Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Cảm ơn bạn đã ủng hộ nhóm dịch. Có những bộ truyện hay khác mong bạn cũng ủng hộ nhiều cho chúng mình nhé
1. Yêu Kẻ Bắt Cóc
2. Truyền Thuyết Rồng Thiêng.
3. Người Đẹp Và Quái Vật
4. Khiêu Vũ Cùng Kỵ Sĩ Bóng Đêm
5. Vật Hiến Tế
6. Ép Hôn Nàng Hầu
7. Kẻ Săn Và Con Mồi
8. Đóa Hoa Của Quỷ
9. Lạc Vào Xứ Sở Thần Tiên.
10. Cướp Biển Vùng Caribige
***
Động vật không thỏa mãn bằng con người. Mặc dù vậy, tôi bắt đầu ăn thịt xác chết, xé toạc lồng ngực và ăn tim trước. Móng vuốt của tôi giúp quá trình này dễ dàng hơn. Tôi ngửa đầu ra sau khi bắt đầu thỏa mãn cơn đói, ngay cả khi không theo cách tôi thích.
Mùa đã đến khi con người trở về làng, đánh thức cơn thèm thịt của tôi. Điều đó xảy ra hàng năm. Những tháng mà những chú cừu lạc của họ sẽ lang thang vào rừng của tôi và trở thành bữa ăn của tôi.
Tôi muốn cô ấy.
Ý nghĩ đó cứ quanh quẩn trong đầu tôi khi tôi tiếp tục ăn.
Tôi thèm khát cô ấy . Bóng tối bao phủ cô ấy khơi dậy sự tò mò của tôi và khi tôi nuốt chửng phần còn lại của con nai đực, tôi tưởng tượng mình đang săn đuổi cô ấy qua chính khu rừng này. Nghe thấy tiếng hét của cô ấy khi đôi chân cô ấy bị xé toạc khỏi những tảng đá và cành cây.
Dây leo của tôi trườn qua mặt đất đẫm máu, cảm nhận mặt đất. Tôi uống cạn từng giọt có thể, hơi nóng chảy xuống cổ họng. Tôi rên rỉ khi thả cơ thể ra, giờ chỉ còn là một lớp vỏ rỗng của xương và da.
Nhưng vẫn chưa đủ. Tôi có thể săn mọi con nai đực trong rừng, nhưng đêm nay vẫn chưa đủ thỏa mãn tôi.
Lá cây xào xạc dưới chân. Tôi rảo bước ra xa cô ấy, đấu tranh với mọi thôi thúc thúc giục tôi quay lại.
Nếu tôi làm thế thì sao?
Cô ấy sẽ làm gì?
Cô ấy sẽ hét lên chứ? Cô ấy sẽ cầu xin chứ?
Tôi nghi ngờ cô ấy sẽ làm vậy. Cô ấy là một chiến binh.
Một tiếng gầm gừ nhỏ vang lên. Lá cây xào xạc và tôi ngẩng đầu lên khi một bóng người lao vút qua những cái cây. Đó là một trong những kẻ ngốc khác tin rằng họ có thể lấy đi sức mạnh từ nơi này.
Quyền lực sẽ làm mục nát chúng từ trong ra ngoài.
Tôi trở nên rất bất động khi tiếng bước chân của họ ngày một lớn hơn. Tôi ngã người vào một cái cây, hòa làm một với nó và bóng tối. Người đàn ông đi ngang qua mà không nhận ra họ đang đứng gần cái chết đến thế nào.
Sẽ sớm có nhiều hơn nữa trong rừng. Tôi không mong đợi phải ẩn núp nhiều như vậy. Đặc biệt là khi các học sinh ra ngoài để thực hiện nghi lễ của họ, giả vờ làm điều gì đó mà họ không biết.
Hàng năm, tôi chia sẻ thế giới với loài người và mong muốn nuốt chửng tất cả bọn họ.
Vâng, có lẽ không phải tất cả.
Một lần nữa, khuôn mặt cô ấy lại hiện ra trong tâm trí tôi.
Liệu cô ấy có nhận ra tôi không?
Liệu cô ấy có nhớ chuyện gì đã xảy ra đêm đó không?
Mặc dù một phần nào đó trong tôi rất muốn đê cô ấy yên nhưng tôi không thể.