Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Cảm ơn bạn đã ủng hộ nhóm dịch. Có những bộ truyện hay khác mong bạn cũng ủng hộ nhiều cho chúng mình nhé
1. Yêu Kẻ Bắt Cóc
2. Ép Hôn Nàng Hầu
3. Người Đẹp Và Quái Vật
4. Khiêu Vũ Cùng Kỵ Sĩ Bóng Đêm
5. Vật Hiến Tế
6. Khi Nhà Sinh Vật Học Yêu
7. Kẻ Săn Và Con Mồi
8. Đóa Hoa Của Quỷ
9. Lạc Vào Xứ Sở Thần Tiên.
10. Cướp Biển Vùng Caribige
***
Tôi dừng lại ở gáy sách bằng da đã cũ, bìa vàng vẫn lấp lánh mặc dù đã cũ. Tôi cẩn thận kéo nó ra, chiêm ngưỡng con rồng đáng sợ được khắc trên bìa. Tôi tìm thấy một góc nhỏ với một số chiếc gối mềm và cuộn tròn lại, mở bìa trước ra để tìm một bộ sưu tập truyện cổ tích và thần thoại của thế giới này. Tôi đắm chìm trong những câu chuyện về các vị thần, nữ thần và các sinh vật trong truyện cổ tích không có thật trên Trái đất, nhưng lại rất thực ở đây. Tôi cứ tự nhủ rằng chúng không chỉ là tưởng tượng nữa, rằng tôi đã thấy Kol biến thành một con rồng ngay trước mắt mình, nhưng vẫn rất khó chấp nhận.
Tôi biết rằng anh ta không phải là con người, mà là thứ gì đó được gọi là Vua Rồng. Giống loài của anh ta được ban cho tuổi thọ phi thường và sức mạnh siêu nhiên. Có những nghiên cứu ám chỉ rằng anh ta không thể bị giết bằng những cách đơn giản, điều này khiến việc giết anh ta trong khi ngủ là không thể. Tôi thở dài. Có lẽ tôi nên thử dù sao đi nữa.
Dòng dõi gia đình của anh rất lâu đời. Rõ ràng là họ đã cai trị Blazelheim trong hàng ngàn năm, một số bằng nắm đấm sắt, một số bằng nỗi sợ hãi, những người khác bằng một triều đại công bằng được tôn trọng. Triều đại của Kol đã bắt đầu cách đây hơn bốn trăm năm. Trong thời gian của anh, có rất nhiều hòa bình, nhưng nó đã trở nên ngày càng bất ổn trong năm mươi năm qua. Thế giới của anh bị chia thành năm cõi, tất cả đều bị ngăn cách bởi các rào cản ma thuật. Cái giữa Blazelheim và Helheim đang bắt đầu rách nát và điều đó đòi hỏi phải giải phóng một loại ma thuật mạnh mẽ thu thập được từ các thế giới khác để phong ấn nó, nhưng có vẻ như điều đó chỉ là tạm thời.
Tôi vừa đến một phần có đề cập đến lời tiên tri thì đèn bắt đầu nhấp nháy khắp xung quanh tôi. Tôi giật mình và nhìn xung quanh. Tôi gần như hét lên khi nhận ra mình không còn đơn độc nữa. Có một số người đàn ông elven mặc áo giáp da đỏ thẫm đang đợi cách đó một khoảng ngắn và một trong số họ bước tới, hắng giọng. Anh ta để tay sau lưng, nhưng trong đầu tôi không nghi ngờ gì rằng chỉ mất một phần giây để rút thanh kiếm của anh ta ra khỏi vỏ kiếm mạ vàng đeo trên thắt lưng.
"Ngươi phải quay về phòng của nhà vua theo lệnh của ngài," anh ta ra lệnh, và tôi trừng mắt nhìn lại anh ta.
Trong một thời gian ngắn, tôi cảm thấy mình như một người phụ nữ tự do, nhưng giờ thì rõ ràng là cảm giác đó chỉ là tạm thời. Tôi là tù nhân ở đây. Tôi cần phải nhớ điều đó.