Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Cảm ơn bạn đã ủng hộ nhóm dịch. Có những bộ truyện hay khác mong bạn cũng ủng hộ nhiều cho chúng mình nhé
1. Yêu Kẻ Bắt Cóc
2. Truyền Thuyết Rồng Thiêng.
3. Ép Hôn Nàng Hầu
4. Khiêu Vũ Cùng Kỵ Sĩ Bóng Đêm
5. Vật Hiến Tế
6. Khi Nhà Sinh Vật Học Yêu
7. Kẻ Săn Và Con Mồi
8. Đóa Hoa Của Quỷ
9. Lạc Vào Xứ Sở Thần Tiên.
10. Cướp Biển Vùng Caribige.
***
Tôi nhấc thìa lên và ấn mạnh vào bát. Anh ấy nhìn tôi cắn vài miếng trước khi quỳ xuống để nhóm lửa. Tôi không thể không ngưỡng mộ đường cong săn chắc của mông anh ấy, được tôn lên hoàn hảo bởi chiếc quần được may đo tinh xảo.
"Nhắc em cảm ơn nhà tạo mẫu tóc của anh nhé," tôi lẩm bẩm.
"Gì cơ?" anh đứng dậy, phủi tay. Hôm nay anh mặc một chiếc áo len dệt kim màu trắng đục. Mái tóc đen của anh rối bù.
Mmmmm.
“Không có gì.” Daphne! Đừng có nhìn chằm chằm vào kẻ bắt cóc cô nữa! Chiếc thìa của tôi kêu leng keng trong bát khi tôi xúc bột yến mạch.
“Cẩn thận. Đừng để mình bị bệnh.”
"Tôi muốn thịt xông khói", tôi nói với miệng đầy thức ăn.
Anh ấy phát ra tiếng kêu bực bội và quỳ xuống bên cạnh tôi, lấy thìa của tôi. "Chậm thôi," anh ấy nói, đút cho tôi một miếng nhỏ hơn.
"Được thôi." Tôi để anh ấy đút cho tôi như anh ấy vẫn làm trước đây, cường điệu hóa các chuyển động của mình. "Mmm," tôi ngân nga và liếm kem trên môi. Ánh mắt anh ấy hướng về miệng tôi. Tôi cắn một quả dâu tây và anh ấy nhìn đi chỗ khác, nghiến chặt hàm. Có phải đó là sự ửng hồng trên làn da ngăm đen của anh ấy không?
Tôi ngồi xuống, cảm thấy thỏa mãn. Tôi không phải là người duy nhất bị ảnh hưởng.
"Em xong chưa?" Anh ấy hỏi.
Đáng thất vọng là tôi đã no. "Em no rồi", tôi thở dài.
Anh đặt bát xuống và cầm đĩa lên. "Vì anh đói."
“Đó là thịt xông khói của em!” Tôi kêu lên.
"Bây giờ là của anh." anh ấy cười toe toét, hàm răng trắng và đều đặn dưới lớp mặt nạ. Không có sự căng thẳng ở hàm, anh ấy trông... đẹp trai?
Tôi ngả người ra sau ghế. "Một sao." Tôi vẫy tay về phía đồ nội thất lớn, đẹp đến mức có thể trang trí một cung điện hiện đại. "Trang trí tuyệt vời nhưng dịch vụ còn nhiều điều đáng mong đợi."
"Đừng đánh giá thấp anh như vậy chứ," anh ấy cảnh cáo, kéo một chiếc ghế bành thứ hai lại gần trước khi ngồi xuống. "Nếu không thì anh sẽ không chia sẻ đâu." Anh ấy giơ một lát thịt xông khói lên. Trời ơi, mùi thơm quá.
Tôi đưa tay ra và anh ấy lắc đầu. Bây giờ tôi đang đỏ mặt. Nhưng đây không phải là lần đầu tiên anh ấy cho tôi ăn, vì vậy tôi nghiêng người vào và nhận phần thưởng của mình. Có một tia sáng thích thú trong mắt anh ấy khi anh ấy cho tôi ăn không? Chết tiệt, tôi không quan tâm. Thịt xông khói là tốt nhất.
Anh ấy cho tôi ăn hết tất cả thịt ăn sáng như thế. Tôi xua tay gạt đi một miếng trứng ốp la, nhưng vui vẻ nhận lấy tách sô cô la nóng đặc nhỏ mà anh ấy phục vụ từ một chiếc ấm trà Trung Quốc. Với ngọn lửa nổ lách tách và thức ăn ngon trong bụng, tôi được cưng chiều như một nàng công chúa trong những câu chuyện của mẹ tôi.
Lần cuối cùng tôi được ăn sáng nhàn nhã là khi nào? Không có báo cáo xét nghiệm hay hồ sơ nộp hàng quý để xem xét? Rachel sẽ há hốc mồm. Và không chỉ vì tôi đang thưởng thức bữa ăn với kẻ bắt cóc độc ác của mình.