Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Trong xã hội ngày nay, con người ngày càng chán ghét những tục lệ xô đẩy nhau.
Đưa phong bì màu đỏ, qua một phen đùn đẩy rồi cũng nhận lấy.
Đãi khách, sau khi đùn đẩy rồi cũng thanh toán.
Trong một căn phòng có phòng tắm riêng, Tần Lộ Lệ và những người khác đẩy qua đẩy lại, kéo dài thêm chút ống kính, vì vậy câu "Được" thẳng thắn của Tô Yểm Tinh đã nhận được thiện chí của hầu hết mọi người.
[Nhiều khi nhìn bố mẹ nhét tiền vào phong bao lì xì mà muốn nói: Mệt thật. Thế giới người lớn quá phức tạp.]
[Vậy thì bố mẹ bạn cảm thấy rằng bạn không khiêm tốn. ]
[Nhưng cuối cùng bao lì xì vẫn nằm trong tay, mỉm cười.jpg mỉm cười.jpg]
Đồng thời, một loạt icon biểu cảm hiện ra.
[Tôi chỉ im lặng xem các người diễn như thế nào.jpg], Tô Yểm Tinh lẳng lặng ôm cây đàn guitar.
Thậm chí trong đó còn có Lục Dã và Ôn Gia.
[Nhanh lên, bà đây mệt rồi.jpg], Lục Dã lười biếng dựa vào tường, khoanh tay.
[Tích! Đại tiểu thư giá lâm.jpg], Tô Yểm Tinh mặc một bộ vest màu hồng anh đào phía trước, Lục Dã và Ôn Gia đang kéo vali phía sau.
Những fan CP Dã Tinh cảm thấy kênh livestream này đơn giản là một kho báu, chỗ nào cũng có kẹo ngọt.
[ Vậy mà còn không ship sao? ]
[Thứ cho tôi nói thẳng, những người không thèm ship một ai, chắc chắn là chó, độc, thân.]
Lúc đó có người đã làm một bức ảnh CP Tô Yểm Tinh và Lục Dã ở cùng nhau: [Duệ Vương và Duệ Thư, các người, sợ không? ]
Tổ chương trình thuận thế mua một loạt hot search.
Mượn độ hot của #Từ chối xã giao ngoài luồng#, chẳng mấy chốc, #We are Together# lại từ từ leo lên hot search.
Nhiều người qua đường không biết cũng đi theo hotsearch mò vào livestream.
[ Cảm thấy như bị bỏ lại phía sau.]
[ Không phải nói ảnh đế và Tần à? Sao lại với Tô rồi?]
[Tôi đến đây để gặp Duệ Vương và Duệ Thư. ]
Lúc này, Tô Yểm Tinh đang thu xếp hành lý. Cô có ba chiếc vali lớn, bên trong là đồ cô đã chọn, Tiểu An đã sắp xếp cho cô.
Tiểu An không hổ là trợ lý giỏi, sắp xếp mọi thứ gọn gàng ngăn nắp giúp cô, nhét đầy ắp, vừa mở vali ra, đồ bên trong như muốn rơi ra ngoài.
Camera trong nhà là hoàn toàn tự động.
Tô Yểm Tinh liếc nhìn camera, sau đó vẫy tay.
Nhân viên phía sau máy quay bị khuôn mặt đột nhiên tới gần làm cho giật mình, sau đó, Tô Yểm Tinh lùi lại một bước: “Sư phụ, anh quay ở cửa đi.”
Nhân viên: ...
Em còn rất trẻ.
Thấy anh ta không làm theo, đôi mắt của Tô Yểm Tinh mở to.
Dưới ống kính đôi mắt của cô thực sự rất đẹp, trong veo như ngọc.
"Con gái còn phải làm một số chuyện không tiện, anh cũng muốn ghi hình à?”
Nhân viên làm việc đỏ mặt im lặng dời máy quay đi.
Nhưng cũng không dời quá xa, từ xa có thể nhìn thấy bóng dáng màu hồng Tô Yểm Tinh đang loay hoay với ba vali khổng lồ bên trong.
Một lúc sau, một đống đồ trải ra trên mặt đất.
Khi Cố Giảo và Lâm Nghiêu bước vào, họ đã nhìn thấy cảnh tượng này. Đồ đạc bày đầy trên nền đất, từng túi lớn chất đống, thoạt nhìn trông giống như một bãi rác khổng lồ. Nhìn kỹ hơn bằng mắt thường, có thể thấy từng món đồ đều rất, rất đắt tiền.
Đặc biệt là những món đồ thời trang đắt tiền được đựng trong chiếc túi đơn giản.
Mẫu thời trang mùa thu mới của thương hiệu D, hay những mẫu vừa được các người mẫu trình diễn trên sàn diễn Tuần lễ thời trang Paris cách đây không lâu như túi phiên bản giới hạn của thương hiệu H, giày được đặt làm riêng của thương hiệu J, …
Giày đặt riêng của thương hiệu J, Cố Giảo cũng đã từng mua. Cô ấy nhờ người mua một suất từ người khác, sau đó chạy đến tận Paris để thợ thủ công đích thân đo đạc rồi mới làm. Từ lớn đến độ dài rộng hẹp, độ cong của lòng bàn chân, mọi chi tiết đều được đo đạc tỉ mỉ, mất đến nửa năm mới nhận được thành phẩm.
Đôi giày đó cô ấy nâng niu và mang rất lâu, quả thật vừa êm ái vừa xinh đẹp.
Loại giày như vậy, Tô Yểm Tinh có đến tận ba đôi, còn tuỳ ý vứt rải rác.
Ngoài ra còn có thú nhồi bông, gối tùy chỉnh...
Trên livestream biết hàng hiệu lập tức lên tiếng.
[Tô thực sự là đại tiểu thư sao? Trong này có một số thứ không phải có tiền là mua được.]
[ +1.]
[Mới tìm được một cái, 130.000, tốt thật, ở giới giải trí dễ kiếm tiền vậy sao? Chờ đó, phải đi phẫu thuật thẩm mỹ đây. Giới giải trí, đợi ta!]
[ Lại điên nữa rồi.]
[Chỉ có tôi nhận ra, Tô Yểm Tinh vốn không biết dọn dẹp à? ]
[Cười chết, người đại diện không chỉ dạy trước khi đến sao? Càng dọn dẹp thì càng rối thêm.]
[Giống hệt như lúc bị mẹ mắng rồi tay chân luống cuống dọn dẹp vậy.]
Tô Yểm Tinh đang treo từng bộ quần áo vào tủ.
Cô không thấy bản thân mình dọn dẹp không gọn.
Cô cảm thấy mình đã sắp xếp rất tốt. Theo lời dặn của chị Lưu, cô treo quần áo lên trước, sau đó cất giày dép, rồi mới cất những thứ linh tinh khác. Theo lời của chị Lưu, là “lấy lớn bỏ nhỏ”, giải quyết mâu thuẫn chính trước rồi mới giải quyết mâu thuẫn phụ, cô đã được huấn luyện rất nhiều lần rồi.
Nhưng một người từ nhỏ chưa bao giờ làm việc nhà lại đột nhiên trở thành một người giỏi việc nhà thì thực sự không thực tế.
Huống chi, có rất nhiều đồ...
Không mang theo quần áo đẹp sao?
Không thể.
Mỹ phẩm có thể giúp bản thân xinh đẹp, không mang theo sao?
Không thể.
Không ôm gối ôm thì ngủ không ngon, không mang theo sao?
Không thể.
Ngoài ra còn có cầm phổ, guitar, v.v ...
Bất giác, đồ đạc lại trở nên nhiều hơn.
Tô Yểm Tinh cũng biết được tật xấu này của mình, khi Cố Giảo và Lâm Nghiêu đề nghị giúp đỡ, cô vội vàng xua tay: "Không, không, tôi tự làm được."
"Cô có thể tự làm sao?” Cố Giảo nghi hoặc nhìn cô.
Tô Yểm Tinh vội vàng gật đầu.
Dáng vẻ đó khiến Cố Giảo cũng là phụ nữ không nhịn được muốn nhéo cô một cái, cười nói: “Được rồi, vậy cô tự dọn dẹp đi.”
Vừa nói cô ấy vừa kéo Lâm Nghiêu: “Đi thôi, chúng ta xuống lầu xem thử, có gì cần chúng ta giúp không?"
Lâm Nghiêu gật đầu.
Cô ấy là một người năng động, nhưng trong chương trình tạp kỹ này ai cũng lớn tuổi hơn cô ấy nên cô ấy không dám tuỳ hứng, cô ấy bước hai bước, lúc sắp đến gần cửa, cô ấy từ bên cạnh Cố Giảo thò đầu ra: "Cô Tô, nếu cần giúp đỡ thì cứ hô to một tiếng, tôi lặp tức đến ngay!"
Tô Yểm Tinh mỉm cười.
Nụ cười này của cô lại khiến khu bình luận điên cuồng.
[Ngại ngừng lại còn chân thành, mẹ nó giết tôi đi.]
[Giây trước còn thấy là chị đại kiêu ngạo hất hàm sai khiến, nhưng giây sau lại là cô nhóc đáng yêu.]
[Vậy, tánh xấu của Tô chỉ nhằm vào Tần thôi sao?]
[Chúc bạn có một đồng nghiệp như Tần, bám vào hút máu bạn mỗi ngày.]
[Lầu trên đừng có khịa.]
[Khịa thì sao, còn tốt hơn Tần ngày nào cũng cọ nhiệt "Tiểu Tô Yểm Tinh"chứ nhỉ? Ồ, tôi nhầm rồi, bây giờ là cọ nhiệt " ảnh đế Bạch nguyệt quang" rồi.]
[Ảnh đế cũng có ở đây, giải thích thế nào đây?]
Mà ảnh đế đang được thảo luận lúc này thì đang đóng cửa, chậm rãi đi ra.
Khi đi ngang qua một căn phòng, anh bị gọi lại: “Thầy Lục!”
Sầm Xuân chạy đến, mái tóc xanh tung bay theo anh ấy: “Thầy Lục, anh dọn đồ nhanh vậy sao?”
Lục Dã gật đầu, mắt nhìn lướt qua bên trọng, miễn cưỡng hỏi: "Có cần tôi giúp không?"
"Có thể sao?" Đôi mắt của Sầm Xuân lập tức sáng lên.
Lục Dã gật đầu, sau đó, bước vào phòng.
Sầm Xuân đi theo như một cái đuôi nhỏ: "Thầy Lục, anh xem..."
Có tiếng ghế đẩu ma sát với mặt đất, Lục Dã lấy ghế rồi ngồi xuống: "Được rồi, cậu có thể bắt đầu."
"Hả?" Sầm Xuân không hiểu.
“Bắt đầu dọn đi.”
“Oh.” Sầm Xuân vội vàng đi tới, bước qua đống đồ vương vãi.
"Treo quần áo lên trước." Thấy Sầm Xuân chân tay lúng túng, anh bổ sung thêm: "Từ từ."
"Vâng."
"Giày."
"A, được, được rồi."
Lúc này, bình luận trên màn hình livestream đang cười như điên.
[ Hahaha, đây là giúp dọn dẹp sao, cười sắp điên rồi!]
[Cách giúp đỡ của ảnh đế chính là tôi chỉ cho cậu làm việc..]
[Lục thiếu gia: Muốn tôi làm việc, kiếp sau đi. ]
[Mà tôi giống một con vật nhảy nhót trên kênh livestream vậy.]
Khi mỗi người vào phòng, trên livestream sẽ tự chia màn hình.
Về mức độ nổi tiếng, Lục Dã là đứng thứ nhất với gần 20 triệu người xem trực tiếp.
Sau đó là Tô Yểm Tinh, vì tính cách của cô nên livestream của cô có cái để xem hơn.
Tiếp theo là Ôn Gia, Tần Lộ Lệ, Giang Mộc, Sầm Xuân, v.v.
Đây cũng là một thử nghiệm cực kỳ táo bạo. Hầu hết thời gian, các khách mời phải sinh hoạt, hẹn hò, thậm chí yêu nhau dưới camera trực tiếp, nếu có phản ứng hóa học tuyệt vời thì cũng sẽ được camera ghi lại. Cuối cùng không ai có thể diễn 24 giờ.
[ Đã rất mong sau khi ghi hình chờ ai sẽ ở bên nhau.]
[Ảnh đế và bạch nguyệt quang? Ảnh đế và Tô Yểm Tinh? Tô Yểm Tinh và Ôn Gia? Tô Yểm Tinh và Sầm Xuân? Sầm Xuân và Cố Giảo có vẻ là một cặp xứng đôi... A, Chúa ơi, hãy cho tôi một cỗ máy thời gian, để tôi nhảy thẳng đến ngày cuối cùng...]
Lúc này, Tô Yểm Tinh vẫn đang sắp xếp hành lí.
Bên trong ống kính, cô ấy giống như một con ong nhỏ cần mẫn không nghỉ một giây phút nào, nhưng chỉ dọn dẹp như vậy lại khiến lòng người dần bình tĩnh lại, cảm thấy sung sức.
[Đã lấy đề th ra...]
[Đã chuyển từ nằm sang đứng, dọn dẹp lại ổ chó của tôi.]
[Thật ra cũng có cảm giác chữa lành, dù sao chị đẹp cũng phải sắp xếp lại hành lý.]
Tô Yểm Tinh dọn được một nửa thì đi vào phòng tắm.
Rửa tay xong đi ra, vừa ngẩng đầu lại thấy Tần Lộ Lệ đứng ở cửa, trên tay cầm một xấp...
Tô Yểm Tinh biến sắc, bước thẳng đến, lấy đồ trong tay Tần Lộ Lệ: "Không ai nói với cô rằng đồ của người khác không được tuý ý chạm vào sao?"
Tần Lộ Lệ sửng sốt, một lúc sau, cô ta mới phản ứng lại, nhỏ giọng nói: "Thật xin lỗi, tôi không cố ý."
Tô Yểm Tinh không để ý tới cô ta, xoay người đặt bản nhạc vào vali, kéo dây an toàn lại.
Sau khi đứng dây, cô nói: "Cô Tần, phòng này của tôi không hoan nghênh cô bước vào."
Sắc mặt cô lạnh lùng.
Sắc mặt Tần Lộ Lệ lập tức tái nhợt, mở miệng: "Thực xin lỗi, cô Tô. Sẽ không có lần sau."
Tô Yểm Tinh không nói lời nào, tiếp tục cúi đầu sắp xếp đồ. Tần Lộ Lệ nhìn cô sau đó đóng cửa đi ra ngoài.
Lúc này, trên livestream bắt đầu thảo luận.
[Tô tức giận thật rồi, không phải chỉ là một tờ giấy thôi sao?]
[Rõ ràng là Tần lấy mà không nói, phải tôn trọng chuyện riêng tư của người khác, hiểu chưa? ]
[Nhưng Đại Lệ của tôi chỉ muốn giúp đỡ.]
Mặc dù trên livestream đang rất huyên náo, nhưng hầu hết những người qua đường đều đứng về phía Tô Yểm Tinh.
[Nghĩ lại, nếu hợp đồng dự án tôi đã đàm phán được hoặc tài liệu đấu thầu mà bị người ta tuỳ tiện lật xem, chắc tôi cũng sẽ điên mất. ]
[Tần lần nào cũng có vẻ tốt bụng, nhưng lần nào cũng vượt qua ranh giới.]
Cũng có người hỏi:
[Chẳng lẽ chỉ có một mình tôi tò mò, trên tờ giấy kia viết cái gì mà khiến Tần xem lâu như vậy. ]
[ Không cần biết đó là gì, giáo viên đã dạy chúng ta không được lấy đồ người khác mà không nói trước.]
[Thủy quân của Tần đang ở trên livestream! Quản lý kênh có khoá tài khoản không?]
Tô Yểm Tinh cất bản nhạc, cũng không còn tức giận nữa.
Bản nhạc là của riêng cô. Những lời này là Lục Dã viết, lúc đó mối quan hệ của cả hai rất tốt, nhưng tiếc là không lâu sau đó họ đã chia tay.
Bài hát này không bao giờ được phát hành. Cô không còn có thể hát những bản tình ca.
Một người không có mong đợi vào tình yêu thì làm sao có thể hát một bản tình ca.
Sau đó, tất cả các bản nhạc của cô không còn là những bản tình ca nữa.
Lần trước cô tìm đạo diễn Thái để ghi âm, là một bản tình ca nhỏ...
Tô Yểm Tinh tự hỏi liệu Tần Lộ Lệ có nhận ra chữ viết tay của Lục Dã hay không, nhưng chữ ký của Lục Dã ở bên ngoài bay lượn xấu xí như vậy, chắc là sẽ không nhận ra.
Cô tiếp tục thu dọn hành lý.
Còn chưa kịp thu dọn, Ôn Gia đã đi tới gõ cửa: “Cô Tô, đi ăn cơm thôi.”
Khuôn mặt anh ấy toả nắng.
Hôm nay bắt đầu ghi hình, Tô Yểm Tinh và anh ấy còn chưa nói mấy câu, nhìn thấy anh ấy, cô chỉ cười, nhìn hành lý sau lưng dọn được một nửa, rồi bước ra ngoài: "Đi thôi."
Cô đóng cửa lại, đi theo Ôn Gia xuống lầu.
Ôn Gia đi hơi chậm, tựa như đang cân nhắc lời mình muốn nói.
"Anh có lời muốn nói sao?"
Tô Yểm Tinh liếc anh ấy, thấy hai gò má anh ấy đỏ bừng.
"Không, không,” Ôn Gia lắc đầu: “Chỉ là, là—”
Anh ấy nhịn không được đỏ mặt, thở dài một hơi: “Thật xin lỗi, tôi không nghĩ ra.”
Anh ấy từ bỏ nói.
Tô Yểm Tinh “phụt” cười một tiếng.
“Anh thật đáng yêu.” Cô nói: “Đừng căng thẳng.”
Ôn Gia nắm chặt rồi thả lỏng nắm tay: “Không, không thể nào không căng thẳng được.”
"Lần trước chúng ta đã cùng ký hợp đồng,” Tô Yểm Tinh nheo mắt nhìn anh ấy, cười trêu chọc: “Anh đừng căng thẳng như vậy chứ.”
"Tôi cũng không biết.” Ôn Gia nhìn cô: “Không biết sao lần này, tôi lại lo lắng."
Bão bình luận dồn dập không ngừng:
[Em trai giỏi quá! ]
[Chị gái à, nhìn em trai của chúng tôi kìa!]
[Thanh xuân cuồng nhiệt ~~]
Tô Yểm Tinh nhìn khuôn mặt đỏ bừng của Ôn Gia, nhưng lại nghĩ: Lục Dã đã bao giờ đỏ mặt như vậy trước mặt cô chưa?
Có.
Vào ngày sinh nhật của cô, hôm đó anh từ rất xa đến tận đây, nửa đêm gọi cô ra ngoài, tặng cô một chiếc vòng tay ngôi sao dưới bầu trời đầy pháo hoa.
Người thiếu niên thường ngày kiêu ngạo lại đỏ mặt, đặt chiếc vòng mà anh đã cầm từ lâu vào lòng bàn tay cô, lòng bàn tay nóng bỏng gần như thiêu đốt cô.
Anh nói: "Tô Yểm Tinh, chúng ta ở bên nhau đi."
Tô Yểm Tinh đang suy nghĩ, ngẩng đầu lên, vô tình bắt gặp Lục Dã đang nghịch bật lửa ở cầu thang.
Ánh mắt ấy, cũng rất nóng.