Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Sau đó, tôi dựa vào bàn, run rẩy, yếu ớt vì cực khoái. Chiếc mặt nạ lấp lánh ở góc, đôi mắt vô hồn hướng về phía chúng tôi, một kẻ nhìn trộm phán xét. Quần áo của tôi nhàu nát trên sàn. Tôi để lại những mảnh của mình khắp phòng.
Bởi vì, đêm nay và mãi mãi, Daphne là người đã làm tan vỡ trái tim tôi.
Cô ấy đã hủy hoại tôi. Và tôi là người được tái sinh.
* * *
Tôi nghĩ rằng nó có thể có nghĩa là gì đó: trao trọn bản thân mình. Nhưng khi tôi quay lại và ôm Logan thì anh ấy lại ngăn tôi lại. Một tấm vải đen phủ lên mặt tôi. Anh ấy cẩn thận bịt mắt tôi lại, và dẫn tôi ra khỏi ngục tối. Những cánh hoa hồng thì thầm dưới chân tôi.
Logan nhẹ nhàng dẫn tôi vào phòng tắm, trước tiên là tắm rửa sạch sẽ rồi đến bồn tắm đầy nước thơm. Đánh giá từ những rung động mềm mại trên làn da trần của tôi, anh ấy đã thêm cánh hoa hồng. Anh ấy kéo tôi lại và rửa tôi nhẹ nhàng, cẩn thận không làm phiền hoặc nhấn chìm núm vú mới xỏ khuyên của tôi.
Nhưng anh ấy không để tôi chạm vào anh ấy. Khi tôi với tới anh ấy, anh ấy nắm lấy cổ tay tôi.
"Không," anh ấy khàn giọng.
"Nhưng..." Tôi cắn môi. Chúng tôi vừa chia sẻ một khoảnh khắc, tôi biết chúng tôi đã làm thế, nhưng anh ấy đang kiềm chế. Rút lui sau những bức tường đá của mình. Tôi mở lòng mình hoàn toàn, nhưng vẫn chưa đủ để giành được lòng tin của anh ấy.
Tôi cố kìm nước mắt khi anh bế tôi ra khỏi bồn tắm và lau khô người tôi. Anh tháo khăn bịt mắt tôi ra để tôi có thể tháo kính áp tròng. Nhưng mặt nạ của anh đã trở lại, chắc chắn ở đúng vị trí. Tôi hoàn thành công việc của mình trong phòng tắm và đi ngủ nơi anh đợi tôi trong bóng tối.
"Em muốn gặp anh," tôi thì thầm khi anh kéo chăn lên và đắp cho tôi.
"Anh biết." Môi anh ấy ở trên trán tôi. Chiếc mặt nạ mát lạnh trên da tôi. Và tôi ghét nó. Tôi ghét cách anh ấy ẩn náu. Không phải vì anh ấy đang giữ khoảng cách với tôi, mà vì anh ấy nghĩ mình xấu xí. Chiếc mặt nạ là một tấm khiên, nhưng nó không ngăn cản tôi làm tổn thương anh ấy.
Anh ấy lùi về phía cửa, dừng lại khi tôi gọi tên anh ấy.
“Làm sao, Logan? Làm sao để anh có thể yêu em lần nưa? Nói em biết đi.”
Anh ấy dừng lại và trái tim ngốc nghếch của tôi tràn đầy hy vọng.
“Anh không thể.”
Và khi anh ấy rời đi, tôi chẳng cảm thấy gì ngoài sự tuyệt vọng.