Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Sau câu nói "Tổ hợp Thổ Tinh" của Lâm Nghiêu, các cư dân mạng đang xem livestream đã phá lên cười.
[ Phụt hahahaha Thổ Tinh, cái tên quái quỷ gì vậy! ]
[ Ôn Hinh. ]
[ Tiêu Tâm. ]
[ Xuân Tâm. ]
[ Dã Tâm. ]
[Tinh, Mặt cười.jpg ]
Màn hình tràn ngập những bình luận trêu chọc tên của Tô Yến Tinh, nhưng cô lại rút tay khỏi Lâm Nghiêu, nghiêm túc vỗ vai cô ấy: "Tam Thổ à."
Lâm Nghiêu "a" một tiếng.
"Sao cô không cân nhắc Xuân Xuân?" Cô chỉ vào Sầm Xuân: “Anh ấy nhảy ở nhóm nam, cô có thể đóng vai bốn thiên nga nhỏ bên cạnh anh ấy?"
Nói xong, không đợi Lâm Nghiêu trả lời, cô đã bước đi tới chiếc xe do tổ chương trình sắp xếp.
"Hả? Ý cô là sao? Cô không hợp tác với tôi sao?"
Lâm Nghiêu bừng tỉnh, nhìn thấy Lục Dã thản nhiên đút tay vào túi đi ngang qua, cô ấy vội nói: "Anh Lục?"
Lục Dã dừng lại, nhướng mày nhìn sang.
Lâm Nghiêu chỉ mình: "Nếu không, hai chúng ta. . ."
Nhìn vào ánh mắt của Lục Dã, giọng của cô ấy càng lúc càng nhỏ: "Chúng ta...hợp tác?"
Từ "hợp tác" cô ấy nói nhỏ đến mức không nghe thấy được.
Hết cách rồi, không có màn hình lớn che lại, đôi mắt của Lục Dã quá đẹp, đẹp đến mức khiến người khác cảm thấy mặc cảm, cũng không biết sao Tinh Tinh có thể phẫn nộ với đôi mắt này.
"Ồ, để tôi nghĩ xem, sau đó tổ hợp chúng ta được gọi là ..."
Lục Dã dường như có chút hứng thú: "Thổ Lục? Thổ Dã? Dã Thổ..."
Trong khi khuôn mặt Lâm Nghiêu đỏ bừng, Lục Dã lại lộ ra vẻ tiếc nuối lắc đầu: "Ồ, tôi xin lỗi, quá khó nghe rồi. Hay là...Cô tìm người khác nhé?"
Nói xong, anh cũng sải bước đi.
Lâm Nghiêu có chút tủi thân, nhìn Sầm Xuân, vẫn đang chỉnh sửa mái tóc xanh của mình trước ống kính, anh ấy liếc nhìn cô: "Tôi không muốn bốn con thiên nga nhỏ."
"…Này!"
Sầm Xuân cũng rời đi.
Lâm Nghiêu cảm thấy được nỗi buồn của cỏ trắng gãy quặn trong gió bắc..
Cô ấy nhìn vào ống kính và bắt đầu hát "Tiểu Bạch Thái ơi, ở ruộng vàng rực.."
Tô Yểm Tinh ở bên cửa số, thấy cảnh này mà không nhịn được cười ra tiếng.
Cô gái Tam Thổ này, vẫn rất dễ thương.
Nhưng nếu như để cô ấy hát lúc mua rau củ…
Tô Yểm Tinh nghĩ đến cảnh này, lại không nhịn được giật mình.
Không được.
Không thể được.
Trò chơi có thể thua.
Nhưng hình tượng phải đẹp.
Đây là phương châm sống của cô.
Nhưng, khi cô và những người khác xuống xe…
Tô Yểm Tinh nhìn chằm chằm vào cái nơi ở trước mặt, nó còn nhỏ hơn cả toilet nhà cô....
Siêu thị?
"Đạo diễn, đây là siêu thị sao?"
Không đợi cô nói, Lâm Nghiêu đã nói trước, cô ấy chỉ vào cánh cửa nhỏ bé, Tô Yểm Tinh nhìn theo nơi cô ấy chỉ.
Cầu thang dốc xuống, phải bước qua ba bậc thang mới vào được. Bên trong ánh sáng lờ mờ, khiến cô nhớ đến chỗ ẩn thân của yêu quái trong Tây Du Ký.
Một bóng người đi tới, che chở cô, cô ngẩng đầu lên nhìn, giọng nói mang theo ý cười: "Ông chủ siêu thị này cũng thật thú vị."
Tô Yểm Tinh không cần nhìn cũng biết, người bên cạnh cô là Lục Dã.
Cô ấy không nhìn chỗ kia, chỉ ngẩng đầu lên nhìn lên trên.
Cửa siêu thị không có bảng hiệu, chỉ dán một mảnh giấy đỏ méo mó. Trên mảnh giấy đỏ, viết một dòng chữ tiếng Anh bằng bút đen.
Rồng bay phượng múa.
Tiếng anh là Supermarket.
“Hahahaha Supermarket?” Sầm Xuân cười ôm bụng: "Đạo diễn, đây là siêu thị mà ông nói sao?"
Ngay cả Cố Giảo và Tần Lộ Lệ cũng cười.
[ Ông chủ này có năng lực, có chí hướng. ]
[ Người xưa nói, lính không muốn làm tướng thì không phải là lính tốt, vậy có thể thấy ông chủ siêu thị này có một trái tim hướng đến những điều vĩ đại. ]
Cũng không thể trách mọi người trêu chọc như vậy.
Nơi trước mặt này, tuy gọi tên Tây là "siêu thị", nhưng thực chất chỉ là một "cửa hàng tạp hoá" theo kiểu hơn mười năm trước.
Không có mặt tiền, được cải tạo từ một tầng hầm, không biết sao đạo diễn tìm được nơi này.
"Được rồi, có thể mua đồ là được."
Đạo diễn Thôi ở phía sau, hối thúc nhóm khách mời như đuổi vịt: "Mau lên, còn nửa tiếng rưỡi nữa là đến giờ bỏ phiếu, các bạn còn có nửa tiếng rưỡi để vận động bỏ phiếu..."
Sầm Xuân nói: "Đạo diễn, sao tôi có thể kéo được phiếu, có anh Lục ở đây, chỉ có cách là tôi phải nhảy thoát y..."
Đạo diễn lườm anh ấy một cái, Sầm Xuân ho một tiếng rồi đổi ý: “Chơi đàn nhị cũng vô ích.."
[ Xuân Xuân, đừng lo lắng, anh hoàn toàn không cần dùng đến đàn nhị. ]
[ Trừ khi anh nhảy thoát y. ]
[ Múa cột cũng được. ]
[Haha, nổ tung một nhóm lsp.]
[ Mắc mớ gì tới bạn. ]
[ Không nói thì không nói, livestream bị chặn thì phải làm sao? ]
Lời vừa dứt, livestream tối sầm lại.
Khi cư dân mạng [ Đào bới bình luận đồi truỵ cũng sẽ khiến livestream bị đóng] livestream bị đóng lại sáng lên.
Đối diện với ống kính là gương mặt to của đạo diễn Thôi.
[ Chết tiệt, tôi mù rồi. ]
[ Ảnh đế đâu? Nhanh, để tôi rửa mắt. ]
"Cậu làm gì vậy?"
Đạo diễn Thôi dường như biết được thú vui của cư dân mạng, trợn mắt với anh camera: "Quay tôi thì có ích gì, quay họ kìa."
Ông ấy chỉ tay, máy quay nhanh chóng quay lại, lúc này mới lại hướng chính xác vào khu vực đã tập trung đông người ở siêu thị (cửa hàng tạp hoá).
Kệ hàng cũng mang phong cách của những năm trước, các túi đồ được xếp san sát nhau, sặc sỡ, tạo cảm giác hoài cổ đặc biệt.
Trên quầy tính tiền đối diện với cửa, ông chủ nhỏ như khỉ đang nheo mắt nhìn chiếc máy tính kiểu cũ, thấy nhiều người vào, anh ấy lập tức đứng dậy.
Khi nhìn thấy những ngôi sao nổi bật xinh đẹp đi đầu, đôi mắt anh ấy mở to như đèn pha.
"Lục, Lục, Lục… Lục Dã?"
"Còn có Tô, Tô… Tinh Tinh?"
"Các, các người..." Anh ấy nói có chút cà lăm: "Các người chọn siêu thị của tôi để ghi,ghi,ghi hình chương trình sao?"
[ Kịch bản này có chút sáo rỗng. ]
[ Người qua đường diễn hay quá, nhìn xem, đóng vai cũng chuyên nghiệp phết, tốn bao nhiêu tiền vậy? ]
[ Sao nhất định phải là diễn, nói không chừng là thật thì sao? ]
[ Nhiều ngôi sao như vậy, đạo diễn không sắp xếp trước đã tới ghi hình, bạn tin không? ]
Bản thân ông chủ nhỏ cũng không tin. Bình thường không có nhiều khách đến chỗ anh ấy, nếu không phải vì cửa hàng này do bố mẹ anh ấy để lại, anh ấy đã đóng cửa từ lâu rồi. Để thu hút khách hàng, mỗi sáng sớm anh ấy phải đi thu mua rau củ từ những người dân xung quanh để bán, vì có thể tận dụng bán rau củ để bán thêm được một số thứ khác như thuốc lá, rượu bia….
Bây giờ, đạo diễn “ào ào” đưa người đến nơi này của anh ấy sao?
Mở cửa hàng buồn chán nên ông chủ nhỏ xem mấy chương trình tạp kỹ, gần đây anh ấy cũng theo dõi gameshow hẹn hò này, đúng kiểu anh ấy thích.
Lúc này họ mới nhận ra, loa từ chiếc máy tính cũ phát ra giọng của họ.
"Anh đang xem livestream của chúng tôi à?" Lâm Nghiêu hỏi.
Ông chủ nhỏ gãi đầu rồi gật đầu.
"Vậy anh..." Mắt Lâm Nghiêu chuyển động, định hỏi anh ấy thích ai trong chương trình thì ông chủ nhỏ đã lấy ra một quyển sổ và cây bút, thành kính đưa đến trước mặt Tô Yểm Tinh và Lục Dã.
Khi đối diện với cặp đôi xinh đẹp ngoài đời thực, sự tự tin hừng hực của ông chủ nhỏ trên mạng bỗng tan biến. Mặt anh ấy đỏ bừng, lắp bắp nói: "Tôi, tôi, tôi là..."
Giọng anh ấy chợt trở nên to hơn: "Là fan của CP Dã Tinh, làm ơn cho tôi xin chữ ký!"
Mưa bình luận:...
Lục Dã: ......
Tô Yểm Tinh: ......
[ Diễn quá lố, diễn quá đã rồi!]
[ Nhưng bằng cách nào đó, tôi cũng có chút hâm mộ. ]
[ Ông chủ nhỏ: Cuộc đời đã đạt đến đỉnh cao. ]
Tô Yểm Tinh liếc nhìn Lục Dã, nhưng Lục Dã rất thiếu kiên nhẫn, anh cầm bút:
"Ký ở đâu?"
"Chỗ nào cũng có thể."
Ông chủ nhỏ đứng thẳng lên, đôi mắt sáng lấp lánh.
Lục Dã cười: "Không thể ký trên mông."
Tô Yểm Tinh: ......
Bão bình luận cũng bị sốc.
[ Mỗi khi tôi cho rằng ảnh đế đã cợt nhả đến mức cực hạn rồi, lại phát hiện ra anh ấy còn có thể cợt nhả hơn nữa.... ]
[ Tinh Tinh sock đến ngốc rồi. ]
[ Nếu không phải anh ta có khuôn mặt như vậy.... ]
[ Nếu không phải anh ta có khuôn mặt như vậy.... ]
Ông chủ nhỏ cũng ngẩn ngơ.
Nếu trên mạng, chắc chắn anh ấy sẽ trêu chọc Lục Dã giống như những cư dân mạng khác. Nhưng khi đối mặt với Lục Dã ngoài đời thực, không hiểu sao, anh ấy lại có chút không dám.
Có lẽ...nó rất khác.
Internet rút ngắn khoảng cách giữa người và người, cũng sẽ kéo mọi người gần với nhau hơn.
Đôi khi khiến họ lầm tưởng rằng mình cũng giống như những người tỏa sáng kia.
Nhưng trên thực tế, khi thật sự đứng trước mặt họ, bạn sẽ cảm thấy bản thân nhút nhát đến mức không thể nói nên lời.
Dĩ nhiên, anh ấy cũng không chịu thua.
Ông chủ nhỏ có được chữ ký của Tô Yểm Tinh và Lục Dã, trong đầu cũng suy nghĩ.
Là anh ấy nói, mặc dù có chút cà lăm.
Lúc này, trên livestream còn đang thảo luận xem đây có phải đây có phải là kịch bản do chương trình thêm vào hay không, thì các khách mời đã chia tổ xong.
Lục Dã một mình.
Sầm Xuân, từ bỏ.
Giang Mộc, từ bỏ.
Cố Giảo và Tần Lộ Lệ.
Tô Yểm Tinh và Lâm Nghiêu, cộng với một thành viên không được chỉ định, Ôn Gia.
[ Lengkeng lengkeng, chúng tôi là....tổ hợp Thổ Tinh. ]
Lâm Nghiêu kéo Tô Yểm Tinh, xoay đi xoay lại, làm một cử chỉ mặt trăng sẽ tiêu diệt bạn, sau đó nói, [ Nếu muốn chúng tôi chiến thắng, hãy ủng hộ chúng tôi thật nhiều nhé! ]
Tô Yểm Tinh bị Lâm Nghiêu kéo đến mức không còn ham muốn sống nữa.
Cô, chỉ, biết, nói.
Đáng lẽ vừa rồi cô không nên mềm lòng, Lâm Tam Thổ không liên quan gì đến cô.
Tô Yểm Tinh đột ngột đè búi tóc trên đầu, trong lòng "a" một tiếng.
Tóc, của, cô, sắp, rối, tung, lên!
"Tinh Tinh, đừng vậy." Lâm Nghiêu nói: "Chúng ta sẽ cố gắng biểu diễn, cô một phiếu, tôi một phiếu, chúng ta sẽ sớm trở thành số một."
Tô Yểm Tinh nói: “Tôi không biết nấu ăn."
"Tôi cũng không biết." Lâm Nghiêu nói: "Nhưng không thể thua."
Cô ấy tới gần: "Để tôi nói cho cô nghe một bí mật."
Lâm Nghiêu hạ giọng: "Tôi cũng là fan CP Dã Tinh."
Đôi mắt Tô Yểm Tinh mở to, nhìn giống như một con mèo bị đạp đuôi: "Cô..."
"Suỵt, bí mật."
Lâm Nghiêu nói nhỏ: "Tôi thể phải bảo vệ tiểu công gia và Khương Cơ."
Tô Yểm Tinh nhìn vào mắt Lâm Nghiêu, đột nhiên hiểu ra.
Đây là fan của <
*
Bên kia, Sầm Xuân tùy ý cầm một loại cải xanh: "Cái này rõ ràng là màu xanh, tại sao lại gọi là bắp cải trắng?"
“Nhưng mà cũng rẻ thật.” Anh ấy nói: “Chỉ có ba nhân dân tệ, vậy cái này đi.”
Bão bình luận kêu gọi anh ấy nhảy thoát y.
Anh camera đã cho Sầm Xuân xem chiếc điện thoại có thể đọc được những bình luận.
Sầm Xuân cúi xuống gần hơn, nheo mắt nhìn một lúc, mái tóc màu xanh của anh ấy lắc rất nhịp nhàng: "Không, đạo diễn nói, không thể lên kênh pháp luận, tôi còn phải kiếm sống bằng chương trình tạp kỹ này."
[ Hahahaha Xuân Xuân, anh có cần phải thật thà như vậy không? ]
[ Xuân Xuân, không phải anh đến đây để tìm bạn gái sao? ]
[ Đạo diễn: Tôi thật xui xẻo.. ]
Sầm Xuân bình thản lấy một miếng thịt đã được đóng gói sẵn và bỏ vào giỏ của mình: "Chỗ này nhỏ thật, xoay người một cái là va vào người khác..."
Sầm Xuân vừa đi qua kệ hàng, thấy Lục Dã đang đứng trước những túi màu sắc sặc sỡ, trầm ngâm nhìn vào ống kính.
Đừng nói, cái hình ảnh sặc sỡ vui nhộn đó, trên làn da trắng không chút khói lửa của Lục Dã, cùng với ngũ quan sâu sắc và quyến rũ, tạo nên cảm giác như một bom tấn thời trang.
"Anh Lục, anh đang làm gì vậy?"
"Anh camera kêu tôi lôi kéo phiếu bầu."
Lục Dã dường như không nghe thấy, một lúc sau anh mới chậm rãi nói: "Tôi đang nghĩ cách kéo phiếu bầu."
"Không phải rất đơn giản sao." Sầm Xuân nói: "Anh Lục, anh không cần suy nghĩ gì cả, chỉ cần nói, ừmm...chỉ cần, đầu tiên, khoe cơ bụng, bọn họ lập tức bỏ phiếu cho anh."
Anh ấy vui vẻ nói bằng giọng địa phương Đông Bắc.
Lục Dã mỉm cười.
Gật gật đầu với vẻ đồng tình sâu sắc, nhìn vào ống kính, nhướng đôi mày đẹp rồi nói điều gì đó khiến Sầm Xuân choáng váng.
"Thầy Lục, anh nói gì vậy?" Sầm Xuân ngoáy tai: "Tôi không nghe rõ!"
Lục Dã vỗ đầu anh ấy, với vẻ mặt thương tiếc người còn trẻ mà đã bị điếc.
Vỗ xong, anh rời đi.
Để lại Sầm Xuân đứng tại chỗ, anh ấy quay qua hỏi anh camera đi theo mình: "Đại ca, em không nghe nhầm, phải không?"
Anh ấy gật đầu.
Sầm Xuân: "Oaaaaaaa~"
Sau một lúc, anh ấy lại: "Oaaaaaaa~"
"Suy cho cùng..."
Xảy ra chuyện gì chứ?