Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Cảm ơn bạn đã ủng hộ nhóm dịch. Có những bộ truyện hay khác mong bạn cũng ủng hộ nhiều cho chúng mình nhé
1. Yêu Kẻ Bắt Cóc
2. Truyền Thuyết Rồng Thiêng.
3. Người Đẹp Và Quái Vật
4. Khiêu Vũ Cùng Kỵ Sĩ Bóng Đêm
5. Vật Hiến Tế
6. Khi Nhà Sinh Vật Học Yêu
7. Kẻ Săn Và Con Mồi
8. Đóa Hoa Của Quỷ
9. Ép Hôn Nàng Hầu
10. Cướp Biển Vùng Caribige
***
"Mày." Quái thú gầm gừ và giơ cánh tay lông lá khổng lồ lên để chĩa một móng vuốt đen chết người vào cha tôi. Tôi kinh ngạc nhìn móng vuốt đó dài ra một chút, trở nên sắc nhọn hơn một chút. "Đi đi trước khi tao xé toạc khí quản của mày vì đã khiến Belle gặp nguy hiểm."
Tôi cảm thấy chóng mặt khi tôi tập trung vào cha tôi. Ông thậm chí không nhìn tôi khi ông vội vã quay đi theo hướng khác. Tôi đưa một tay lên ngực, cảm thấy mảnh tình gia đình cuối cùng đang phai nhạt. Ông đã rời xa tôi, thậm chí không kiểm tra xem tôi có ổn không.
Tôi biết đây là lần cuối cùng tôi gặp ông ấy, và kỳ lạ thay… tôi cảm thấy như gánh nặng đã được trút bỏ khỏi vai.
"Còn ngươi," Quái thú gầm gừ đầy đe dọa với Gaston khiến tôi rùng mình đáp lại, nghe thấy những con vật sống về đêm chạy trốn nhanh nhất có thể bằng đôi chân nhỏ của chúng.
“Ta sẽ đảm bảo rằng cái chết của ngươi sẽ chậm rãi và đau đớn, thỏa mãn cơn khát máu của ta và trao trái tim của ngươi trên lòng bàn tay ta cho người phụ nữ của ta.”
Quái thú tiến lên một bước, và tôi thề rằng mọi thứ diễn ra chậm rãi khi Gaston ngắm bắn. Tôi thậm chí còn không nhận ra mình đang di chuyển cho đến khi tôi chạy về phía Gaston.
Tôi nghe thấy tiếng Quái thú gầm lên, rồi tiếng súng lục nổ giòn giã trước khi tôi bị đẩy sang một bên.
Tôi nhanh chóng kiểm tra để chắc chắn rằng mình không bị bắn vì quá sốc nên không kịp nhận ra nhưng khi nhận ra mình không bị thương, tôi liếc nhìn lại nơi hai người đàn ông đứng ở một bên.
Gaston không có thời gian để bắn tiếp, khi Quái thú đã lao về phía trước và siết chặt cổ anh ta và nhấc anh ta lên khỏi mặt đất.
Anh ấy nắm lấy cổ tay cầm khẩu súng lục của Gaston, giơ cao lên không trung và, với một tiếng rắc ghê rợn, làm gãy xương. Vũ khí rơi xuống đất và Gaston hú lên vì đau đớn.
“Ta sẽ tận hưởng điều này, đặc biệt là khi cô gái của ta chứng kiến ta giết những kẻ có thể làm hại cô ấy, những kẻ khiến cô ấy gặp nguy hiểm.”
***
Tôi nên ngăn chặn Quái thú, có thể cầu xin để Gaston sống. Nhưng tôi không nói gì. Không ai trong số những người tấn công Quái thú xứng đáng được sống.
Tôi cảm thấy bụng mình thắt lại khi Quái thú đấm vào ngực Gaston, xuyên thủng lồng ngực anh, moi tim anh ra và giữ nó trong lòng bàn tay như thể nó chỉ là một miếng trái cây.