Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Tôi nằm trên bàn, nửa trôi nổi, âm vật đang thổn thức của tôi là sợi dây duy nhất níu giữ tôi với thế giới trần gian, một ngọn hải đăng đỏ trong làn sương mù hạnh phúc. Người đàn ông này có gì khiến tôi... đầu hàng?
Quái thú trở lại. Giờ hắn chính là Quái thú, hoàn chỉnh. Một chiếc mặt nạ gắn trên các đặc điểm của hắn. Một người đàn ông to lớn, cơ thể tôi nhận ra là Chủ nhân. Ngón chân tôi cong lại khi nhìn thấy hắn cởi áo, khoe cơ bắp. Trong tay hắn là một cây roi đen.
Có lẽ nỗi đau chỉ mới bắt đầu. Tim tôi đập loạn xạ khi anh lướt tấm da đen trên mặt và cổ tôi, lần theo xương đòn, vòng quanh ngực tôi.
Vù! Cây roi quất vào dưới bầu ngực phải của tôi. Một cú chích tàn nhẫn vào phần thịt mềm của tôi. Tại sao âm hộ của tôi lại ngập nước?
Wap! Một vết khác ở bên trong đùi tôi. Một mảng sáng trên làn da nhợt nhạt mịn màng. Tại sao lưng tôi cong lại, đưa cơ thể tôi lên?
Nhiều cú đánh nhẹ nhàng và đột ngột hơn. Cây roi cọ xát vào nếp gấp âm hộ của tôi và phủ đầy độ ẩm. Chủ nhân đưa nó vào môi tôi để nếm. Chua và mặn. Tại sao nó lại ngon đến vậy?
Cơ thể tôi phủ đầy những vết đỏ. Những đồ trang trí rực rỡ. Chủ nhân của tôi là một thiên tài, khi vẽ nên da thịt tôi đẹp đến vậy. Người lấy một tấm vải trắng và làm cho nó trở nên đẹp đẽ. Tôi là kiệt tác của Người.
"Em thật tuyệt." Cây roi của chủ nhân thúc vào nếp gấp âm hộ của tôi, khơi dậy khoái cảm mới. Giọng anh ấy vọng đến từ rất xa. "Nhưng Daphne? Chúng ta chỉ mới bắt đầu thôi."
Anh ta quất roi vào con mèo của tôi. Bụp! Pháo hoa nổ sau mắt tôi. Một tiếng hét vang lên trong tai tôi. Cổ họng tôi khô khốc, âm thanh bị xé toạc ra khỏi tôi.
Chủ nhân vuốt ve da một cách yêu thương xuống chân tôi. "Tôi cá là tôi có thể khiến em xuất tinh chỉ bằng cách này. Nhưng không. Em không xứng đáng để xuất tinh."
Nước mắt tôi chảy dài trên má, chảy dài xuống thái dương. Tôi muốn xứng đáng với những gì chủ nhân ban cho.
Quái thú rời đi. Quái thú trở lại. Anh ấy có một món quà khác dành cho tôi trong tay. Một chiếc kẹp nhíp trông rất độc ác với đầu bịt bằng silicon. Anh ấy căn chỉnh nó với bó ham muốn sôi sục là âm vật của tôi. Bóp xuống.
“Ôi, chết tiệt!” Tôi không còn kiểm soát được lưỡi của mình nữa.
"Con bé hư hỏng." Anh ấy lại cắt ngực tôi, khiến những viên ngọc nảy lên. Đúng vậy! Hãy trừng phạt tôi. Bắt tôi phải trả giá. Tôi sẽ chịu đau đớn. Tôi sẽ xứng đáng với những điều tốt đẹp mà tôi muốn.
Đây chính là nơi tôi cần đến.
* * *
Nước mắt của cô ấy không làm tôi lay động chút nào. Cả bộ ngực của cô ấy, đỏ ửng vì đòn roi, đeo những viên ngọc lục bảo một cách đầy tự hào. Đôi đùi mềm mại của cô ấy, lấp lánh mồ hôi và nước lồn của cô ấy. Mùi hương chết tiệt của cô ấy…
Tôi quay lưng lại với cô ấy, quay đi để điều chỉnh bản thân. Sự kích thích khiến tôi nghiến răng. Tôi ước mình có thể giải thích sự cương cứng của mình. Tôi đã không xuất tinh trong một thời gian. Vung roi luôn khiến tôi cứng. Nhưng đó là Daphne. Tất cả là Daphne.
Cô ấy đã phản bội tôi. Nói dối tôi.
Nhưng cô ấy rất đẹp, nước mắt cô ấy rất chân thành, khuôn mặt và cơ thể cô ấy rất... rất cần thiết cho tôi. Lý trí tôi luôn kêu gào rằng không muốn cô ấy, nhưng trái tim tôi thì luôn mách bảo rằng tôi luôn muốn cô ấy.