Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Cảm ơn bạn đã ủng hộ nhóm dịch. Có những bộ truyện hay khác mong bạn cũng ủng hộ nhiều cho chúng mình nhé
1. Yêu Kẻ Bắt Cóc
2. Truyền Thuyết Rồng Thiêng.
3. Người Đẹp Và Quái Vật
4. Ép Hôn Nàng Hầu
5. Vật Hiến Tế
6. Khi Nhà Sinh Vật Học Yêu
7. Kẻ Săn Và Con Mồi
8. Đóa Hoa Của Quỷ
9. Lạc Vào Xứ Sở Thần Tiên.
10. Cướp Biển Vùng Caribige
***
Máu cô lạnh ngắt khi các cơ căng cứng, và những sợi tóc sau gáy bắt đầu dựng đứng, cảm giác sai trái chạy dọc sống lưng.
Thứ mà cô nhìn thấy không phải là người đàn ông đã giúp cô, mà là thứ gì đó đã bắt cóc cô. Cái đầu bí ngô to lớn của anh ta phát sáng với ngọn lửa nhảy múa bên trong, cơ thể anh ta to lớn và uy nghiêm, bao phủ cô bằng ánh mắt nóng bỏng, rực lửa.
Cô biết chạy trốn không phải là một lựa chọn.
Bước thứ năm.
"Không nên đi ra ngoài vào đêm Halloween."
Tôi nên nghe theo bước thứ năm.
****
Kỵ sĩ không đầu là có thật.
Kỵ sĩ không đầu là có thật, và tôi đang ở trong nhà của anh ấy.
Eleanor vẫn ngồi dựa vào tường, đầu gối ép vào ngực, không chịu nhúc nhích dù chỉ một inch. Bị mắc kẹt trong nỗi sợ hãi của chính mình. Mỗi nhịp đập nhanh của trái tim khiến một cơn hoảng loạn chạy dọc sống lưng cô khi nghĩ đến việc đó. Cô khoanh tay trước ngực như thể cô có thể làm giảm âm thanh đó.
Tôi chỉ cần đợi cho đến khi anh ấy đi ngủ và khi đó có lẽ…
Có lẽ tôi có thể chạy.
Mắt cô giật giật, nhìn chằm chằm vào cửa trước.
Ý anh ấy là gì khi nói việc ở lại trong túp lều là vì sự an toàn của cô?
"Chết tiệt." Cô thì thầm, vùi đầu vào đầu gối trong khi vòng tay ôm lấy gáy: "Tôi phải làm gì đây?"
Mỗi tiếng gió thổi vào nhà, hay tiếng gậy đập vào tường, đều khiến mắt cô hướng về phía lối vào.
Nếu anh ấy định sai những con quái vật khác bắt cô đi thì sao? Nếu anh ấy thực sự giúp cô, nhưng lại quyết định rằng cô không xứng đáng với nỗ lực đó thì sao? Hoặc nếu anh ấy không bao giờ có ý định thả cô ra ngay từ đầu thì sao?
“Không.”
Cô thì thầm khẽ đến nỗi gần như phát ra như một hơi thở: “Không. Nếu anh ấy muốn tôi chết, tôi đã chết rồi.”
Tầm nhìn của cô bắt đầu mờ đi khi cô nhìn xuống chiếc váy trắng đang quấn quanh chân mình. Khi Eleanor chớp đôi mắt đẫm lệ của mình để mở ra, những chấm ướt bắt đầu hình thành trên váy.
“Mẹ kiếp.”
Cô lẩm bẩm, môi cô bắt đầu run rẩy khi cô buộc mình nhắm mắt lại, từ chối đầu hàng. Từ chối mang lại sự thỏa mãn cho bất kỳ ai.
Ngực cô thắt lại khi cô ngẩng đầu lên, dùng mu bàn tay lau nước mắt. Anh nói với cô rằng cô không phải là tù nhân. Anh nói với cô rằng cô cần phải ở lại trong những bức tường này vì sự an toàn của chính cô.
Osiris, dù anh ấy là ai, thì anh ấy cũng có thể nói dối. Nhưng ngay lúc này, lựa chọn duy nhất của cô là tin anh ấy, ít nhất là về những nguy hiểm rình rập bên ngoài ngôi nhà gỗ của anh ấy. Theo cô, nếu Kỵ sĩ không đầu là có thật, thì còn những con quái vật nào khác đang rình rập ngoài kia chẳng phải cũng có thật ư?
Quyết tâm sống sót, cô từ từ đứng dậy, lưng vẫn áp vào tường.