Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Cảm ơn bạn đã ủng hộ nhóm dịch. Có những bộ truyện hay khác mong bạn cũng ủng hộ nhiều cho chúng mình nhé
1. Yêu Kẻ Bắt Cóc
2. Truyền Thuyết Rồng Thiêng.
3. Người Đẹp Và Quái Vật
4. Khiêu Vũ Cùng Kỵ Sĩ Bóng Đêm
5. Vật Hiến Tế
6. Ép Hôn Nàng Hầu
7. Kẻ Săn Và Con Mồi
8. Đóa Hoa Của Quỷ
9. Lạc Vào Xứ Sở Thần Tiên.
10. Cướp Biển Vùng Caribige
***
Tôi nhận ra giọng nói đó. Harold. Môi tôi hé mở khi nghe thấy tiếng động. Tôi co rúm lại, ẩn mình sâu hơn vào trong bụi rậm.
“Con trai tôi…” Giọng ông nghẹn ngào. “Con trai tôi đã bị xé xác.“
Giọng nói nhỏ dần và tôi lắng nghe xem họ đang nói gì.
“Còn Nora thì sao?”
“Cô ấy là mối quan tâm ít nhất của chúng ta vào lúc này.”
“Nhưng cô ấy đã được tha.”
Tôi cau mày. Họ có ý nói là được quái vật tha mạng không? Tại sao họ không săn quái vật? Tôi cần biết thêm về The Hunt và một lần nữa cảm thấy thất vọng vì cuốn sách tôi đã đánh cắp không có thông tin gì.
“Chúng ta cần tìm và giết con quái thú. Và chúng ta sẽ giải quyết người phụ nữ sau. Trừ khi anh tin cô ấy là quái vật…”
Mọi người im lặng. Tôi nuốt nước bọt, chăm chú lắng nghe. Họ không thể tin rằng tôi là quái vật. Đúng không?
"Cho đến khi tìm thấy thêm bằng chứng, chúng ta không thể hành động. Và không, tôi không tin đó là cô ấy." Đó là giọng của Jacob.
“Tìm chứng cứ, chúng ta sẽ truy bắt tên khốn này. Tôi phải đi, vợ tôi đang trong tình trạng nguy kịch.”
Có nhiều tiếng sột soạt hơn, những giọng nói ngày càng yếu dần. Tôi nín thở thêm vài phút nữa khi một bóng người đi ngang qua. Tôi thoáng thấy đó là ai. Jacob. Anh ta tiếp tục đi cho đến khi khuất khỏi tầm mắt.
Tôi thở dài khi chỉ còn lại một mình. Tôi cần biết mục đích của The Hunt. Tại sao họ lại gặp nhau giữa rừng? Dean chắc chắn có vẻ tức giận. Giờ thì không chỉ Alec đang săn quái vật của tôi, mà cả họ nữa.
Tôi ngồi thụp xuống đất, đầu óc tôi đang lục lọi lại tất cả những thông tin mà tôi đang có.
Tôi chợt nhận ra mình đã để quên xe đạp ở bên ngoài khu rừng.
"Chết tiệt," tôi thì thầm.
Tôi từ từ đứng dậy, lắng nghe xem có ai khác không. Tôi cần phải di chuyển thật nhanh nếu muốn đến đó.
Tôi quay lại con đường cũ thì có một bàn tay nắm lấy tôi.
Tiếng hét của tôi bị một bàn tay ngăn lại. Jacob lắc đầu, làm một cử chỉ im lặng bằng tay. "Tôi sẽ không làm hại cô đâu," anh thì thầm. "Đi với tôi."
Tôi đã bị giằng xé giữa việc chiến đấu với anh ta và tin tưởng anh ta. Nhưng giờ tôi đã biết quái vật là có thật, tôi có những câu hỏi dành cho anh ta. Và tôi cảm thấy bớt bị anh ta và hai người kia lừa hơn một chút.
Anh ta thả tôi ra và tôi đi theo anh xa hơn nữa cho đến khi anh ta quay lại. "Cô đang làm gì ở đây thế, Nora?"
"Tôi cũng nên hỏi anh câu tương tự", tôi nói. "Và tôi đã để lại chiếc xe đạp của mình ở cuối con đường mòn này..."
"Họ đã thoát ra bằng con đường khác," anh thở dài. Anh lắc đầu khi nhìn tôi, đôi lông mày nhíu lại vì lo lắng. "Tôi đã bảo cô đừng vào rừng."
“Tại sao? Bởi vì khi đó tôi sẽ phát hiện ra một trong những cuộc họp bí mật của các người? Không ai trong số các người giỏi che giấu cả,” tôi nói.