Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Cảm ơn bạn đã ủng hộ nhóm dịch. Có những bộ truyện hay khác mong bạn cũng ủng hộ nhiều cho chúng mình nhé
1. Yêu Kẻ Bắt Cóc
2. Truyền Thuyết Rồng Thiêng.
3. Người Đẹp Và Quái Vật
4. Ép Hôn Nàng Hầu
5. Vật Hiến Tế
6. Khi Nhà Sinh Vật Học Yêu
7. Kẻ Săn Và Con Mồi
8. Đóa Hoa Của Quỷ
9. Lạc Vào Xứ Sở Thần Tiên.
10. Cướp Biển Vùng Caribige
***
Mặc dù vậy, nếu cô muốn rời đi, anh sẽ không thể ngăn cản cô, cũng không thể trách cô. Cả hai đều rõ ràng về chính xác thỏa thuận của họ. Tuy nhiên, ký ức về đôi mắt nóng bỏng của cô nhìn chằm chằm vào anh khi anh khám phá cơ thể cô không phải là điều anh có thể nói quên là quên được.
"Tôi có một lời khuyên cho anh đấy, bạn của tôi." Elias gọi khi anh bước đi, quay đầu lại qua vai: "Cuộc sống của chúng ta dài lắm, và thường cô đơn. Thật tuyệt vời biết bao khi chúng ta vẫn có thể trải nghiệm một điều gì đó ngây thơ như tình yêu?"
Osiris nhìn lên bầu trời, mặt trăng chiếu sáng xuống người ông.
Anh đã mất trí bao lâu rồi đến nỗi quên mất cảm giác yêu là như thế nào?
Hoặc có lẽ, anh chưa bao giờ biết cảm giác đó như thế nào cho đến khi anh thấy mình đang nhìn chằm chằm vào trái tim cô khi cô cầm nó trên tay.
Anh bị thôi thúc phải cho cô thấy rằng cô nắm giữ trái tim anh… nhưng bằng cách nào?
Rời mắt khỏi mặt trăng, anh nhìn ra cánh đồng rộng mở.
Đột nhiên, ngọn lửa của anh bùng lên và sáng rực khi anh quay sang Elias, người đang rời khỏi nhà mình.
“Đợi đã.” Osiris gọi khiến Elias dừng lại và quay lại: “Tôi phải hỏi anh một điều.”
****
Eleanor mở cửa khi cô bước ra khỏi ngôi nhà gỗ, một chiếc xô đựng nước treo lủng lẳng trên cánh tay cô. Nước bắn tung tóe theo mỗi bước chân.
Nụ hôn lạnh lẽo của không khí ban ngày trên làn da khiến bụng cô chùng xuống.
Chỉ còn chưa đầy mười tám ngày nữa là hết hạn thỏa thuận.
Khóe miệng cô nhếch lên khi cô cười khẽ.
Ai có thể nghĩ rằng cháu gái của James Carver lại có ý định bỏ trốn cùng Người Kỵ Sĩ Không Đầu.
Khi Osiris trở về, cô chắc chắn sẽ nói với anh rằng...
“Con người.” Một giọng nói vang lên, giọng nói the thé của Elias và khi Eleanor quay đầu nhìn lên cái cây phía sau cô, anh ta đã ở đó. Ngồi trên một trong những cành cây lớn và cười khẩy như một tên khốn xảo quyệt: “Cô định đi đâu?”
Eleanor nghiến chặt hàm. Cô muốn được tự do ở ngoài trời, nhưng không phải như thế này. Không phải với anh. Cô muốn thế này với Osiris. Nhưng, anh ấy giờ đang ở đâu? Cả đêm cô trằn trọc về những gì cô đã nói với anh.
Nếu cô làm anh buồn thì sao? Nếu anh không muốn cô ở đây thì sao? Cô không biết chính xác điều đó xảy ra khi nào, nhưng trong vài ngày cô ở bên Osiris, cô thực sự đã quan tâm đến anh. Anh đã lắng nghe cô, thực sự lắng nghe cô. Ngay cả khi anh khăng khăng rằng cô ở lại bên trong chỉ vì sự an toàn của cô với những sinh vật khác và khi cô nói với anh rằng cô cần nhiều tự do hơn anh đã đồng ý thỏa hiệp.