Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Cảm ơn bạn đã ủng hộ nhóm dịch. Có những bộ truyện hay khác mong bạn cũng ủng hộ nhiều cho chúng mình nhé
1. Yêu Kẻ Bắt Cóc
2. Ép Hôn Nàng Hầu
3. Người Đẹp Và Quái Vật
4. Khiêu Vũ Cùng Kỵ Sĩ Bóng Đêm
5. Vật Hiến Tế
6. Khi Nhà Sinh Vật Học Yêu
7. Kẻ Săn Và Con Mồi
8. Đóa Hoa Của Quỷ
9. Lạc Vào Xứ Sở Thần Tiên.
10. Cướp Biển Vùng Caribige
***
Anh ta dùng móng vuốt xé toạc phần còn lại của áo ngực tôi như thể nó chẳng là gì hơn một tờ giấy. Tôi hét lên khi nó rơi ra. Ngực tôi phập phồng khi tôi cố gắng hiểu chuyện gì đang xảy ra. Tôi không thể dừng lại và tôi ghét việc mình đang phô bày bộ ngực một cách tục tĩu. Hai núm vú của tôi cứng lên một cách không thể tin được. Tôi cau mày nhìn anh ta khi anh ta nhìn xuống bộ ngực trần của tôi. Anh ta xòe lòng bàn tay ra, vuốt ve đỉnh cương cứng. Một cơn rùng mình khoái cảm miễn cưỡng chạy dọc sống lưng tôi, và tôi ghét bản thân mình vì điều đó. Anh ta mỉm cười như thể anh ta biết tôi đang nghĩ gì và tôi cũng cười khẩy đáp lại.
“Ta nghĩ bây giờ ngươi đã biết ta không phải là con người rồi, đúng không?”
Cái cau mày của tôi sâu hơn và tôi không đáp lại lời của anh ta. Thay vào đó, tôi nhìn chằm chằm xuống đất, cố gắng giả vờ rằng không có điều gì trong số này tồn tại và tất cả chỉ là một trò chơi trí óc mà đầu óc tôi đang lừa tôi. Vào thời điểm này, sự điên rồ sẽ là một phước lành.
“Ta không đến từ thế giới của cô, Hayleigh.”anh ta tiếp tục.
Làm sao tên khốn đó lại biết tên tôi?
"Thả tôi ra. Tôi sẽ giết anh."tôi yêu cầu.
Anh ta cười và âm thanh đó làm tôi lạnh thấu xương. Tôi hít một hơi thật sâu rồi lại một hơi nữa, ngực tôi nhô lên một cách đáng xấu hổ cùng với tất cả những hơi thở đó. Đầu ngón tay anh khép lại quanh đầu núm vú của tôi, bóp nhẹ. Tôi giữ chặt, không hề nao núng. Có lẽ anh sẽ mệt và bỏ mặc tôi nếu tôi chịu đựng lâu hơn anh.
"Ngươi có cố cũng không giết được ta đâu, con người ạ." anh ta trả lời.
Anh siết chặt núm vú tôi khi anh véo mạnh xuống. Cơn đau bùng phát từ giữa ngực tôi, lan ra ngoài với sức nóng đau đớn. Tôi hét lên, cố gắng thoát khỏi anh mặc dù có thoát được ra cũng không có nơi nào để chạy trốn cả.
"Đừng chạm vào tôi." tôi cảnh báo.
Anh thả núm vú của tôi ra và vai tôi nhô về phía trước khi tôi hét lên một tiếng nhẹ nhõm. Cơn đau vẫn còn, một lời nhắc nhở về một chút khả năng của anh. Anh ôm lấy bầu ngực đó bằng lòng bàn tay, bao bọc nó bằng kích thước khổng lồ của nó. Tôi ngước mắt lên nhìn anh chỉ để nhận ra rằng chúng có màu cam thậm chí còn sáng hơn trước, sống động một cách đáng báo động và nhuốm màu ý định độc địa.
“Chưa ai từng đe dọa mạng sống của ta một cách trắng trợn như vậy huống chi là còn sống để kể lại câu chuyện.”
Ngọn lửa xoáy tròn, làm cho đường cháy xém dày bao quanh chúng nổi bật lên. Giống như ai đó đã phác thảo chúng bằng than đen và làm nhòe nó. Tôi không biết điều gì ở đó lại hấp dẫn đến vậy, nhưng tôi không thể rời mắt. Tôi ngẩng cằm lên thách thức. Tôi sẽ không để anh ta làm tôi sợ.
“Ngươi nên nhớ vị trí của mình, con người ạ.”