Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Cảm ơn bạn đã ủng hộ nhóm dịch. Có những bộ truyện hay khác mong bạn cũng ủng hộ nhiều cho chúng mình nhé
1. Yêu Kẻ Bắt Cóc
2. Truyền Thuyết Rồng Thiêng.
3. Người Đẹp Và Quái Vật
4. Ép Hôn Nàng Hầu
5. Vật Hiến Tế
6. Khi Nhà Sinh Vật Học Yêu
7. Kẻ Săn Và Con Mồi
8. Đóa Hoa Của Quỷ
9. Lạc Vào Xứ Sở Thần Tiên.
10. Cướp Biển Vùng Caribige
***
Eleanor mỉm cười khi cô đứng bật dậy và nhanh chóng bước về phía anh. Bầu trời rộng mở phía trên cô và nụ hôn ấm áp của mặt trời trên làn da cô hòa quyện với làn gió mát nhẹ tạo cảm giác như thiên đường. Những cái cây xung quanh cô đã chuyển sang sắc cam và đỏ.
Cô đưa tay vuốt mông, nhét váy vào trong khi ngồi xuống. Osiris lại mỉm cười khi anh quay lưng lại với cô để tiếp tục công việc.
"Anh đang trồng cây gì vậy?" Cô hỏi.
“Cây thuốc trị sốt” anh trả lời.
“Thuốc trị sốt? Tại sao lại như vậy? Sinh vật có thể mắc bệnh của con người ư?”
Osiris do dự, dừng chuyển động của mình lại khi lưng anh cứng đờ: "Chúng... không dành cho anh hoặc các sinh vật."
“Vậy thì chúng dành cho ai?”
“Có một trại trẻ mồ côi không xa khu vực này, nhưng vẫn ẩn trong rừng Evermore. Anh là bạn với người phụ nữ điều hành trại, bà ấy nhận nuôi rất nhiều trẻ em." Anh bắt đầu, đặt xô nước xuống khi anh di chuyển đến ngồi cạnh cô: “Điều quan trọng là bọn trẻ phải có đủ thuốc trước mùa đông sắp tới, nếu không một cơn cảm lạnh thông thường có thể gây ra thảm họa.”
Eleanor há hốc mồm nhìn Osiris khi cô lắng nghe, nhưng ngay cả khi anh nói xong, sự sốc của cô vẫn không tan biến: "Bên ngoài vùng đất biệt lập? Vậy là họ...?"
“Con người." Anh trả lời: “Tất cả đều là con người, ngay cả bạn anh. Cô ấy thực ra là người đã dạy anh cách trồng tất cả những thứ này nhiều năm trước.”
"Anh ấy biết một người phụ nữ loài người khác không? Nếu mình không phải là người đầu tiên anh ấy thân mật cùng thì sao?"
Nâng chân lên ngực, cô tựa đầu vào đầu gối, vẫn nhìn chằm chằm vào Osiris: "Tên cô ấy là gì?" Eleanor hỏi, giọng cô hơi cao.
“Eddy. Cô ấy là một người bạn thân thiết, nhưng không phải như em nghĩ đâu. Anh và cô ấy chỉ là bạn thôi.” Anh nói thêm, như thể đang cố gắng dập tắt nỗi lo lắng mà anh biết đang hình thành trong tâm trí cô: “Anh thực sự đang trở về sau khi giao vụ thu hoạch cuối cùng của mình và sau lúc đó thì chúng ta đã xảy ra vụ tai nạn đó.”
Eleanor cười khẽ. "Em ước gì mình nhớ nhiều hơn về đêm đó. Có ai ở đây biết về cô ấy không?"
“Không.” Osiris trả lời: “Cô ấy muốn được ẩn náu khỏi cả sinh vật và con người. Còn em thì sao?” Anh trầm ngâm: “Vì sao em lại muốn bỏ trốn? Có phải có kẻ làm em sợ không?”
Cô nhìn xuống chiếc váy từng rất đẹp, giờ đã rách nát và loang lổ những vết đất và cỏ bắn tung tóe.
“Em không nói là em sợ, mà là em bỏ trốn vì tức giận. Chú em đã ép gả em đi để đảm bảo sự giàu có và muốn khuếch trương quyền lực của mình. Thành thật mà nói, em đã bỏ trốn trước khi nhìn thấy chú rể. Thật là một đám cưới cổ tích." Eleanor mỉm cười khi nói.
"Vậy ý của em là em không được tự do chọn người mình yêu sao?" Osiris hỏi, ngọn lửa của anh bùng cháy dữ dội hơn. "Điều đó không công bằng."