Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Cảm ơn bạn đã ủng hộ nhóm dịch. Có những bộ truyện hay khác mong bạn cũng ủng hộ nhiều cho chúng mình nhé
1. Yêu Kẻ Bắt Cóc
2. Truyền Thuyết Rồng Thiêng.
3. Ép Hôn Nàng Hầu
4. Khiêu Vũ Cùng Kỵ Sĩ Bóng Đêm
5. Vật Hiến Tế
6. Khi Nhà Sinh Vật Học Yêu
7. Kẻ Săn Và Con Mồi
8. Đóa Hoa Của Quỷ
9. Lạc Vào Xứ Sở Thần Tiên.
10. Cướp Biển Vùng Caribige
***
Tôi nhìn chằm chằm vào bức tường, không thể giữ được sự cay đắng trong giọng nói khi tôi tiếp tục. "Tôi nghĩ cha em đồng ý với tôi. Ông ấy đã đồng ý, ngay trước mặt tôi."
Tôi quay lại và nhìn Daphne. Cô ấy thật hoàn hảo, cơ thể trần trụi của cô ấy được tạo hình với cùng sự chăm chút mà các vị thần hẳn đã dành cho khi họ tạo ra người phụ nữ đầu tiên. Thật đau đớn khi nhìn cô ấy và nhớ lại những gì cha cô ấy đã làm với tôi. "Nhưng sau lưng tôi..." Tôi lắc đầu trong khi răng nghiến chặt.
“Làm sao anh biết được bất kỳ điều gì anh nghi ngờ là đúng? Vó lẽ chỉ là sự trùng hợp khủng khiếp khi công ty đang chuyển đổi cùng lúc một tai nạn khủng khiếp xảy ra với anh và...”
"Đừng ngây thơ thế." Tôi đập mạnh lòng bàn tay vào tường và cô ấy giật mình. Tôi đang làm cô ấy sợ. Tôi nhanh chóng trở thành Quái thú một lần nữa với cô ấy. Nhưng không còn hy vọng gì để tôi trở thành bất cứ thứ gì khác khi cô ấy đã nhìn thấy khuôn mặt tôi, phải không? Tôi thật ngốc khi nghĩ đến bất kỳ ý tưởng nào khác, dù chỉ trong một khoảnh khắc. Đặc biệt là khi tôi đang đối phó với con gái ông ta.
“Ông ta và Adam cùng tham gia vào chuyện này. Adam đã đảm bảo rằng tôi có một vết thương hở để virus xâm nhập. Trên mặt tôi không hơn không kém. Anh ta là một thằng khốn ghê tởm. Muốn lây nhiễm vi khuẩn ăn thịt người vào mặt ai đó." tôi cười một cách u ám, “thì phải có một bộ óc thực sự méo mó. Mặc dù cho đến tận ngày nay tôi vẫn không biết đó là đứa con tinh thần của Adam hay bố anh.”
"Dừng lại đi," Daphne kêu lên. "Bố em sẽ không bao giờ làm thế!"
“Vậy thì làm sao em giải thích được sự thật rằng khi các điều tra viên Kiểm soát Dịch bệnh của thành phố điều tra, họ phát hiện ra nguồn lây nhiễm là kính bảo hộ phòng thí nghiệm của tôi? Cha em và Adam đã phát tán vi khuẩn vào đúng chỗ Adam đã rạch má tôi trong một cuộc ẩu đả đêm hôm trước. Em định gọi đó là sự trùng hợp ngẫu nhiên sao? Làm ơn đừng tiếp tục làm tôi kinh ngạc vì sự ngây thơ của em.”
Cô ấy trừng mắt nhìn tôi nhưng rồi tôi có thể nói rằng lời nói của mình đã thấm vào lòng cô ấy. "Điều đó vẫn không có nghĩa là..."
Tôi chế giễu. “Thế còn việc Adam bắt cha em trả tiền cho điều tra viên Kiểm soát dịch bệnh để báo cáo xét nghiệm đó không bao giờ được công bố thì sao? Và tôi bị chuyển đến một bệnh viện tư nơi không ai biết tôi ở đâu. Nhiễm trùng trở nên tồi tệ đến mức khi tôi ở trong ICU, tôi đã mã hóa hai lần. Tôi đã chết. Em có hiểu không? Họ đã thành công. Họ đã giết tôi.”
“Ôi trời.” Cô ấy tiến về phía trước và cố với tới tôi nhưng tôi chặn tay cô ấy bằng cẳng tay và trừng mắt nhìn cô ấy.
“Đừng. Chạm. Vào. Tôi.”
Nước mắt làm mắt cô ấy mờ đi. "Ôi, Logan. Em không biết gì cả. Em nên ở đó. Em thấy bản thân mình thật đau đớn khi không ở đó lúc anh cần em."