Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Cảm ơn bạn đã ủng hộ nhóm dịch. Có những bộ truyện hay khác mong bạn cũng ủng hộ nhiều cho chúng mình nhé
1. Yêu Kẻ Bắt Cóc
2. Truyền Thuyết Rồng Thiêng.
3. Người Đẹp Và Quái Vật
4. Khiêu Vũ Cùng Kỵ Sĩ Bóng Đêm
5. Vật Hiến Tế
6. Ép Hôn Nàng Hầu
7. Kẻ Săn Và Con Mồi
8. Đóa Hoa Của Quỷ
9. Lạc Vào Xứ Sở Thần Tiên.
10. Cướp Biển Vùng Caribige
***
Tên cô ấy rời khỏi môi tôi và tôi thở hổn hển, một tiếng gầm gừ đen tối vang lên trong lồng ngực khi sự chiếm hữu tràn ngập tôi chỉ bằng cách gọi tên cô ấy. Tôi đâm vào tay mình, tưởng tượng đang bơm vào cô ấy. Nuôi dưỡng cô ấy từ hoàng hôn cho đến bình minh. Tôi muốn xem tinh dịch của mình chảy ra khỏi âm hộ của cô ấy.
Lụa lướt trên những đường gờ của tôi, khoái cảm tràn ngập trong tôi. Tôi rên rỉ, trí tưởng tượng của tôi chiếm lấy. Tôi liếm môi, rên rỉ khi tôi dùng dương vật của mình để đụ tay mình.
Tôi không thể chờ đợi lâu hơn nữa. Cuối cùng, tôi sẽ phải đột nhập và gặp lại cô ấy.
Mày không thể.
“Mình phải làm thế,” tôi trả lời.
Có một điều gì đó nguyên thủy trong tôi khao khát cô ấy hơn bất cứ điều gì khác. Cô ấy là một cơn nghiện, một nỗi ám ảnh và một rủi ro. Bóng tối bên trong cô ấy gọi đến bóng tối của tôi, hai tấm gương tạo ra sự phản chiếu vô tận của nhau. Tôi muốn xem sự đồi trụy của cô ấy sâu đến mức nào. Cô ấy có thể trở nên méo mó đến mức nào?
Tôi gầm gừ, vuốt ve cậu nhỏ của mình nhanh hơn cho đến khi cuối cùng tinh dịch phun ra từ đỉnh, nhỏ giọt xuống tay tôi và trên đồ lót của cô ấy. Tôi thở dài, thư giãn trên cây, cơ thể tôi tan chảy vào lòng đất.
Mặt trời sẽ sớm mọc và tôi sẽ lại tiếp tục giấc ngủ của mình.
Nhưng lúc này, tôi ngồi đó nhìn chằm chằm vào những vì sao cuối cùng, ước gì mình không bị xiềng xích vào màn đêm.
Ước gì tôi có thể dành trọn từng khoảnh khắc bên cô ấy.
******
“À vâng, thứ Hai đầu tiên. Tôi có thể cảm nhận được sự mong đợi của sinh viên trong không khí, thế nhưng anh lại ở đây, một giáo sư được kính trọng, trong văn phòng của tôi chứ không phải trong lớp học của anh”
Tôi nhìn John với ánh mắt khinh miệt khiến ông ta phải dịch chuyển người trên ghế khi anh cúi xuống rót đầy rượu whisky cho tôi.
"Bắt chúng chờ đợi là tốt," tôi nói. "Sẽ giúp tiêu diệt những kẻ yếu đuối. Hơn nữa, việc này sẽ diễn ra trong thời gian ngắn. Tôi cần thêm mẫu vật."
Đôi mắt của Trưởng khoa mở to và ông liếc nhìn lên cánh cửa, mặc dù nó đã đóng và cả hai chúng tôi đều ở trong văn phòng của ông. Ánh nắng đã chiếu rọi vào chúng tôi sáng nay, chiếu những tia nắng lên tất cả các tấm bảng và giải thưởng trên tường. Nó làm nổi bật từng sợi tóc bạc trên cái đầu xấu xí của ông và màu hạt dẻ quanh đồng tử.
“Mẫu vật anh có đã xảy ra chuyện gì? Anh phải giữ nó sống chứ.”
“Nó chết rồi,” tôi nói một cách đơn giản.
“Bằng thuốc độc?”