Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Không khí dường như trở nên ngưng lại ngay lập tức.
Tô Yểm Tinh biết rõ, đây là bản lĩnh của Lục Dã.
Chỉ cần anh muốn, là có thể khiến mọi người cảm thấy như đang ở trong không gian quay ngược thời gian, không ai có thể miễn nhiễm với đôi mắt đó.
Tô Yểm Tinh lùi lại một bước, cầm chiếc cốc rồi nói "cảm ơn", muốn lui vào phòng, ai ngờ cửa vẫn chưa đóng, một bàn chân đã chặn trước cửa.
Lục Dã duỗi chân ra.
“Làm gì?” Tô Yểm Tinh cảnh giác nhìn anh.
Ánh mắt Lục Dã quét một vòng phòng rồi lại rơi vào trên người cô, sau đó nhàn nhạt cười với cô: “Không mời tôi vào ngồi à?”
"Không mời." Tô Yểm Tinh có chút hung dữ nói.
Lúc này, có tiếng bước chân trên cầu thang.
Tô Yểm Tinh nhìn chằm chằm hướng bên kia, chỉ thấy những bóng dáng lắc lư, xen lẫn có tiếng người truyền đến.
Nhưng người trước mặt cô lại hoàn toàn không biết tự giác, chỉ nhìn cô, không có ý định rời đi.
"Anh còn chưa đi?" Cô nghiến răng hỏi.
Anh cười, Tô Yểm Tinh hiểu ánh mắt anh:
Không đi.
Ông đây thích đứng đây.
Được thôi.
Xét về vô sỉ, không ai có thể hơn Lục Dã.
Tô Yểm Tinh buông tay nắm cửa, Lục Dã bước vào.
Cánh cửa đóng lại với một tiếng cạch.
Tim cô đập thình thịch, bất giác nhìn vào camera, Lục Dã đi theo cô, nghiêng đầu giống cô.
Tô Yểm Tinh nhìn, một lát sau quay đầu lại, thấy anh vẫn là dáng vẻ này: "Anh làm gì vậy?"
"Xem camera đã tắt chưa." Lục Dã nói.
Tô Yểm Tinh cười nhạo anh: "Anh không biết sau mười giờ tối, camera trong phòng sẽ tự động tắt sao?"
Anh mỉm cười, nói với một giọng gợi đòn: "Ồ, tôi nghĩ cô không biết."
Tô Yểm Tinh: "Anh!"
Dường như Lục Dã cảm thấy đã trêu chọc đủ rồi, ánh mắt đảo quanh căn phòng, cuối cùng dừng lại trên sàn nhà bừa bộn kèm theo một nụ cười chế nhạo:
"Vẫn như vậy..."
"Tô Yểm Tinh."
Khi anh nói ba từ "Tô Yểm Tinh" này, giọng của anh nghe thật dễ nghe, như thể anh đang gửi gắm vô vàng thâm tình, không giống như nói với người bạn gái cũ đã chia tay, mà là với người tình đã ám ảnh tâm trí anh trong giấc mộng nửa đêm.
Tô Yểm Tinh ngẩn người một lúc mới hoàn hồn.
Chỉ là khi định thần lại, cô lại có chút nổi nóng.
Cô không biết cơn giận này là nhằm vào Lục Dã hay là nhắm vào chính mình. Cô chỉ nói: "Anh và làm chi, có rắm mau thả!"
Khi nói giọng cô hơi cọc cằn.
Lục Dã cười, như nhìn thấy chuyện hài gì đó, vai anh run lên: "Fan của cô nếu biết nữ thần của họ có cuộc sống riêng tư, sợ rằng sẽ thoát fan ngay lập tức."
"Ha..." Tô Yểm Tinh xem thường: "Thoát thì thoát, nhường cho fan sau tốt hơn."
Không biết câu nói này kích thích dây thần kinh nào của Lục Dã, giây tiếp theo, anh giật lấy sữa trong tay cô, đặt lên bàn.
"Anh làm gì thế…"
Tô Yểm Tinh còn chưa lên tiếng, Lục Dã đã hung hăng đè cô xuống bàn, hai tay anh đặt bên người cô, Tô Yểm Tinh ngẩng đầu lên, lại thấy người đàn ông này mỉm cười, đặt cốc sữa vào tay cô: "Uống sữa đi, Tô Yểm Tinh."
Tô Yểm Tinh bất giác nhấp một ngụm.
Nhiệt độ thích hợp
Vị sữa ngọt ngào.
Cô uống thêm vài hớp nữa.
Lúc này, Lục Dã đã rời khỏi bàn cô đang ngồi, ngồi xổm trên sàn, tùy ý xắn tay áo.
Tô Yểm Tinh sửng sốt, anh đây là…
Lục Dã xắn ống tay áo đến khuỷu tay, lộ ra cánh tay rắn chắc, dáng người cao gầy, khi ngồi xổm bộ quần áo màu xám áp vào lưng anh, từ góc độ của Tô Yểm Tinh có thể nhìn thấy tóc vểnh lên sau gáy của anh.
Anh đang giúp cô sắp xếp mọi thứ.
Đâu vào đấy.
Gọn gàng ngăn nắp.
Tô Yểm Tinh bất giác đứng lên, lại không biết tại sao, cuối cùng lại ngồi xuống lần nữa.
Cô không ngăn cản.
Lục Dã đang giúp cô sắp xếp lại mọi thứ chưa được ngăn nắp.
Tô Yểm Tinh thích mua sắm.
Đặc biệt là những vật dụng nhỏ lặt vặt, các phụ kiện trang sức, từ nhỏ như hoa tai, ghim cài áo, đến lớn như mũ, anh đều có thể tìm được chỗ phù hợp để đặt vào.
Một lúc sau, mặt đất đã trống hơn phân nửa.
Tô Yểm Tinh nhìn bóng dáng Lục Dã quay lưng về phía cô.
Ánh đèn vàng ấm áp chiếu vào người anh nhưng không khiến anh có vẻ dịu dàng mà ngược lại lại có cảm giác cô đơn.
Lúc này Tô Yểm Tinh mới phát hiện, đã năm năm trôi qua, nhưng vẫn có một số thứ không hề thay đổi.
Anh vẫn gầy gò, bộ quần áo ở nhà mềm mại mặc trên người anh, khiến anh có dáng vẻ gầy, theo động tác của anh, sống lưng thẳng tắp in rõ trên lớp vải mỏng nhẹ, khiến người ta có cảm giác muốn ôm anh.
Trước kia, mỗi khi giống như lúc này, cô sẽ luôn ôm anh.
Úp mặt vào vai anh, bờ vai anh luôn cứng rắn, như sắt thép không bao giờ cong, nhưng cô chỉ yêu tấm lưng đó, khi anh thu dọn đồ đạc, anh sẽ nóng nảy đuổi cô đi.
"Tô Yểm Tinh, nhìn mớ hỗn độn của em đi, còn có thể dọn sao?"
"Đi xuống!"
Cô nói không, còn cười hì hì treo trên lưng anh, không chịu rời đi.
Cô vẫn còn nhớ tấm lưng gầy gò cứng ngắc của người thiếu niên, mỗi khi lấy tay chọc cảm thấy rất khó chịu.
Nhưng cảm giác khó chịu dường như đã khắc sâu trong lòng, lúc này thấy anh tới thu dọn, lại bất chợt trào lên..
…
Không.
Không được nhớ tới nữa.
Không được phạm sai lầm.
Rốt cuộc, tên chó này vẫn còn rất mê hoặc lòng người.
Tô Yểm Tinh ho khan một tiếng rồi nói: "Tôi cũng không kêu anh đi vào dọn dẹp cho tôi."
Giọng nói rất mềm mại.
"Vâng vâng vâng."
Người đang chuyên tâm thu dọn dường như nghe thấy, nửa quay mặt sang, ánh đèn chiếu vào đường nét vô cùng đẹp trai tuấn tú, khi cười thì trong mắt tràn đầy ý cười.
"Là tôi tự nguyện." Anh nói: "Ai bảo cô chiếm lấy danh nghĩa bạn gái cũ của tôi."
"Vậy khi anh có bạn gái, anh sẽ không quan tâm đến tôi nữa à?" Tô Yểm Tinh bất giác hỏi.
Lời cô vừa nói ra, lại cảm thấy không phù hợp.
Tốt.
Kỹ nữ.
Ồ.
Phải bị treo lên mức 818.
Nếu Lục Dã có bạn gái, mà vẫn thu dọn đồ đạc của cô thì đó chính tên cặn bã.
Nhưng cô vẫn coi đó là điều hiển nhiên.
Cái này có chút đáng sợ.
Tô Yểm Tinh nghĩ, trên thế giới này, không chỉ đàn ông có mối tình đầu.
Phụ nữ cũng vậy.
Có lẽ vẫn còn có chút vấn đề trinh tiết.
Dẫu sao, nhiều cái đầu tiên của Lục Dã đều là cô bị lấy đi.
Nghĩ nghĩ, Tô Yểm Tinh lại uống một hớp sữa.
Lúc này, Lục Dã đã đứng dậy, chắc là đã dọn xong, anh cầm theo một cái giỏ màu hồng vô cùng dễ thương, trong đó có đủ loại đồ lặt vặt của cô, túi mỹ phẩm, nước hoa, v.v. đặt ở mép bàn...cạnh tay cô.
Anh dựa vào bàn, hai tay chống bàn, lười biếng chống một chân, nhìn cô: “Tô Yểm Tinh, cô nghĩ đẹp thật.”
Trong giọng nói của anh có chút thiếu đòn: "Tôi có bạn gái mà còn quan tâm đến cô sao?"
Tô Yểm Tinh chế giễu: "Cung phản xạ của anh cũng đủ dài."
“Tạm được." Anh nói.
Tô Yểm Tinh đảo mắt: "Hiếm thấy."
"Tôi để bạn trai mới quan tâm tôi."
“Ôn Gia sao?” Lục Dã dừng một chút, cười, quay mặt đi: “Hay là...Xuân Xuân của cô hả?”
Lúc này Tô Yểm Tinh mới nhận ra anh đã ở sát gần cô.
Trên cánh tay chống lên bàn, những đường gân xanh nổi rõ dưới làn da trắng, suýt nữa chạm vào người cô, mùi xà phòng trên người anh lẫn bới mùi nước cạo râu cùng một chút mùi cỏ thơm bay đến mũi cô.
Giống như giấc mơ xa xưa, trộn lẫn với kỷ niệm.
"Tô Yểm Tinh."
Khi anh cúi người, xương cổ sắc bén của anh ở ngay trước mắt, anh càng lúc càng gần, Tô Yểm Tinh chớp mắt, cố gắng thoát ra khỏi sự ấm áp đang đến gần này.
Cô bị anh bao phủ tronh bóng tối, mùi hương và nhiệt độ của anh.
"Lục…"
Môi anh như sắp chạm vào cô, bên ngoài có tiếng gõ cửa.
Giọng nói của nhân viên: "Cô Tô, đã đến lúc giao điện thoại!"
Tô Yểm Tinh như đột nhiên tỉnh dậy từ một giấc mơ, lập tức đẩy Lục Dã ra.
Lục Dã cũng sửng sốt, đứng thẳng dậy.
Ánh mắt hai người gặp nhau, rồi chợt tách ra.
"Tới đây!"
Tô Yểm Tinh trả lời với người ngoài cửa, đến khi nói ra mới nhận thấy giọng của mình đã khàn khàn.
Cô không nhìn Lục Dã, đứng dậy, tay suýt chút nữa trượt qua người anh.
Mở nửa cánh cửa, đưa điện thoại ra.
Nhân viên nói "cảm ơn" mấy lần, Tô Yểm Tinh miễn cưỡng cười đáp lại rồi đóng cửa.
Bên cạnh còn có tiếng gõ cửa phòng.
Tô Yểm Tinh lắng nghe cuộc đối thoại ngắt quãng bên ngoài hành lang, không nói gì.
Lục Dã chống chân nửa dựa vào tường, không biết đang suy nghĩ gì.
Căn phòng trở nên im lìm, vắng lặng.
Bầu không khí trở nên căng thẳng lạ thường.
"Anh đi được rồi." Tô Yểm Tinh nói.
Lục Dã đứng thẳng người, sải chân dài tiến lên, đưa tay ra, Tô Yểm Tinh lập tức quay mặt đi, anh không rút tay về, ngược lại còn đưa hai tay ôm mặt cô, đầu ngón tay lướt qua khóe miệng cô, giọng nói như giễu cợt:
"Sữa dính này."
Tô Yểm Tinh ngẩng đầu lên, thấy trong mắt Lục Dã lúc này không có ý cười, sóng ngầm dâng lên tựa như muốn tràn ra.
Anh lẳng lặng nhìn cô.
Một giây sau, anh thu tay về, thản nhiên vung vẩy:
"Không cần cảm ơn."
Nói xong, anh mở cửa đi ra ngoài.
Tô Yểm Tinh: …
Cô cũng không cảm ơn anh.
Nhưng nhìn căn phòng đã được dọn dẹp sạch sẽ, khoé miệng cô cong lên.
Được rồi.
Cô phải thừa nhận.
Lục Dã cũng có chỗ tốt.
Tuy độc miệng, không đứng đắn nhưng với những việc nên làm anh không bao giờ lơ là.
Tô Yểm Tinh nhắm mắt lại.
Lúc Lục Dã đi ra ngoài, nụ cười trên mặt liền biến mất.
Anh không rời đi ngay mà nhìn lên camera ở hành lang, rồi lê chân đi.
Tiểu Lý, nhân viên giám sát phía sau camera, gần như nghĩ rằng mình đã bị phát hiện.
Cậu ấy nhìn đạo diễn mà tim đập thình thịch: "Đạo diễn Thôi, nhìn đoạn này đi..."
Camera trong phòng đã tắt.
Nhưng camera ngoài hành lang mở 24/24, chi tiết này nằm trong nội quy cabin, nhưng nếu khách mời hiểu sai thì cũng không trách được tổ chương trình.
Mà ngay lúc này, cảnh ảnh đế ra vào phòng của Tô Yểm Tinh đã được quay lại hoàn toàn.
25 phút!
25 phút đủ để làm rất nhiều chuyện!
Nếu tăng tốc, cũng kịp thời gian…
Internet chắc sẽ sôi sục.
Tiểu Lý nghĩ.
Vừa rồi cậu ấy vẫn ngáp ngắn ngáp dài như mọi ngày, nhưng khi nhìn thấy Lục Dã đến gõ cửa phòng của Tô Yểm Tinh, cậu ấy giật mình, ngay lập tức tỉnh dậy, sau đó vội vàng gọi điện thoại cho đạo diễn.
Chưa đầy ba phút, đạo diễn Thôi đã xỏ đôi dép lê đi tới với vẻ mặt phấn khích.
Cả hai chỉ nhìn chằm chằm vào màn hình giám sát bất động trong suốt 25 phút.
Mắt gần như bị mù.
"Đạo diễn…"
"Tiểu Lý..."
Khi ảnh đế ra khỏi phòng, đạo diễn Thôi và Tiểu Lý gần như bắt tay nhau khóc.
Làm được chuyện lớn.
Đạo diễn Thôi vỗ vai Tiểu Lý: "Tiểu Lý, cậu là một nhân tài."
Tiểu Lý mỉm cười.
Đạo diễn Thôi đang định nói thêm thì điện thoại trên bàn đổ chuông.
Ông ấy liếc nhìn điện thoại, thu lại nụ cười trên mặt, nhanh chóng nghe máy, trên mặt lại mang theo nụ cười: "Alo, alo, là tôi, là tôi..."
Ông ấy cầm chiếc điện thoại di động đi ra ngoài.
Đây là lần đầu tiên Tiểu Lý nhìn thấy đạo diễn luôn uy nghiêm lại tươi cười với mọi người như thế này, cậu ấy không biết phải nói gì, nhưng luôn cảm thấy...Có chút giống con chó Bắc Kinh mà cậu ấy nuôi ở nhà khi còn nhỏ.
Chó Bắc Kinh nhìn thấy người thì luôn ra sức vẫy đuôi.
Bây giờ đạo diễn đang vẫy đuôi với người ở đầu bên kia điện thoại.
Cậu ấy mơ hồ nghe thấy giọng nói phát ra bên kia: “Này, này, là, cậu nói…”
Nhưng đạo diễn hình như đã đi xa nên những từ phía sau không nghe thấy nữa.
Một lúc sau, hình như đạo diễn Thôi đã nghe điện thoại xong, khi ông ấy đi vào, sắc mặt có chút không vui, nhưng lúc sau lại cười lên.
Ông ấy nói với Tiểu Lý: “Tiểu Lý, sao chép đoạn vừa rồi cho tôi…”
"Sẽ phát sóng sao?"
Đạo diễn Thôi Thôi không trả lời, chỉ nói: "Cậu cứ sao chép lại cho tôi trước."
"Vâng."
Tiểu Lý vội vàng cắt lại đoạn 25 phút đó.
Thành thật mà nói, cậu ấy có một chút phấn khích. Công việc này tiền lương không cao, lại phải làm ca đêm, thật là phí mắt.
Nhưng có một chút ngọt ngào.
Còn có thể biết trước một số "bí mật".
Tiểu Lý nghĩ đến những cuộc thảo luận khác nhau về mối quan hệ giữa Tô Yểm Tinh và Lục Dã mà cậu ấy đã đọc trên mạng vừa rồi, không khỏi cảm thấy hạnh phúc khi "mọi người đều say, duy nhất một mình tôi tỉnh."
Ai có thể nghĩ rằng hai người này...lại có mối quan hệ như vậy.
Chờ khi chương trình lên sóng…
Chỉ nghĩ đến cảnh tượng đó thôi, Tiểu Lý đã cảm thấy phấn khích.
Đó là Lục Dã và Tô Yểm Tinh!
Mà mọi người trong giới cho rằng họ không hợp nhau!