Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Cảm ơn bạn đã ủng hộ nhóm dịch. Có những bộ truyện hay khác mong bạn cũng ủng hộ nhiều cho chúng mình nhé
1. Yêu Kẻ Bắt Cóc
2. Truyền Thuyết Rồng Thiêng.
3. Người Đẹp Và Quái Vật
4. Khiêu Vũ Cùng Kỵ Sĩ Bóng Đêm
5. Vật Hiến Tế
6. Ép Hôn Nàng Hầu
7. Kẻ Săn Và Con Mồi
8. Đóa Hoa Của Quỷ
9. Lạc Vào Xứ Sở Thần Tiên.
10. Cướp Biển Vùng Caribige
***
Tôi gật đầu và nhìn cô ấy rời đi, tự hỏi chính xác cô ấy đã nhìn thấy điều gì. Tôi đã nói với cô ấy điều mà tôi đã tự nhủ vô số lần: Rằng căng thẳng có thể biểu hiện theo những cách kỳ lạ.
Tôi đã không nhìn thấy con quái vật đó nữa. Hoặc là tôi đã quen với nó khi nghe thấy những điều kỳ lạ vào ban đêm và có thể bỏ qua không nghĩ đến nó nữa.
Alec lại hiện ra trong đầu tôi. Tôi ngạc nhiên khi anh ấy can thiệp sớm hơn, nhưng rõ ràng là anh ấy không thích con trai của Trưởng khoa.
Kế hoạch của tôi cho tối nay là cuối cùng sẽ đào sâu vào những cuốn sách lịch sử mà tôi đã đánh cắp. À, mượn mới đúng chứ. Tôi sẽ trả lại chúng vào một lúc nào đó, mặc dù việc lén lút quay lại thư viện có thể khó hơn lần đầu.
Trước khi rời đi, tôi dành chút thời gian sắp xếp lại các ghi chú và sách giáo khoa, và phác thảo mọi thứ tôi sẽ dạy trong phần còn lại của tuần. Khi ánh sáng mặt trời bắt đầu chuyển sang màu tím và xanh lam, tôi nhận ra đó là dấu hiệu để tôi về nhà. Tôi thu dọn đồ đạc và đi ra khỏi cửa.
Đi theo con đường vòng qua nhà kính và mê cung đã trở thành thói quen của tôi, nhưng sáng nay tôi để xe đạp ở nhà và chọn đi bộ. Thật thoải mái khi duỗi chân sau khi đứng một chỗ hoặc ngồi ở bàn làm việc hàng giờ.
Con đường quanh co và hẹp dần cho đến khi đến miệng mê cung. Tiếng sột soạt bên trái khiến tôi dừng lại và tôi quay lại vừa kịp lúc để lùi lại khi một bóng người lao về phía tôi.
“Đồ khốn nạn.”
Giọng nói của anh ta đầy giận dữ. John Andrews đứng trước mặt tôi, đôi mắt xanh sáng của anh ta tràn ngập sự hung dữ. Tôi đã quên mất một người có thể thay đổi nhanh đến thế. Anh ta không còn chỉ là một học sinh khỏe mạnh với mái tóc vàng và thái độ tồi tệ, mà là một mối đe dọa.
"Bất cứ điều gì trò nghĩ trò muốn làm, tuy nhiên tôi biết trò sẽ không làm đâu," tôi thì thầm. "John, bỏ vũ khí xuống."
Ánh sáng mặt trời phản chiếu trên thép. Bàn tay anh ta run rẩy, các đốt ngón tay trắng bệch quanh chuôi kiếm.
“Cô không nên làm nhục tôi. Tôi là con trai của Trưởng khoa . Tôi sở hữu nơi này. Tôi là một vị thần ở đây, và cô chẳng là gì cả. Cô không thể đuổi tôi ra khỏi lớp và bắt tôi phải cúi đầu trước cô. Cô sẽ phải hối hận vì điều đó.”
Lòng căm thù của anh ta cào cấu tâm trí tôi, nhắc tôi nhớ đến một thời điểm khác. Một người khác. Ngọn lửa bùng cháy trong tâm trí tôi khi tôi nói. "Trò đùa hơi quá rồi đó. Hành động đó có thể sẽ để lại hậu quả nghiêm trọng. Nghe tôi đặt con dao xuống, John, và chúng ta có thể nói chuyện."
"Tôi không muốn nói chuyện," anh ta cười khẩy.
Tôi lùi lại một bước. “John. Hãy lý trí đi. Điều này sẽ hủy hoại cuộc đời trò đấy.”
"Sẽ không ai biết đâu", anh ta nói. "Tôi sẽ làm nhục cô như cô đã làm với tôi. Khiến cô cảm thấy mình vô giá trị như chính con người cô. Cho cô thấy vị trí của mình. Đụ cô rồi giết cô. Sẽ không ai biết đâu."
Anh ta lại nhảy về phía trước, di chuyển nhanh hơn tôi mong đợi. Tôi né sang một bên khi lưỡi kiếm chạm vào quai túi của tôi, cắt đứt nó một cách gọn gàng.
Chết tiệt. Tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực khi tôi cố nhớ lại tất cả những cách tự vệ mà tôi đã được dạy. Bây giờ không phải là lúc để đóng băng.
Anh ta nói vậy là có ý đúng.
“Họ thậm chí còn chẳng quan tâm. Không ai quan tâm ai chết ở đây cả. Nhất là một giáo sư.”