Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Cảm ơn bạn đã ủng hộ nhóm dịch. Có những bộ truyện hay khác mong bạn cũng ủng hộ nhiều cho chúng mình nhé
1. Yêu Kẻ Bắt Cóc
2. Truyền Thuyết Rồng Thiêng.
3. Người Đẹp Và Quái Vật
4. Khiêu Vũ Cùng Kỵ Sĩ Bóng Đêm
5. Vật Hiến Tế
6. Ép Hôn Nàng Hầu
7. Kẻ Săn Và Con Mồi
8. Đóa Hoa Của Quỷ
9. Lạc Vào Xứ Sở Thần Tiên.
10. Cướp Biển Vùng Caribige
***
Ông ấy thả tôi ra và bật ra tiếng nức nở khe khẽ, loạng choạng như thể ông ấy say rượu. Tôi nhìn ông ấy đi và lắc đầu. Sự trớ trêu của tất cả những điều đó thực sự tuyệt vời.
Mây tụ lại trên đầu khi tôi rảo bước về phía mê cung. Tôi len lỏi xuống con đường quen thuộc, lắng nghe cô ấy. Một phần trong tôi mong đợi cô ấy sẽ bị lạc, nhưng rồi một lần nữa, cô ấy rất kiên trì. Và thông minh. Nếu có ai có thể vượt qua mê cung này dễ dàng như tôi, thì đó chính là cô ấy.
Tôi chậm lại khi mặt đất trở nên ẩm ướt hơn và mùi máu tràn ngập không khí. Tôi nhướng mày và quỳ xuống, lướt những đầu ngón tay trên đất, kéo màu đỏ ra.
Tôi khẽ cười khúc khích.
“Ôi Nora,” tôi thì thầm.
Cái nhìn ám ảnh đó giờ đã bắt đầu có ý nghĩa hơn. Mặc dù, cách cơ thể John bị xé nát vẫn chưa có ý nghĩa.
Nhà tâm lý học nhỏ bé của tôi đã làm điều gì đó xấu. Cũng có thể đó là điều tốt.
Khi tôi ra khỏi mê cung, cô ấy đang ngồi đó trên bậc cửa nhà kính. Nấm mọc lên từ mặt đất, gió làm xào xạc những dây leo bò lên khung tòa nhà.
"Lần nữa, em lại ở nhà kính của tôi," tôi nói. "Đừng nói với tôi rằng cái chết của John Andrews khiến em buồn nhé." Tôi nghiêng người về phía cô, mở khóa cửa.
Cuộc trao đổi của chúng tôi ngày hôm qua khiến tôi thích cô ấy hơn. Và bây giờ, bất kể điều gì đang hành hạ cô ấy đến vậy… Nó khiến tôi thực sự muốn biết cô ấy.
Chẳng cần bận tâm đến ham muốn của tôi dành cho cô ấy.
"Tôi cần nói chuyện với anh," cô thì thầm.
Tôi nhìn chằm chằm xuống cô ấy, tưởng tượng ra cảnh tôi nhét dương vật vào cái miệng xinh xắn, chu ra của cô ấy. Quấn những ngón tay vào mái tóc đen của cô ấy khi tôi tàn phá cô ấy. Nếm thử âm hộ của cô ấy…
Hãy kiềm chế bản thân, con quỷ.
Khi cô ấy nhìn lên tôi, cô ấy đã cướp mất hơi thở của tôi. Nhìn thấy những giọt nước mắt trong đôi mắt nâu xinh đẹp của cô ấy đủ khiến tôi phát điên. Tôi ghi nhớ từng đường cong trên khuôn mặt cô ấy. Đôi má ửng hồng và ánh sáng phản chiếu từ những giọt nước mắt lăn dài trên đôi má hồng của cô gợi lại trong ký ức.
“Đừng chạm vào bất cứ thứ gì khi ở trong này. Nào đi theo tôi.”
Cô ấy đứng dậy và đi theo tôi vào, hai tay khoanh trước ngực. Tôi nhận thấy một đường cắt gọn gàng và gần như tôi muốn túm lấy cô ấy, tuy nhiên tôi đã kiềm chế được bản thân mình để tôi không làm như vậy. Tóc cô ấy được búi lộn xộn, quầng thâm dưới mắt là dấu hiệu của việc không ngủ.
Cô ấy vẫn đáng yêu như vậy.