Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Cảm ơn bạn đã ủng hộ nhóm dịch. Có những bộ truyện hay khác mong bạn cũng ủng hộ nhiều cho chúng mình nhé
1. Yêu Kẻ Bắt Cóc
2. Truyền Thuyết Rồng Thiêng.
3. Người Đẹp Và Quái Vật
4. Khiêu Vũ Cùng Kỵ Sĩ Bóng Đêm
5. Vật Hiến Tế
6. Ép Hôn Nàng Hầu
7. Kẻ Săn Và Con Mồi
8. Đóa Hoa Của Quỷ
9. Lạc Vào Xứ Sở Thần Tiên.
10. Cướp Biển Vùng Caribige
***
Những dây leo quấn chặt quanh tôi nhưng không siết chặt.
“Hắn đã nhận được những gì hắn đáng phải nhận. Tôi sẽ chăm sóc thi thể.”
Giọng nói của anh ấy xoa dịu tôi, sâu lắng và trong trẻo. Anh ấy nâng tôi dậy với sự dễ dàng và sức mạnh mà tôi chưa từng cảm thấy trước đây.
“Chúng ta không thể, chúng ta không thể bỏ anh ta lại.”
"Thở đi."
Tôi không thể...tôi...không thể, tôi không thể...
" Thở đi nào."
Tôi cuộn mình vào anh, vùi mặt vào lồng ngực rắn chắc của anh. Khi tôi hít thở, tôi hít vào mùi đất của anh. Thật dễ chịu, giống như khu rừng sau cơn mưa tươi mát.
Bóng tối bao trùm chúng tôi. Tôi nhắm mắt lại, hít vào thở ra khi anh ấy bế tôi đi.
Đây có phải là một giấc mơ không? Tôi có đang tưởng tượng không?
Nhưng tôi có thể cảm nhận được anh ấy. Tôi có thể chạm vào anh ấy. Và tôi cảm thấy như mình biết anh ấy, ngay cả khi tôi chỉ tưởng tượng ra anh ấy một lần trước đây.
Cánh cửa tháp của tôi kêu cót két khi anh ấy đưa tôi vào trong. Tôi không mở mắt cho đến khi anh ấy lên cầu thang và đặt tôi lên giường, lơ lửng trên tôi.
Một sợi dây leo trượt lên cơ thể tôi, gửi những đợt sóng khoái cảm nhỏ qua tôi. Tôi trở nên cực kỳ nhận thức được sự đụng chạm của anh ấy và rằng tôi không sợ anh ấy.
Anh ta có thể là một con quái vật, nhưng không phải là quái vật như John.
“Chuyện gì đang xảy ra với tôi vậy?” Tôi thì thầm.
Miệng anh ta hơi giật, da anh ta nứt ra, lớp vỏ cây thô ráp nhưng bằng cách nào đó lại dễ chịu khi nhìn vào. "Bây giờ em có cảm thấy tôi thực tế không, Nora?"
Nước mắt chảy dài trên má tôi. “Tôi đã giết anh ta.”
“Tôi sẽ lo liệu việc đó.”
"Tôi phải đi tự thú thôi." tôi khàn giọng. "Tôi đã giết người. Tôi đã giết anh ta."
"Anh ta định giết em." Giọng anh ấy hạ xuống thành tiếng thì thầm nhẹ nhàng khi khuôn mặt anh ấy gần sát mặt tôi. Khuôn mặt anh ấy thật kỳ lạ, chúng thật kỳ dị, và tất cả những gì tôi có thể nghĩ đến là những dây leo nhẹ nhàng trườn trên cơ thể tôi, kéo quần áo tôi. "Anh xin lỗi vì đã không đến với em kịp lúc như trước."
Hơi thở của tôi lại bắt đầu dồn dập khi ngọn lửa nhảy múa trong tâm trí tôi. Tôi cảm thấy cần phải cào cấu bộ não mình, một cơn ngứa không thể gãi đang hoành hành bên trong. Không thể với tới.
"Là anh có phải không?" tôi thì thầm. "Anh đã giết các giáo sư."
Anh ấy phát ra tiếng kêu the thé, những dây leo trượt lên chiếc váy đẫm máu của tôi.
"Anh định giết tôi à?" Tôi khàn giọng nói.
“Không. Anh sẽ cứu em. Nhưng đừng giả vờ rằng anh không có thật nữa. Tâm trí nhỏ bé của em sắp tan vỡ rồi, Nora. Những gì đã xảy ra trước đây chỉ có thể bảo vệ em đến một mức nào đó. Anh không thể giúp em nếu em tin rằng anh không có thật.”
Tôi rên rỉ khi những dây leo lướt qua đỉnh của tôi. Anh ấy có ý gì khi nói những gì đã xảy ra trước đó? Tôi muốn biết, nhưng hầu như không thể suy nghĩ thẳng thắn, đặc biệt là khi anh ấy chạm vào tôi.
Anh rùng mình, nhắm mắt lại một lúc.
Tôi đang làm gì thế này? Anh ta là quái vật.
"Không khám phá bóng tối nữa," anh thì thầm nhẹ nhàng. "Hứa với anh nhé."
“Tôi không thể hứa chắc điều đó được.”
“Nếu vậy nó sẽ tiêu diệt em.”
"Tôi đã bị tiêu diệt rồi," tôi thì thầm.
Anh thở dài và dây leo rút lại. Miệng anh rất gần miệng tôi và mọi thứ bên trong tôi đều hét lên để khép lại khoảng cách. Ngay cả hàm răng sắc nhọn của anh cũng khiến tôi tò mò.
Tôi đang mất trí rồi.
“Vậy thì hứa với anh là em sẽ không đi đầu thú. Anh sẽ chăm sóc thi thể. Còn em hãy tắm rửa và đốt quần áo của em đi.”
“Còn con dao thì sao?”
Anh ấy lùi lại, thả tôi ra hoàn toàn. Anh ấy đứng đó bên cạnh giường tôi, một hình dáng khổng lồ, quái dị, trần tục dường như nuốt chửng mọi thứ xung quanh anh ấy.
“Anh sẽ lo liệu. Tắm rửa sạch sẽ, đốt quần áo, và ngủ đi.”
Anh ta nhìn tôi lần cuối, rồi quay đi và di chuyển một cách nhanh chóng đến nghẹt thở, bỏ lại tôi một mình, đẫm máu của một kẻ giết người.