúng và chúng ta sẽ giấu xác."