Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Cảm ơn bạn đã ủng hộ nhóm dịch. Có những bộ truyện hay khác mong bạn cũng ủng hộ nhiều cho chúng mình nhé
1. Yêu Kẻ Bắt Cóc
2. Truyền Thuyết Rồng Thiêng.
3. Người Đẹp Và Quái Vật
4. Khiêu Vũ Cùng Kỵ Sĩ Bóng Đêm
5. Vật Hiến Tế
6. Ép Hôn Nàng Hầu
7. Kẻ Săn Và Con Mồi
8. Đóa Hoa Của Quỷ
9. Lạc Vào Xứ Sở Thần Tiên.
10. Cướp Biển Vùng Caribige
***
Tôi chớp mắt, tâm trí trở về hiện tại. Những giấc mơ thật kỳ lạ và khó chịu. Rằng tôi sẽ hình dung mình là thứ mà tôi ghét nhất…
Tôi tự hỏi liệu Nora có biết gì về giấc mơ không vì cô ấy là một nhà tâm lý học.
"Em có thể kể cho tôi nghe về những giấc mơ không?" Tôi hỏi.
Giọng nói của tôi làm cô ấy giật mình. Cô ấy ngước lên từ cửa sổ với vẻ ngạc nhiên. “Mơ à?”
"Đúng."
Mùi hoa oải hương và vani tràn ngập khắp người tôi. Tôi dừng lại khi chỉ còn cách cô ấy vài inch. Ánh mắt cô ấy tối sầm lại và tôi mong cô ấy sẽ bảo tôi tránh ra, nhưng cô ấy không làm vậy.
“Anh hỏi vậy là có ý gì? Nói rõ ra xem nào."
Tôi đang hỏi cô ấy điều gì vậy?
"Tôi chỉ tò mò về cách tâm trí tạo ra chúng. Nhất là khi chúng có vẻ rất thật."
“Tôi hy vọng rằng theo thời gian, khoa học sẽ có thể cung cấp nhiều câu trả lời hơn. Hiện tại, người ta cho rằng giấc mơ là sự hợp nhất của ký ức. Chúng cũng có thể là tưởng tượng. Theo tôi, đó là một trong những bí mật thú vị nhất của tâm trí chúng ta. Điều đó và những gì chúng ta gọi là bản năng.”
"Bản năng," tôi lẩm bẩm. Tôi giơ tay lên và vén lọn tóc xoăn buông xõa ra sau, đầu ngón tay tôi lướt nhẹ trên làn da mềm mại của cô. "Bản năng có gì hấp dẫn em vậy, Tiến sĩ Woulfe?"
“Giải thích sao cho anh hiểu nhỉ? Chúng ta có chúng ngay từ đầu và cách tâm trí chúng ta được định hình qua hàng thiên niên kỷ để phát triển chúng.” Cô nuốt nước bọt, môi mím chặt..
"Ví dụ?"
“Ví dụ, mọi bộ phận trong người tôi đều bảo tôi chạy trốn khỏi anh.”
Đầu ngón tay tôi lướt từ khuôn mặt cô xuống đường viền hàm, lướt xuống cổ họng và xương đòn thanh tú của cô. "Bản năng của em đúng đấy", tôi thì thầm. "Nhưng em không nghe theo chúng. Tại sao?"
“Bây giờ tôi không thể chạy trốn khỏi anh được nữa.”
Hơi thở của tôi dồn dập, dương vật tôi thổn thức trong quần khi tôi hít lấy cô ấy. Tiếng nhịp tim đập rộn ràng của cô ấy trên đầu ngón tay tôi giống như một giai điệu đối với tôi.
"Alec," cô thì thầm. "Chúng ta không thể làm thế được."
“Tại sao chúng ta lại không thể?”
Cô ấy không trả lời, đôi lông mày cô nhíu lại. Ánh sáng mặt trời chiếu rọi lên cô và tôi cảm thấy như mình đang chạm vào một thiên thần bằng đôi bàn tay bẩn thỉu, đẫm máu của mình.
Tôi thích ý nghĩ đó.
Tôi thích ý tưởng làm hư hỏng cô ấy. Hủy hoại cô ấy.