Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Cảm ơn bạn đã ủng hộ nhóm dịch. Có những bộ truyện hay khác mong bạn cũng ủng hộ nhiều cho chúng mình nhé
1. Yêu Kẻ Bắt Cóc
2. Truyền Thuyết Rồng Thiêng.
3. Người Đẹp Và Quái Vật
4. Ép Hôn Nàng Hầu
5. Vật Hiến Tế
6. Khi Nhà Sinh Vật Học Yêu
7. Kẻ Săn Và Con Mồi
8. Đóa Hoa Của Quỷ
9. Lạc Vào Xứ Sở Thần Tiên.
10. Cướp Biển Vùng Caribige
***
Eleanor mỉm cười khi cô cầm lấy tách trà, kéo nó lại gần mình hơn. "Ờ." Cô bắt đầu, ngước nhìn Eddy qua hàng mi: "Họ nghĩ cô đã bị Kỵ sĩ không đầu bắt đi. Nhưng không chỉ có cô, mà còn có những người phụ nữ khác nữa."
Eddy cười khúc khích, đưa cốc lên môi, nhấp một ngụm cẩn thận: “Tất nhiên là họ làm thế. Ờ, tôi không thể hoàn toàn đổ lỗi cho họ vì sự thiếu hiểu biết của họ, và đây là một nửa sự thật. Cô thấy đấy, khi tôi sống ở Autumntun, tôi đã kết hôn với một tên cướp đội lốt của một nam tước nhã nhặn. Một người đàn ông tàn nhẫn với bàn tay nhuốn đầy sự bẩn thỉu. Tôi biết về truyền thuyết về Kỵ sĩ không đầu. Tôi nghĩ rằng nếu tôi chạy...”
“Sẽ không có ai đến tìm cô đâu.” Eleanor nói xong.
Eddy gật đầu: “Chính xác, tuy nhiên, tôi đã bị lạc trong rừng. Osiris đã tìm thấy tôi. Đêm tôi rời đi, tôi đã bị đánh đập khủng khiếp, thực sự là gần chết. Tôi không sợ khi nhìn thấy anh ấy vì thành thật mà nói, bất kỳ số phận nào cũng tốt hơn số phận mà tôi đã thoát khỏi.”
"Tôi thực sự xin lỗi." Eleanor thì thầm.
“Đó là chuyện quá khứ. Tuy nhiên, ai có thể nghĩ rằng Osiris sẽ tình cờ gặp một người khác chứ.”
Lông mày Eleanor nhíu lại khi cô cắn môi dưới, nỗi lo lắng chiếm lấy tâm trí cô: "Cô và Osiris có phải là..."
“Bạn bè. Mãi mãi chỉ là bạn bè. Vậy nên, cô có thể tưởng tượng được sự ngạc nhiên của tôi khi anh ấy xuất hiện ở đây vào giữa đêm, hỏi tôi cách làm thức ăn cho con người." Cô trả lời, cười khi giải thích những gì đã xảy ra.
Họ dường như nói chuyện hàng giờ liền, rót đầy cốc và trao đổi những kỷ niệm về Autumntun. Cả tốt lẫn xấu.
Khi tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên từ hành lang, cả hai người phụ nữ quay lại và thấy Osiris đang dựa vào tường, ngọn lửa trong đầu anh cháy một màu cam ấm áp tuyệt đẹp.
"Cái giỏ thuốc trị sốt rét tôi đã xếp gọn ở bên trong." Anh thông báo và chỉ tay vào hành lang. "Tôi có cần phải giúp gì thêm không?"
Eddy mỉm cười nhẹ nhàng khi cô đứng dậy, đi vòng qua bàn về phía cửa sau.
"Được rồi." Cô bắt đầu, đặt một tay lên hông khi giọng cô có vẻ căng thẳng: "Tôi đã già rồi, giá mà có ai đó giúp trông bọn trẻ..." Giọng cô nhỏ dần khi cô bước ra ngoài, đảm bảo để cửa sau mở.
Liếc nhìn Osiris, Eleanor nhận thấy ngọn lửa của anh yếu đi đôi chút khi anh theo phản xạ mở và nắm chặt hai nắm tay ở hai bên.
“Osiris." Eleanor nhẹ nhàng nói khi cô bước đến bên anh, nắm lấy tay anh và nâng chúng lên để ôm lấy khuôn mặt cô: “Anh nên đi đi. Tôi chắc chắn nếu Eddy là người chăm sóc bọn trẻ, bọn trẻ sẽ không dễ dàng sợ hãi như vậy.”