Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Cảm ơn bạn đã ủng hộ nhóm dịch. Có những bộ truyện hay khác mong bạn cũng ủng hộ nhiều cho chúng mình nhé
1. Yêu Kẻ Bắt Cóc
2. Truyền Thuyết Rồng Thiêng.
3. Ép Hôn Nàng Hầu
4. Khiêu Vũ Cùng Kỵ Sĩ Bóng Đêm
5. Vật Hiến Tế
6. Khi Nhà Sinh Vật Học Yêu
7. Kẻ Săn Và Con Mồi
8. Đóa Hoa Của Quỷ
9. Lạc Vào Xứ Sở Thần Tiên.
10. Cướp Biển Vùng Caribige.
***
Tôi phải thuyết phục Logan để tôi đi.
Cánh cửa kẽo kẹt mở ra từ từ và Daphne bước vào. Cô ấy trông có vẻ lo lắng, má ửng hồng. Nếu tôi phải đoán, tôi sẽ nói rằng cô hầu nhỏ bé của tôi cảm thấy tội lỗi về điều gì đó.
“Logan, em có chuyện muốn hỏi anh.”
"Có chuyện gì không?" Tôi hỏi một cách lười biếng. Hôm nay tôi cảm thấy mình thật rộng lượng. Có lẽ tôi sẽ không phạt cô ấy quá nặng vì đã phá vỡ một quy tắc.
Cô ấy bồn chồn. Con mèo con bất trị của tôi.
Cô ấy ngẩng cằm lên. “Em đã gọi trợ lý của em rồi.”
"Em làm sao cơ?" Tôi đang lơ lửng trước mặt cô ấy trước khi nhận ra mình đã đi qua phòng.
Cô ấy ngẩng cằm lên và nhìn chằm chằm vào tôi. "Em không làm gì sai cả."
"Anh sẽ là người phán xét điều đó," tôi càu nhàu. "Chúng ta đã có thỏa thuận khi em đến đây."
Miệng cô há hốc. "Em không đồng ý không bao giờ liên lạc với thế giới bên ngoài! Đó là điện thoại của em."
"Anh nghĩ rằng thời gian của em trong tòa tháp sẽ dạy cho em rằng không có gì là của em cả. Em không có đặc quyền nào trừ khi anh trao cho em."
Miệng cô há hốc. "Em nghĩ...chúng ta đã vượt qua tất cả rồi."
“Đó là lý do em lẻn ra ngoài sao? Để gọi điện cho bạn em sau lưng anh à?”
Cô ấy đỏ mặt. “Điều đó không công bằng. Em có cuộc sống riêng của em. Có bạn bè và họ đang phát điên vì sự mất tích của em.”
Cô ấy sẽ rời xa tôi sao? "Em không còn cuộc sống nữa." Tôi gầm lên. Cô ấy đã thay đổi mọi thứ, mang mặt trời trở lại thế giới của tôi, và cô ấy sẽ nhấn chìm tôi trở lại bóng tối.
Thay vì giật mình, cô ấy nhìn tôi với vẻ thương hại. Ánh mắt cô ấy dịu lại. "Ôi, Logan." Cô ấy lấy tay ôm mặt tôi. "Không cần phải thế này đâu."
Tôi giật mình. “Đúng vậy. Em đã đồng ý làm theo lời anh nói. Trò chơi của anh, luật của anh.”
Cô ấy đứng thẳng dậy, hai tay nắm chặt vào hai bên hông. "Trò chơi của anh kết thúc rồi."
“Ôi Daphne.” Tôi nắm chặt tay cô ấy. “Em không biết gì đâu.”
* * *
"Anh đưa em đi đâu thế?" Làm ơn đừng đưa tôi đến tòa tháp. Tại sao tôi lại nghĩ chúng tôi đã trở lại bình thường? Tôi có bằng chứng gì cho thấy Logan sẽ lý trí chứ? Anh ấy khác, đã thay đổi. Hoàn toàn mất trí.
Khi anh ấy trừng mắt nhìn tôi, đôi mắt xanh của anh ấy thu lại thành một vòng tròn băng giá quanh đồng tử nở ra, trái tim tôi chùng xuống. Logan đã biến mất. Chỉ còn lại Quái thú.
Anh ấy kéo tôi xuống cầu thang hướng ngược lại của tòa tháp và tôi chùng xuống vì nhẹ nhõm. Sự nhẹ nhõm đó kéo dài không lâu khi anh ấy đưa tôi vào một căn phòng đá lạnh lẽo không giống bất kỳ căn phòng nào tôi từng thấy trước đây. Miệng tôi há hốc.