Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Cảm ơn bạn đã ủng hộ nhóm dịch. Có những bộ truyện hay khác mong bạn cũng ủng hộ nhiều cho chúng mình nhé
1. Yêu Kẻ Bắt Cóc
2. Truyền Thuyết Rồng Thiêng.
3. Người Đẹp Và Quái Vật
4. Ép Hôn Nàng Hầu
5. Vật Hiến Tế
6. Khi Nhà Sinh Vật Học Yêu
7. Kẻ Săn Và Con Mồi
8. Đóa Hoa Của Quỷ
9. Lạc Vào Xứ Sở Thần Tiên.
10. Cướp Biển Vùng Caribige
***
Katrina hét lên khi gió đập vào mặt cô, cô cứng người và lạnh, điều khiển Applesauce đi theo con đường cho đến khi họ đến sân nhà thờ. Con ngựa chỉ do dự một lúc trước khi vào cổng, tìm đường đến ngọn đồi phía sau.
Anh đã lùi lại, và trong một khoảnh khắc, cô không chắc liệu anh có đi theo không. Khi cô nghe thấy tiếng con ngựa thứ hai bước vào cổng, cô thở phào nhẹ nhõm, nới lỏng dây buộc. Cô vừa mới giải phóng cánh tay khỏi chiếc váy, để nó dính vào yên ngựa khi anh tiến đến, một hình bóng đen khổng lồ, lờ mờ trong bóng tối. Chàng Kỵ Sĩ đứng quan sát, im lặng. Cô để ý thấy chiếc rìu của anh vẫn được buộc chặt vào bên hông.
"Xin chào, chúng ta lại gặp nhau rồi." Không có phản hồi, không phải là anh ấy mong đợi điều đó. Mặc dù có chút hụt hẫng nhưng cô vẫn kiên trì lên tiếng "Là em đây... Katrina. Em đã nói với anh là em sẽ đợi. Rằng em sẽ đợi anh. Anh có đợi em không? Anh có nhớ em không?"
Giải phóng đôi tay khỏi chiếc áo lót, Katrina để nó rơi xuống quanh eo cô, trên chiếc váy của cô, run rẩy khi cô đứng thẳng dậy. Mọi người nói rằng mùa đông sẽ lạnh giá, và với cái lạnh ẩm ướt của những đêm mùa thu này, cô tin vào điều đó. Cô có thể sẽ chết ở đây, rồi cô sẽ không phải lo lắng về bất kỳ âm mưu hay kế hoạch nào. Cô có sẽ được đồng hành cùng với anh ở phía bên kia thế giới.
Núm vú của cô thắt lại trong không khí lạnh, không quen với việc không được che phủ. Anh ấy chưa bao giờ thấy cô cởi đồ theo cách như vậy, và cô tự hỏi liệu cô có thể tốt hơn nếu chỉ cần nhấc váy lên. Khi con ngựa ma đến gần hơn, Katrina nín thở. Một bàn tay to lớn, đeo găng da đen và xòe ra như một cái bóng, duỗi ra. Cô nghĩ anh định với tới bầu ngực hở hang của cô. Suy cho cùng, đó là điều bình thường, và cô cho rằng đó là mục đích. Katrina Van Tassel không xa lạ gì với sự dâm dục và ham muốn của đàn ông, và những ham muốn đó hiếm khi chết cùng với cơ thể.
Thay vào đó, bàn tay anh vươn cao hơn, một lời thì thầm trên má cô xuyên qua cô như khói thuốc. Anh không thể chạm vào cô, nhưng cô vẫn có thể thấy mục tiêu của anh. Đôi mắt cô ngấn lệ khi ngón tay cái của anh lướt trên đường cong của đôi môi cô mà không bao giờ chạm vào.
“Anh còn nhớ chứ.”
Bàn tay anh vẫn giữ khuôn mặt cô, giữ cô mà không chạm vào cô chút nào. Ngón tay cái lướt nhẹ trên miệng cô, mu bàn tay anh lướt nhẹ trên gò má cô. Anh chỉ hơn một chút so với bóng râm và không có hình dạng cố định, nhưng cô tưởng tượng rằng cô có thể cảm thấy sự vuốt ve mềm mại của đầu ngón tay anh trên làn da cô.
"Anh sẽ sớm có thể chạm vào em thôi." Cô cố nắm lấy tay anh, hạ xuống núm vú sần sùi của mình, nhưng giống như những hạt bụi trong tia nắng, cô di chuyển qua anh. "Anh sẽ sớm có thể có em lần nữa thôi. Khi tấm màn mỏng dần. Cho đến lúc đó... Anh có thể đi cùng em bao xa?"