Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Cảm ơn bạn đã ủng hộ nhóm dịch. Có những bộ truyện hay khác mong bạn cũng ủng hộ nhiều cho chúng mình nhé
1. Yêu Kẻ Bắt Cóc
2. Truyền Thuyết Rồng Thiêng.
3. Người Đẹp Và Quái Vật
4. Khiêu Vũ Cùng Kỵ Sĩ Bóng Đêm
5. Vật Hiến Tế
6. Ép Hôn Nàng Hầu
7. Kẻ Săn Và Con Mồi
8. Đóa Hoa Của Quỷ
9. Lạc Vào Xứ Sở Thần Tiên.
10. Cướp Biển Vùng Caribige
***
Tôi gật đầu, mặc dù tôi không thể không tự hỏi liệu Trưởng khoa thực sự tin Alec đứng về phía mình đến mức nào. Nếu tôi biết bất cứ điều gì về người đàn ông đen tối đó, thì đó là anh ta làm việc này vì chính mình và không vì ai khác.
Tôi không thể suy ra điều gì từ giọng điệu của ông ấy, nhưng nếu tôi phải đoán thì có lẽ Trưởng khoa cũng biết về sự tồn tại của quái vật .
Toàn bộ thế giới của tôi đang bị xé nát. Tôi logic và khoa học và không có chỗ trong tâm trí cho những điều huyền thoại. Nhưng đêm qua là có thật. Cái chạm của con quái vật, những dây leo lướt qua tôi, cách tôi muốn hôn anh ta, ham muốn và hoảng loạn… Không có gì trong số đó là mơ.
Tim tôi đập nhanh hơn khi nghĩ đến sự đụng chạm của anh. Anh ấy nguy hiểm. Tôi cần tránh xa anh ấy, nhưng tôi vẫn muốn tìm lại anh ấy.
Rồi đến Alec. Tôi đã biến anh ấy thành người bạn tâm giao của mình. Tôi đã nói với anh ấy rằng tôi đã giết John và anh ấy đã vui vẻ đón nhận tin tức đó.
Tôi không chắc chắn lắm là mình có hối hận khi đến gặp ông ấy hay không. Có chút nhẹ nhõm khi thú nhận tội lỗi của mình với quỷ dữ.
“Giáo sư Woulfe, cô còn cần gì nữa không?”
Tôi chớp mắt, nhận ra Dean Andrews đang nhìn chằm chằm vào tôi. Tôi lắc đầu và từ từ đứng dậy, cố gắng giữ vẻ mặt bình thường. Nhưng còn gì là bình thường nữa? Chắc chắn là không có gì là bình thường kể từ khi tôi đến đây.
"Hãy cho tôi biết nếu ông cần thứ gì khác. Tôi sẽ đến chỗ của Ale... Briar," tôi tính nói tên anh ấy nhưng tôi sửa lại, tôi muốn nói ra họ của anh ấy mà thôi.
Chắc chắn khi nói với anh ấy rằng tôi đã giết người thì có nghĩa là chúng tôi đã gọi nhau bằng tên.
Tôi nhấc túi lên, cảm thấy sức nặng của cuốn sách bên trong, và bước ra khỏi văn phòng của Trưởng khoa vào khu vực tiền sảnh. Nhân viên lễ tân liếc nhìn tôi rồi nhìn Alec, người đang dựa vào khung cửa đối diện tôi. Mái tóc đen của anh buông xuống thành từng lọn mềm mại trên vai, ánh mắt anh xuyên thấu tôi. Thép lạnh lẽo, giá lạnh khiến tôi cảm thấy như mình đang tan chảy. Tôi biết anh đang tính toán cái chết của tôi, và một phần trong tôi thầm cầu xin điều đó.
Không còn cách nào thoát khỏi tình huống này.
Tôi đã gắn chặt linh hồn mình với Alec, và giờ đây cả hai chúng tôi đều bị nguyền rủa.
Tháng Mười đã đến với chúng ta. Sắp đến kỳ nghỉ lễ rồi. Tôi không khỏi tự hỏi liệu mình có thể chịu đựng được lâu như vậy không. Mọi thứ đã xảy ra nó vẫn cứ xảy ra, không có sự gián đoạn nào. Tôi cảm thấy như mình bị mắc kẹt, một con cừu bị dẫn đi giết mổ và người đàn ông trước mặt tôi cầm con dao sắc nhất.
"Em đã sẵn sàng chưa?" anh hỏi.