Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Trên đời này lại có người trơ trẽn như vậy!
Khi nhận được điện thoại, Tô Yểm Tinh vẫn đang suy nghĩ đến điều này.
Các khách mới vừa nhận điện thoại di động đều lần lượt biến mất, Tô Yểm Tinh cầm di động trở về phòng.
Lúc chơi game cô có uống chút rượu nên bây giờ cảm thấy hơi say.
Đi vào phòng tắm trước nhìn trước gương.
Đẹp.
Ngoại trừ da mặt có chút ửng hồng, mắt ươn ướt, cũng không thấy có gì khác thường.
Tô Yểm Tinh vỗ mặt để tỉnh táo lại rồi đi ra khỏi phòng tắm.
Khi cô bước ra, suýt nữa thì vấp phải hành lý vương vãi khắp sàn nhà.
Ồ vâng.
Vẫn còn một nửa đống đồ chưa dọn xong.
Nhìn hành lý bày đầy trên mặt đất, Tô Yểm Tinh có chút tuyệt vọng.
Thôi.
Lát nữa dọn dẹp sau.
Điện thoại di động chỉ được sử dụng trong một tiếng, cô phải đọc những bình luận ở thế giới bên ngoài trước.
Hôm nay là ngày đầu tiên phát trực tiếp.
Cô nhấn nút nguồn để bật nó lên.
Ngay khi mở máy lên, nó giống như chạm vào công tắc rung ở đâu đó, cứ không ngừng rung lên.
Tô Yểm Tinh nhìn vào giao diện thông báo.
15 cuộc gọi nhỡ.
5 cuộc của em trai họ.
1 của nữ sĩ Thẩm Nghiên.
Có 9 cuộc của chị Lưu.
Tô Yểm Tinh: …
Cô lẩn tránh những thứ không quá quan trọng, gọi điện cho chị Lưu trước, còn chưa kịp nhấn nút gọi thì chị Lưu ở bên kia đã gọi tới.
"Có chuyện gì sao, chị Lưu?" Tô Yểm Tinh nhận điện thoại liền cười: "Sợ em ở không sống được trong giới giải trí sao? Chị còn gọi em nhiều cuộc vậy."
Chị Lưu hừ một tiếng: "Ở bên kia thế nào?"
"Không có gì, chỉ là ghi hình chương trình giải trí bình thường thôi."
"Em biết chị không hỏi cái này mà." Chị Lưu dừng một chút: "Em với Lục...Chỉ là cậu ta, hai người các em rốt cuộc là có chuyện gì? Cho chị câu trả lời chính xác, nếu như các em quay lại với nhau, chị sẽ nói với phòng quan hệ bên kia. Còn nếu không quay lại với nhau thì hai người nên cách xa nhau ra."
"Em cảm thấy như chị thật sự muốn em và anh ta tái hợp vậy?" Tô Yểm Tinh cười nói.
Giọng cười truyền đến, chị Lưu trợn tròn mắt: "Vớ vẩn."
Chị ấy chậm rãi nói: “ Lục Dã, con cừu béo ngon như vậy, chỉ cần tuỳ ý bóc lột đã đủ để em nổi tiếng rồi.”
"Chị độc thật đấy, nếu để anh ấy nghe thấy chắc sẽ nổ tung mất."
Tô Yểm Tinh lại cười.
"Làm sao cậu ấy biết được? Còn em, cười cười cười, lúc nào cũng chỉ biết cười, không đứng đắn tí nào."
Chị Lưu nói: "Em cũng to gan lắm. Lúc ra khỏi livestream chị đổ mồ hôi hột giùm em. Em nói xem em mang nhiều hành lý như vậy làm gì, còn khăng khăng không chịu bớt lại...Thật may."
Trong giọng nói của chị ấy còn mang theo ý cười: "Bạn trai cũ của em cũng hợp tác với em, nhắc tới, còn có Ôn Gia kia. . . "
"Ngược lại có hiệu ứng rất tốt."
Công chúa và hai chàng kỵ sĩ của nàng.
Đại tiểu thư và người xách túi.
Kênh livestream có thể tự phát meme ra khỏi vòng tròn, theo cách này, thiếp lập nhân vật tình cờ được xác định, mặc dù khác với trước đó nhưng không ngờ lại phù hợp với xu hướng của con người hiện đại.
"Nhưng...Chị vẫn phải nói với em, trước khi đi chúng ta đã nói gì?"
"Vâng, vâng, em biết, nói ít làm nhiều, làm việc chăm chỉ."
"Còn nữa...Em dám công khai đối đầu với Lục Dã như vậy. Em không biết ảnh đế này có bao nhiêu fan sao? Một trăm triệu. Cho dù chỉ có một phần ba trong số một trăm triệu này, nước bọt của họ cũng có thể dìm chết em."
Tô Yểm Tinh nói: "Cái này không thể nào."
"Sao lại không thể?"
"Lục Dã sẽ không để cho…"
Lời còn chưa nói ra, Tô Yểm Tinh đã sửng sốt.
Họ chia tay, nhưng cô vẫn tin tưởng vào anh.
Tin tưởng anh sẽ bảo vệ cô.
Tin tưởng anh...sẽ không để những người hâm mộ đó làm tổn thương cô.
Trong lòng Tô Yểm Tinh có chút nhẹ nhõm, cũng có chút trống rỗng.
Chị Lưu ở bên kia dường như cảm giác được gì đó, không nói lời nào nữa.
Tô Yểm Tinh lên tinh thần, cười nói: "Chị Lưu, chị còn muốn dặn dò gì không?"
"Chú ý Tần, cô ta là do Hoàng Lại dạy dỗ, cũng có chút nham hiểm đấy, hôm nay còn đạp lên em để lót đường cho cô ta, nếu không phải vì khuôn mặt xinh đẹp này của em, những người đó cũng sẽ không để em yên..."
“Đúng vậy.” Tô Yểm Tinh không biết xấu hổ nói.
Chị Lưu ho một tiếng, một giọng cười vang lên: "Em cho rằng chị đang khen em à?"
“Không phải khen sao?” Tô Yểm Tinh vô tội nói: “Rõ ràng là chị Lưu là khen em đẹp.”
"Em đó... " Chị Lưu cười nói: "Được rồi, hôm nay em biểu hiện rất tốt, cứ tiếp tục duy trì như vậy! Nhưng em cũng đừng buông thả, hiện tại nhiều người thích em, nhưng chỉ trong một cái quay đầu có thể sẽ ghét bỏ em."
Tô Yểm Tinh thờ ơ: "Em không biểu diễn."
Cô bình tĩnh lại: “Thiết lập loại nhân vật này sớm muộn gì cũng sẽ sụp đổ.” Cô nhẹ nhàng nói: “Cho nên…chị Lưu, hãy cứ là chính mình là được rồi."
Chị Lưu không ngờ cô nói như vậy, phải mất một lúc lâu sau chị ấy mới đáp "Ừ".
Lúc này chị ấy không khỏi nghĩ, có khi mình sắp không nhìn ra đứa trẻ này nữa.
Nói cách khác, bỏ qua vẻ ngoài sôi nổi rực rỡ của Tô Yểm Tinh, trên thực tế, bên trong cô...tỉnh táo hơn bất cứ ai khác.
Cũng có cảnh giác hơn.
Chị ấy không biết gia đình thế nào có thể dạy ra một đứa trẻ như vậy.
Đôi khi nhìn cũng cảm thấy có chút đau lòng.
Chị Lưu cúp điện thoại, Tô Yểm Tinh chạy xuống giường để sắp xếp mọi thứ.
Thắt lưng.
Giày.
Ừm, bông tai.
Cô nhìn khắp phòng, lúc lâu sau cũng không tìm được một nơi để đặt nó.
Cuối cùng, khi được nó lên bàn, một ký ức đột nhiên xuất hiện trước mặt cô.
Cô mặc một chiếc váy dài, một chân nhảy tung tăng trong căn hộ, hét lên: "Lục Dã! Lục Dã! Mau thức dậy cho em! Bông tai của em mất rồi, tìm giúp em với, em phải ra ngoài đây!"
“Cái màu xanh lá cây có tua lua dài!”
Lúc này, mắt Lục Dã lim dim buồn ngủ đi ra khỏi phòng, đầu tóc rối bù, lúc nào cũng có vài cọng tóc dựng lên, anh khom lưng đi tìm bông tai cho cô, khi tìm được sẽ nói: "Tô Yểm Tinh, em nên đi kiểm tra mắt xem có phải mờ trước già rồi không, ở đây mà cũng tìm thấy..."
Lúc này, cô sẽ nhảy lên, vò tóc anh càng rối hơn rồi chạy ra khỏi cửa trước khi anh gọi "Tô Yểm Tinh".
"Không cám ơn!"
*
Giọng nói vui vẻ của cô gái dường như vẫn còn văng vẳng bên tai.
Tô Yểm Tinh ngây người nhìn, chợt tức giận đập chiếc khuyên tai xuống bàn.
Lúc này, điện thoại lại rung lên, cô mới nhớ ra mình chưa chú ý đến tin tức trên mạng, liền bấm vào thông báo để xem.
Không ngờ là tin nhắn do Trình Mạt gửi đến.
Cô bấm vào xem.
Vuốt xuống để xem thông báo.
Tất cả đều là của cô ấy.
Cô gái này gần như phát điên, khi cô mở WeChat, điện thoại của cô gần như bị lag, một tiếng "vút" vang lên.
Tin nhắn chưa đọc "99+."
Kéo lên một chút.
Tất cả đều vô nghĩa, chẳng hạn như [Ah, ah, Tinh Tinh, cứu tớ với, tớ sắp chết], [Ah, ah, Tinh Tinh, tớ chết mất], [Ah, ah, Tinh Tinh, hãy thành thật nói với tớ, cậu và Lục Dã thực sự không có gì hết đúng không], những fan hâm mộ khác cũng đang phát điên.
Sau đó, dường như cam chịu số phận và bắt đầu chuyển sang một phong cách hội họa khác.
[ Ah ah ah cmn, Tinh Tinh của tớ, hai người quá xứng đôi]
[ Tớ tuyên bố rằng từ hôm nay tớ sẽ là fan hâm mộ của cậu và Lục Dã ]
[ Ah, ah, ah, tớ muốn phất cờ hò reo vì Dã Tinh, bang bang bang bang vào bức tường lớn ]
[ Được rồi, tớ đã vào nhóm nội bộ của CP. Từ giờ trở đi, tớ, Đại Mạt, sẽ là một fan hâm mộ lớn của hai cậu. Ngay cả tên của đứa trẻ cũng đã đặt. Bé trai tên là Lục Tinh Dã, bé gái tên là Lục Dã Tinh. Cậu nghĩ sao?]
Tô Yểm Tinh: …
Tô Tô: [ Không ra dáng vẻ gì. ]
Cô trả lời.
Sau đó cô nhắn thêm một: [ Nếu dùng dấu chấm câu, cậu sẽ chết à, bảo bối. ]
Bên kia im lặng một giây.
Đẹp nhất là bông hoa nhài: [ ! ! ! ]
Đẹp nhất là bông hoa nhài: [ Tóm lấy ngôi sao lớn và hiên ngang tiến bước!!]
Tô Tô: [ Nên bình thường lại. ]
Đẹp nhất là bông hoa nhài: [ A. ]
Ngay sau đó, một liên kết đã được gửi đến.
Tô Yểm Tinh nhấp vào, là clip được làm bởi fan CP của cô và Lục Dã.
Vừa định đóng lại, Trình Mạt tựa hồ đoán được cô định làm gì, lập tức gửi: [Đừng tắt, nếu không tớ sẽ chia tay cậu. ]
Tô Yểm Tinh: …
Thử nghĩ xem, cô không có nhiều bạn cùng chí hướng, tuy người bạn này thỉnh thoảng có chút lên cơn, nhưng đàn ông tốt sẽ không cho rằng vợ mình xấu, dù sao hai người cùng lớn lên cùng mặc chung nội y, cuối cùng vẫn mở video lên.
[ Dã Tinh CP / Lục Dã x Tô Yểm Tinh ] "Nàng có tin vào kiếp trước kiếp này không...Khương Cơ."
Biên tập viên: [ Tôi có một biệt thự gần biển ở gần Dã Tinh.]
BGM: Bút mực thời gian
Giới thiệu:
Cơ ca đó đã chết.
Nàng ấy mặc chiếc váy cưới màu đỏ, trong làn tuyết dày đặc, bị ta bắn một mũi tên xuyên tim.
Khương Cơ.
Khương Cơ.
Tại sao nàng không thể chỉ là Khương Cơ, tại sao ta không thể là tiểu công gia vô tư trong Lục phủ.
Khương Cơ, nàng có tin...kiếp trước kiếp này không?
Màn hình lúc đầu có màu đen.
Mở đầu chỉ có một giọng nói già nua cất lên:
“Ta đã giết một người.
Một gián điệp của nước đối địch. "
Vừa dứt lời, màn hình đen kịt kia đột nhiên biến thành màu đỏ tươi.
Màu đỏ chảy xuống xuống như tấm màn che, một người phụ nữ xinh đẹp như tiên nữ bước ra từ tấm màn đỏ, uốn éo vòng eo thon thả, múa chân trần với tiếng chuông leng keng.
Eo thon như rắn, dưới mạng che mặt là một đôi mắt như mê hoặc lòng người.
Nàng nhìn qua, đôi mắt như có thể cướp đi mọi linh hồn.
Khi eo nàng ấy xoay cực nhanh, sợi chỉ đỏ biến thành tiếng leng keng của chuông bạc.
Mang theo giọng của thiếu niên quần áo lụa là:
"Nàng tên gì?"
"Khương Cơ."
Nàng xoay càng lúc càng nhanh.
"Cái gì Khương?"
“Khương thị có một hảo nữ họ Khương.”
“Hảo nữ.” Giọng thiếu niên tiếp tục: “Đi với ta, Khương Cơ, đến phủ của ta.”
"Được."
Với giọng nói mỏng manh và mềm mại đó, đôi chân trần ấy buộc sợi chỉ đỏ, nàng đột ngột ngã xuống vòng tay hắn.
Một bàn tay rơi xuống eo.
"Khương Cơ."
"Ừm?"
"Tại sao nàng lại là một vũ công?"
Sợi tơ hồng lại xoay tròn, cười khúc khích mê người: "Tại sao không thể là vũ công? Công tử, vũ công có gì không tốt sao?"
Màn hình đột nhiên tối sầm lại, biến thành một bức tường thành lớn phủ đầy tuyết.
Hình dáng mơ hồ của người thiếu niên dần dần hiện rõ trong tuyết, không còn giống một thiếu niên trẻ tuổi nữa, hắn mặc áo giáp đen, đôi mắt hắn tràn đầy quyết tâm, trên thanh kiếm sắt đen kịt phủ đầy sương và máu.
Phía sau là vô số xác chết và người chết đói
Ở đằng xa, nử tử mặc đồ đỏ bị xiềng xích bằng gỗ màu đen đang mỉm cười với hắn.
"Tướng quân! Đại Lương ta vì nữ nhi này mà mất ba thành, tổn thất vạn quân, nếu không trừ đi sẽ khiến dân phẫn nộ!"
"Tướng quân! Xin bạn lệnh, không được nhân nhượng!"
"Tướng quân!"
Thuộc hạ kêu gào.
Gió và tuyết lấp đầy mắt.
Vị tướng quân nheo mắt lại.
"Cái gì Khương?"
"Khương gia có một hảo nữ, họ Khương.”
Hắn giơ tay: "Mang mũi tên tới."
Mũi tên sắt phi nước đại trong gió tuyết, đâm xuyên qua bộ quần áo màu đỏ.
Nử tử ngẩng đầu, gió thổi tung chiếc váy đỏ mỏng manh của nàng, nàng mỉm cười với hắn.
"Mỗi ngày ta đều mặc màu đỏ.
Lang quân, chàng mỗi ngày đều cưới ta nhé. "
Bộ quần áo đỏ loang lổ vết máu.
“Ta đã giết một người.
Một vũ công.
Ta không hối tiếc. "
Lão già tóc bạc đang đi trong tuyết, hình ảnh chuyển sang Lục Dã và Tô Yểm Tinh.
Lục Dã mặc một bộ vest sẫm màu, Tô Yểm Tinh mặc một lễ phục màu xanh đậm, tại lễ trao giải hai người nhìn nhau từ xa.
Cả hai đều im lặng.
Một dòng chữ chạy ra:
[ Nhưng ta nhớ nàng ấy lắm.
Khương Cơ…Nàng có tin vào kiếp sau không? ]