Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Anh mỉm cười, nụ cười vô tư vô tư mà tôi rất thích. "Anh cũng yêu em." anh bắt đầu nói nhưng rồi biểu cảm của anh đột nhiên thay đổi. "Daphne." anh khàn giọng, nỗi sợ khắc sâu vào những nếp nhăn trên lông mày, quanh mắt. Anh đưa tay ra chạm vào mặt tôi, nhưng tôi đã nhanh hơn anh.
Có thứ gì đó ướt át chảy ra từ mũi tôi.
Tôi cau mày. Ngón tay tôi đỏ khi tôi nhìn thấy chúng. Máu nhỏ giọt trên lòng bàn tay tôi. Ôi trời. Chuyện này là sao đây?
Logan xé chiếc áo sơ mi trắng của mình và đưa cho tôi một chiếc khăn tay tạm thời để ấn vào mũi. Bàn tay to lớn của anh ấy che trán tôi.
“Không sốt. Chỉ là chảy máu mũi thôi?” Lông mày anh nhíu lại nhưng trông anh không có vẻ gì là lo lắng.
"Không chỉ là chảy máu mũi đâu," tôi nhắm mắt lại, ước gì thời gian có thể dừng lại.
Không, không, không, không.
Thật không công bằng. Không phải khi tôi vừa tìm thấy anh ấy. Không phải khi chúng ta vừa tìm thấy điều này, ở đây cùng nhau.
"Vậy thì sao? Daphne, chuyện gì đang xảy ra vậy? Trời ơi, em cần gọi xe cứu thương." Anh bắt đầu đứng dậy và tôi nắm lấy cánh tay anh. Tôi yếu đuối, yếu hơn anh rất nhiều, nhưng anh vẫn đứng yên trước cái chạm nhẹ như cánh bướm của tôi.
“Không, Logan. Không có xe cứu thương. Chỉ cần... ở lại với em. Thêm một phút nữa thôi.” Tôi vòng tay ôm lấy anh, ước gì mình có thể quay lại khoảnh khắc hoàn hảo đó, khoảnh khắc duy nhất khi tôi có tất cả trước khi các vị thần tước đi tất cả.
"Daphne, làm ơn," Logan kéo tôi lại. "Nói chuyện với anh đi. Có chuyện gì thế? Em bị ốm à?"
“Em bị bệnh, Logan. Em vẫn luôn bị bệnh. Căn bệnh này nằm trong máu em.”
Vẻ kinh hoàng hiện rõ trên khuôn mặt anh khi tôi nuốt nước bọt và tuyên bố bản án tử hình của mình.
“Anh có Battleman. Và nó đã trở lại.”
Tôi không thể tin là chúng ta đã đi được xa đến thế này.
Logan nắm chặt tay tôi khi chúng tôi đi qua mê cung đầy hoa hồng của anh ấy đến đài phun nước ở trung tâm mà tôi chưa từng thấy trước đây.
Mùa xuân đã đến và tôi thề là tôi chưa bao giờ trân trọng thế giới nảy mầm sự sống mới với đôi mắt tươi mới như vậy. Nhưng bàn tay của Logan vẫn chưa đủ để tôi tiếp xúc. Tôi nắm lấy cánh tay anh và cười khúc khích khi chúng tôi đi về phía những chiếc ghế đá bên cạnh đài phun nước lốm đốm nắng.
"Em chưa bao giờ hạnh phúc đến thế trong suốt cuộc đời mình", tôi thở dài và dựa đầu vào vai Logan. Hơi ấm của anh thấm vào tôi và những cơn ngứa ran nổi lên trên da tôi. Tôi rất hòa hợp với anh ấy. Tôi chưa bao giờ biết hai người có thể đồng điệu đến vậy.