Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Cảm ơn bạn đã ủng hộ nhóm dịch. Có những bộ truyện hay khác mong bạn cũng ủng hộ nhiều cho chúng mình nhé
1. Yêu Kẻ Bắt Cóc
2. Truyền Thuyết Rồng Thiêng.
3. Người Đẹp Và Quái Vật
4. Ép Hôn Nàng Hầu
5. Vật Hiến Tế
6. Khi Nhà Sinh Vật Học Yêu
7. Kẻ Săn Và Con Mồi
8. Đóa Hoa Của Quỷ
9. Lạc Vào Xứ Sở Thần Tiên.
10. Cướp Biển Vùng Caribige
***
Eleanor quay lại nhìn với vẻ không tin nhưng vẫn ngăn mình không quay hẳn lại. Cô lắc đầu, nhìn ngọn lửa đối diện: "Tôi là người đáng trách, không phải anh. Tôi nên cẩn thận hơn khi đi trên những con đường mòn mà tôi không quen thuộc."
“Vậy thì, cả hai chúng ta đều có lỗi. Bây giờ, hãy uống nước đi. Nó sẽ giúp giảm cơn đau đầu mà cô đang phải chịu đựng.” Ánh mắt của Eleanor nhanh chóng tìm thấy chiếc cốc, nhưng cô không với lấy nó ngay. Như thể cảm nhận được sự lo lắng của cô, anh lại nói.
“Tôi hứa, tôi không làm gì với nó cả. Nó rất an toàn nên cô có thể uống nó.”
Ngay cả bản thân cô cũng ngạc nhiên, cô với lấy nó và cẩn thận nâng chiếc cốc màu nâu lên miệng, nghiêng nó lại cho đến khi nước mát chạm vào môi cô. Nhận ra mình khát đến mức nào, cô tiếp tục uống cho đến khi hết, đặt chiếc cốc trở lại chiếc bàn nhỏ khi cô uống xong.
Cuối cùng cô nói: "Cảm ơn anh đã giúp tôi"
“Ngay từ đầu, tôi cũng có một phần lỗi. Chuyện này chẳng đáng để cảm ơn.”
Eleanor hơi quay đầu, vừa đủ để nhìn qua vai, cố gắng nhìn thoáng qua vị cứu tinh của mình. Tất cả những gì cô có thể thấy là bóng tối.
"Thật vậy." Cô bắt đầu: "Nếu anh biết tôi đang chạy trốn điều gì, anh sẽ biết rằng điều đó xứng đáng với tất cả lòng biết ơn của tôi, và hơn thế nữa."
Cô lại nghe thấy tiếng xáo trộn một lần nữa, nhưng phía sau căn phòng tối đến nỗi không thể nhìn thấy gì cả.
"Và điều gì đã khiến cô chạy vào rừng vào đêm muộn như vậy?" Anh nói, giọng trầm và bình tĩnh: "Nếu cô gặp phải ai đó nguy hiểm thì sao? Tôi nghĩ phụ nữ thường trốn vào đêm Halloween."
Vai cô chùng xuống và cô nhìn xuống, chơi đùa với đôi tay trên đùi: "Có những huyền thoại về những sinh vật nguy hiểm chuyên rình rập để hại người. Tuy nhiên, ngay cả khi tôi bị ai đó có ý đồ xấu bắt gặp, trong cả hai trường hợp, vấn đề của tôi vẫn sẽ được giải quyết."
"Huyền thoại?" Anh hỏi. "Ý cô là cô không tin vào những câu chuyện mà mọi người kể?"
Cô cười. “Còn anh thì sao?” Eleanor lắc đầu. “Tôi tin vào những gì tôi thấy. Tôi tin vào khoa học, tin vào sự thật. Vào những ghi chép chính xác.”
“Câu chuyện chỉ là một dạng ghi chép khác. Chúng là cách truyền tải ý nghĩa sâu sắc hơn.”
“Anh nói như thể anh tin vậy. Nói cho tôi biết, tại sao anh lại giúp tôi? Nếu như Kỵ Sĩ Không Đầu cũng bắt cóc anh thì sao?”