Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Cảm ơn bạn đã ủng hộ nhóm dịch. Có những bộ truyện hay khác mong bạn cũng ủng hộ nhiều cho chúng mình nhé
1. Yêu Kẻ Bắt Cóc
2. Truyền Thuyết Rồng Thiêng.
3. Người Đẹp Và Quái Vật
4. Khiêu Vũ Cùng Kỵ Sĩ Bóng Đêm
5. Vật Hiến Tế
6. Ép Hôn Nàng Hầu
7. Kẻ Săn Và Con Mồi
8. Đóa Hoa Của Quỷ
9. Lạc Vào Xứ Sở Thần Tiên.
10. Cướp Biển Vùng Caribige
***
Anh ta không thể nghiêm túc được. Tôi khoanh tay và quan sát anh ta. Tôi không chắc mình có tin anh ta hay không. “Anh có ý gì khi nói anh bị đe dọa?”
“Anh ta bảo tôi tránh xa cô ra.”
“Ồ, tôi không thể tưởng tượng được tại sao. Anh không phải là người tôi yêu thích nhất mà tôi từng gặp nhưng ít nhất anh đã không cố thuyết phục tôi rằng truyện cổ tích là có thật.”
Đến lượt anh ta nhướng mày. Sự thích thú đó lại quay trở lại trong ánh mắt anh ta. "Truyện cổ tích?"
"Quái vật." tôi giải thích.
Anh ấy khoanh tay lại và hai chúng tôi đối mặt nhau, mặc dù anh ấy cao hơn tôi khá nhiều. Tuy nhiên, tôi có thể hạ gục anh ấy. Ý nghĩ ngồi lên người anh ấy khiến tôi cứng người.
“Điều gì khiến cô chắc chắn rằng chúng không tồn tại?”
Tôi thở dài mệt mỏi. "Anh cũng nghĩ như những người kia rằng không có quái vật tồn tại hả?"
“Đó là một câu hỏi hợp lý mà. Tại sao chúng không thể tồn tại? Chúng ta không biết mọi thứ về thế giới này.”
Tôi lắc đầu với anh ta. “Nghe có vẻ như tôi đang ảo tưởng. Tôi hiểu rằng lĩnh vực nghiên cứu của anh là thực vật, nhưng của tôi là...”
“Có ai từng nói với cô rằng cô có cái tôi khá lớn không?”
“Tất nhiên nhưng tôi không quan tâm. Bộ phụ nữ trở thành giáo sư thì sai sao? Tôi phải dành gấp đôi thời gian để học. Gấp đôi thời gian để làm việc. Và điều tương tự cũng có thể nói về anh và cái tôi của anh. Chắc chắn các giáo sư khác có vẻ không thích anh.”
Anh ta khẽ ngân nga một tiếng rồi mỉm cười . “Bọn họ sợ tôi. Không chỉ là không thích. Nhưng còn có em. Em không sợ tôi sao?”
"Không," tôi nói. "Hoàn toàn không phải vậy."
"Tại sao?" Anh ấy tiến lại gần hơn một bước và tôi ngẩng cằm lên để đáp lại ánh mắt của anh. Có một khoảng im lặng giữa chúng tôi trước khi anh lên tiếng, giọng anh trầm và sâu. "Em không biết tôi có khả năng gì đâu."
"Và anh không biết tôi có thể làm gì. Nhưng tôi biết. Và tôi biết rằng nếu anh tiến thêm một bước nữa về phía tôi, tôi sẽ bắt anh quỳ xuống."
Khóe miệng anh giật giật. "Em muốn làm thế với tôi sao? Bắt tôi quỳ xuống à?"
Tôi trừng mắt nhìn anh ta. "Anh muốn gì ở tôi?"
“Tôi cũng đang thắc mắc như vậy về em đó, cô gái ạ.”
Những lời nói của chúng tôi trở thành một điệu nhảy hay nói chính xác hơn nó giống như chúng tôi đang chơi với nhau một ván cờ. Sự hiện diện của anh ấy chiếm hết tâm trí tôi và tôi cảm thấy như thể mình đang thách thức một con quỷ. Một con quỷ ăn sự thất vọng và bối rối của tôi.
Tại sao Louis lại cảnh báo anh ta tránh xa tôi? Nhất là sau bữa tối thất bại của chúng tôi, rõ ràng là chúng tôi không phải bạn bè. Và trong số ba người họ, tôi không ngờ anh ta lại cố làm như vậy.
“Vậy là Brown đã cảnh báo anh tránh xa tôi. Anh ta còn nói gì nữa không?” Tôi hỏi.
“Không có gì nhiều. Tôi đấm anh ta rồi vô lớp dạy.”
“Anh… anh đấm anh ấy rồi đi dạy à?”
“Đúng vậy. Anh ta chạm vào cánh tay tôi.” Anh ấy nói rất thực tế.
“Việc ai đó túm lấy anh mà không được anh cho phép thì anh cho rằng người đó đang xúc phạm anh sao?”