Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Nhiều năm trước, tôi đã đến đây để tạo ra đủ loại phát minh. Đó là cách Buck được tạo nên. Những mảnh kim loại và dụng cụ nằm khắp nơi, những bản thiết kế cũ nằm rải rác trên bệ bếp. Một lớp bụi mỏng phủ lên mọi thứ. Có một chiếc bàn nhỏ ở góc sau, đèn nhấp nháy phía trên. Nó không phải là thứ quyến rũ nhất, nhưng nó sẽ giữ chúng tôi an toàn.
Có một cái bồn rửa với những chiếc nồi, chảo cũ và những hộp thức ăn tôi cất ở đây. Ít nhất thì một số trong số đó cũng đủ để làm nên những bữa ăn ngon. Tôi không muốn con người nghĩ rằng tôi không thể cho cô ấy ăn.
Không quan trọng cô ấy nghĩ gì. Nhưng tôi không thể có được cô ấy. Một tiếng gầm gừ nhỏ nữa vang lên.
Tôi khao khát những ngày nơi này là nơi nghỉ ngơi, không phải nơi ẩn náu. Đó sẽ là những ngày dễ dàng hơn.
Hồi đó anh trai tôi chưa ghét tôi nhiều đến thế.
Cuộc sống của chúng tôi đã dễ dàng hơn, mặc dù tôi luôn cảm thấy cô đơn.
Tôi thở dài khi ngồi xuống ghế, ngả người ra sau và kéo khóa quần.
Đã bao lâu rồi? Năm phút kể từ khi tôi gặp cô ấy? Và cô ấy đã nắm chặt tôi trong lòng bàn tay cô ấy. Cô ấy sắp hủy hoại tôi.
Hai con cặc của tôi bật ra, chất nhờn trước khi xuất tinh đã nhỏ giọt từ đầu. Tôi rên rỉ khi lướt tay quanh trục có gờ, cảm nhận độ dài của chúng. Tôi dùng một tay khác chạm vào thanh nhỏ phía trên nó, đầu của nó là một lực hút vừa vặn hoàn hảo với âm vật của cô ấy. Hông tôi đẩy lên một cách vô thức, máu dồn lên tai tôi.
Tôi có thể không gần gũi với con người, nhưng tôi biết về cơ thể của họ. Đó là một ý tưởng hấp dẫn, cô ấy đưa tôi vào âm vật của cô ấy và nó bị mút cùng với sự trêu chọc đủ để khiến cô ấy hét lên tên tôi. Chỉ riêng sự đụng chạm của cô ấy thôi cũng đủ khiến tôi lên đỉnh, đôi môi trề ra của cô ấy sưng lên vì hôn tôi...
Điều này thật tệ. Điều này thật sai lầm. Anh trai tôi đã muốn có cô ấy từ rất lâu rồi, kể từ khi anh ấy nghe nói về Galactic Gems. Nhưng cô ấy đã được định sẵn là dành cho tôi.
Và bây giờ cô ấy có đủ lý do để ghét tôi.
Người duy nhất trong vũ trụ này mà tôi phải nhờ đến để minh oan cho mình chính là người phụ nữ mà tôi sẽ cùng xây dựng cuộc sống.
Tôi thở hổn hển, đầu tôi ngả ra sau mạnh đến nỗi chiếc mũ của tôi tuột ra. Tôi không quan tâm. Tôi vuốt ve bản thân, rên rỉ khi khoái cảm tràn qua người tôi. Cô ấy đã lấy nọc độc của tôi, và nó khiến cô ấy lên đỉnh.
Một phần trong tôi tự hỏi điều gì sẽ xảy ra nếu cô ấy đưa nó vào bên trong mình…
Cô ấy làm tôi phát điên. Chút mơ tưởng nhỏ nhoi đã chiếm hết suy nghĩ của tôi rồi.
Không, không, không.