Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Cảm ơn bạn đã ủng hộ nhóm dịch. Có những bộ truyện hay khác mong bạn cũng ủng hộ nhiều cho chúng mình nhé
1. Yêu Kẻ Bắt Cóc
2. Truyền Thuyết Rồng Thiêng.
3. Người Đẹp Và Quái Vật
4. Khiêu Vũ Cùng Kỵ Sĩ Bóng Đêm
5. Vật Hiến Tế
6. Ép Hôn Nàng Hầu
7. Kẻ Săn Và Con Mồi
8. Đóa Hoa Của Quỷ
9. Lạc Vào Xứ Sở Thần Tiên.
10. Cướp Biển Vùng Caribige
***
Rõ ràng là anh ta không nhớ tôi. Tôi nhướn mày. "Tôi không phải là sinh viên. Tôi là giáo sư," tôi nói một cách gay gắt. Lông mày anh ta nhíu lại. "Giáo sư Nora Woulfe. Tâm lý học.“
Tôi đưa tay ra và anh ta chỉ nhìn chằm chằm vào nó như thể đó là một khẩu súng lục đã lên đạn để bắn anh ta. Tôi vẫn đứng yên, chờ anh ta bắt tay, và thay vào đó một con bướm đậu trên đầu ngón tay tôi.
Đôi cánh của nó vỗ chậm rãi.
Alec đưa tay ra sau lưng, trước khi tôi nhận ra những đốm đỏ của thứ gì đó trông giống như máu. “Tay tôi hiện không thích hợp để bắt tay chào hỏi. Cô muốn gì, Giáo sư Woulfe? Xem xét những bi kịch của tuần này, có vẻ không khôn ngoan khi đi lang thang một mình.”
Cảm thấy xấu hổ, tôi hạ tay xuống, mắt dõi theo con bướm đang bay dần xuống con đường tối tăm trong nhà kính.
"Tôi muốn đi tham quan", tôi nói, hắng giọng. "Tôi mới vào trường đại học và muốn biết khuôn viên."
"Khu đất đó." anh ta nghiến răng, "nằm bên ngoài nhà kính của tôi, không phải bên trong. Nếu cô muốn tham quan, có lẽ hãy tham gia một trong những chuyến tham quan dành cho sinh viên mà tôi chắc rằng họ sẽ tham gia hầu hết các ngày."
Tôi cau mày nhìn anh ta. "Anh lúc nào cũng chào đón người khác thế này à, hay là vì tôi là phụ nữ trong ngành học thuật nên anh thấy khó chịu?"
“Cô có thể tìm một con gà trống và quyến rũ nó. Cút đi, Giáo sư Woulfe, và đừng bao giờ quay lại. Tôi nhắc lại lần nữa đừng bao giờ bước chân vô đây. Anh không được chào đón ở đây. Nơi này đầy chất độc, mà tôi là người nguy hiểm nhất.”
"Đó có phải là lời đe dọa không?" Tôi thì thầm.
Tiếng sấm rền đủ lớn để làm rung chuyển các bức tường. Mưa bắt đầu đổ xuống, trút xuống không thương tiếc. Đôi mắt anh trở nên lạnh lùng, tính toán, và tất cả những gì tôi có thể nghĩ là Alec Briar có đôi mắt của một kẻ giết người.
“Đúng vậy. Rời đi. Ngay bây giờ .”
Hàm tôi nghiến lại và tôi định giơ ngón giữa ra hiệu cho anh ta một cử chỉ rất không giống phụ nữ, nhưng rồi dừng lại. "Trước khi đi, tôi muốn ăn một quả cam."
“Cái gì cơ ?” Sự bực tức của anh ấy đã giúp tôi chiếm thế thượng phong..
Tôi chỉ vào quả cam trên bàn. “Quả họ cam quýt. Tôi muốn một quả. Không, hai quả . Và sau đó tôi sẽ đi.”
“Cô nghiêm túc đấy chứ.”
“Sao? Anh sợ nó có độc à,” tôi trả lời.
Anh ta lắc đầu và chửi thề trong hơi thở, bước đi trên con đường xuyên qua những tán lá và cành cây lớn. Tôi khoanh tay chờ đợi. Anh ta quay lại sau vài phút, mang theo hai quả cam chín. Tôi hái chúng từ tay anh ta, cầm ô và bước ra ngoài trời mưa.
Anh ta đóng sầm cửa lại đủ mạnh khiến cho bức tường kính lại rung chuyển.
Chẳng trách Louis, Harold và Jacob lại khinh thường anh ta đến vậy.