Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Cảm ơn bạn đã ủng hộ nhóm dịch. Có những bộ truyện hay khác mong bạn cũng ủng hộ nhiều cho chúng mình nhé
1. Yêu Kẻ Bắt Cóc
2. Truyền Thuyết Rồng Thiêng.
3. Người Đẹp Và Quái Vật
4. Khiêu Vũ Cùng Kỵ Sĩ Bóng Đêm
5. Vật Hiến Tế
6. Ép Hôn Nàng Hầu
7. Kẻ Săn Và Con Mồi
8. Đóa Hoa Của Quỷ
9. Lạc Vào Xứ Sở Thần Tiên.
10. Cướp Biển Vùng Caribige
***
Harold kéo tôi xuống hành lang và mở một cánh cửa, ném tôi vào một căn phòng. Anh ta đóng sầm cửa lại khi tôi ngã xuống sàn. Tôi nằm đó, không thể di chuyển.
Tôi nhớ lại mọi thứ.
Tôi chính là con quái vật trong chuyện này.
Tôi là kẻ vặn vẹo, khốn nạn.
Tiếng hét vang vọng khắp hành lang khi toàn bộ thế giới của tôi tan vỡ xung quanh tôi. Khói va chạm với mùi kim loại của máu. Quần áo của tôi dính chặt vào da, đẫm màu đỏ.
Vụ giết người của hai giáo sư hiện lên trong tâm trí tôi. Bị lôi khỏi bữa tiệc ra ngoài rừng. Nỗi kinh hoàng khi bị bao vây và bất lực. Ký ức về gia đình tôi cũng ùa về, những thứ hẳn đã bị kìm nén trong thí nghiệm của chúng tôi. Tôi nhớ lại cái chết của họ, từng người một.
Tôi nhớ mình là người đã giết chú mình.
Thế giới trở nên mờ nhạt. Tôi chỉ có thể nhìn thấy đôi bàn tay đẫm máu của mình.
Gia đình Woulfe đã bị nguyền rủa, nhưng lời nguyền đó thì khôngsiêu nhiên. Lời nguyền đó là cơn khát bạo lực. Chính chú tôi đã giết mẹ và cha tôi, và tôi đã tìm thấy bằng chứng về điều đó. Nó đã khiến tôi vượt qua bờ vực.
Ông ta là người đầu tiên tôi giết.
Toàn bộ cơn thịnh nộ lại trào dâng trong tôi, tươi mới trở lại. Tôi nhớ lại những bóng tối dọc theo bức tường phòng khách của anh ta, những tiếng la hét, mùi máu tràn ngập trong mũi tôi.
Alec không phải là người duy nhất có một phần của bản thân mà anh không nhớ.
Tôi cũng giống như anh ấy.
Tôi là một kẻ giết người. Đúng rồi tôi là một kẻ giết người.
Có điều gì đó rất sai trái với tôi. Một cơn khát kiểm soát, một khát khao kiến thức ngay cả khi gây tổn hại đến người khác. Khi Thánh Thorn chấp nhận tôi, họ tin rằng họ đã mang một con chiên vào giữa họ.
Nhưng giống như Alec, tôi là một con sói đội lốt cừu.
Tôi nghĩ về đêm ở bàn thờ trong nhà thờ. Tôi đã hỏi anh ấy rằng ai đang điều khiển anh ấy. Chính là anh.
Tôi bật cười khan và nằm dài trên sàn đá, nhìn chằm chằm lên trần nhà. Mọi thứ hòa quyện vào nhau trong tâm trí tôi, tất cả các kết nối đang được tạo ra.
Đêm anh ấy tình cờ gặp tôi trong rừng với tư cách là một con quái vật, có điều gì đó đã xảy ra giữa chúng tôi. Một mối liên kết được hình thành trong bóng tối và máu trong một vòng tròn đá tiên vào đêm của một cuộc hiến tế thất bại.
Một mối liên kết sâu sắc hơn tôi từng tưởng tượng. Anh ấy là của tôi. Anh ấy là bạn đời của tôi, là một nửa còn lại của tâm hồn méo mó của tôi. Tôi biết điều đó hơn bất cứ điều gì.
Cơn hoảng loạn mà tôi cảm thấy đêm đó đã dẫn chúng tôi đến việc thử nghiệm một loại bột mà anh ấy giữ trong lọ trong hộp trên bàn làm việc của anh ấy. Anh ấy tuyên bố rằng nó sẽ làm tê liệt trạng thái tinh thần của tôi, và tôi tin rằng với thôi miên, tôi có thể quên được.
Tôi muốn quên đi. Tôi muốn buông bỏ những cái chết. Tôikhông muốn nhớ lại nỗi đau, sự bất lực và sợ hãi. Nhưng tôi là kẻ thù tồi tệ nhất của chính mình, và ngay cả khi tâm trí tôi đã thay đổi, tôi vẫn không thể buông bỏ sự thật.
Bây giờ ký ức đã trở lại đầy đủ.