Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Cảm ơn bạn đã ủng hộ nhóm dịch. Có những bộ truyện hay khác mong bạn cũng ủng hộ nhiều cho chúng mình nhé
1. Yêu Kẻ Bắt Cóc
2. Truyền Thuyết Rồng Thiêng.
3. Người Đẹp Và Quái Vật
4. Ép Hôn Nàng Hầu
5. Vật Hiến Tế
6. Khi Nhà Sinh Vật Học Yêu
7. Kẻ Săn Và Con Mồi
8. Đóa Hoa Của Quỷ
9. Lạc Vào Xứ Sở Thần Tiên.
10. Cướp Biển Vùng Caribige
***
Ngay lúc đó, mọi khả năng tự chủ hiện có của anh bắt đầu bị lung lay.
Osiris có thể mang lại cho cô niềm vui thực sự.
Khi cô còn ở đây, chỉ có anh mới có thể khiến cô cảm thấy như vậy.
"Có thể không." Cô bắt đầu, đôi mắt sốt sắng nhìn anh: "Em có thể hỏi anh một điều không?"
"Eleanor." Anh thì thầm khi bóng tối bao bọc lấy cánh tay anh đang nhẹ nhàng nắm chặt trong tay: "Được chứ anh sẽ trả lời tất cả những gì em hỏi trong khi em còn ở đây."
“Em có thể chạm vào đầu anh không?”
Osiris khẽ gật đầu. Nâng tay cô lên để ấn lòng bàn tay cô vào bên đầu anh, anh không thể bắt mình lo lắng liệu cô có thể chạy trốn vì sợ hãi hay ghê tởm không. Anh quá lạc lõng trong sự hiện diện của cô để tập trung vào bất cứ điều gì khác.
Bàn tay cô nhanh chóng bắt đầu vẽ những đường nét trên đầu anh, cảm nhận xung quanh khi mắt cô lướt qua anh.
"Tại sao lại là bí ngô?" Cô ấy thắc mắc.
“Đó là điều đầu tiên anh có thể không bị mặc cảm, điều đầu tiên anh thực sự tự hào. Và mọi người luôn cảm thấy không thoải mái khi ở bên anh nếu như anh không có đầu, vì vậy anh nghĩ rằng có một điều gì đó để tập trung vào sẽ khiến mọi người thoải mái hơn.”
"Nó không gây khó chịu sao?" Eleanor hỏi trong khi ngón tay cô lướt xuống hai bên đầu anh, từ từ di chuyển đến miệng anh.
Anh nghiêng người vào cái chạm của cô khi anh nhún vai. "Đó là cái giá nhỏ phải trả để cảm thấy bớt giống quái vật hơn."
Ánh mắt Eleanor cụp xuống, môi dưới trề ra khi lông mày cô nhíu lại, làm dừng chuyển động của cô, giúp Osiris có được sự sáng suốt cần thiết.
Anh cẩn thận nắm lấy tay cô khi anh đứng thẳng dậy, ép bóng của mình trở lại. Từng cái một, chúng tự rút lui khỏi cô, biến mất trở lại trong tay anh. Khi cái cuối cùng đã biến mất, anh đeo lại găng tay.
Eleanor quan sát một cách cẩn thận, một phần má cô đã ửng hồng trở lại.
Thật đáng tiếc.
“Eleanor, em còn muốn gì nữa không?”
Nếu cô ấy yêu cầu được khám phá thêm nữa, anh sợ rằng không ai trong số họ có thể coi đó là sự tò mò.
“Thực ra, có một điều.”
“Vậy.” Eleanor bắt đầu, đặt tất cả các lá bài úp xuống trước lò sưởi: “Quy tắc của trò chơi rất đơn giản. Mỗi người chúng ta sẽ lần lượt lật hai lá bài, cố gắng lật ra một đôi. Nếu anh tìm thấy một đôi, anh có thể chơi lại và...”