Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Hôm nay là ngày thứ ba trong phó bản. Bà nội sẽ trở về sau bốn ngày nữa, tức là vào ngày thứ bảy. Tô Thanh Ngư âm thầm hạ quyết tâm, cô nhất định phải vượt ải trước khi ngày thứ bảy tới.
Phòng khách phủ kín mạng nhện, lớp da ghế sofa đã bong tróc, để lộ lớp mút bên trong. Trên bàn trà vương vãi mấy chai rượu rỗng. Tô Thanh Ngư cầm điều khiển từ xa, bật TV.
“Bản tin tối nay: Gần đây, công ty bất động sản Khải Minh Tinh do gặp trục trặc tài chính trong dự án khu dân cư, khiến nhiều công nhân không nhận được lương…”
Cô đổi kênh.
“Cuộc thi nhiếp ảnh học sinh trung học Khải Minh Tinh chính thức khởi động. Tác phẩm đạt giải nhất là: Chiếc váy của thiếu nữ đu xích. Đề nghị tác giả nặc danh liên hệ ban tổ chức trong vòng bảy ngày để nhận giấy khen…”
Tô Thanh Ngư chú ý thấy cô gái trong bức ảnh đoạt giải, chính là nhân vật “con gái” của mình trong phó bản. Xem ra, cô bé từ lâu đã bị quấy rối và chụp lén. Kết hợp với những giấc mơ kỳ dị, Tô Thanh Ngư bắt đầu đoán ra những gì con bé từng trải qua.
Buổi chiều, học online trong thư phòng, chiếc ghế dựa đã mất một bánh xe. Cái ghế từng gọn gàng sạch sẽ giờ khắc đầy chữ bằng dao. Tô Thanh Ngư dùng đầu ngón tay lần theo những dòng chữ đầy oán hận:
“Lấy danh nghĩa bảo vệ để làm tổn thương.”
“Không phải lỗi của tôi, tại sao tôi phải rời trường?”
“Tại sao ba mẹ lại trách tôi?”
“Tôi không muốn là người bị đao chỉ vào, tôi phải là kẻ cầm đao.”
Có ai đó còn dùng dao khắc một chữ “Chết” to bằng bàn tay.
Chữ được tô bằng bút đỏ, khắc sâu vào gỗ, mép còn lồi lõm, có móng tay dính lại, thật rợn người.
Hôm nay, giáo viên online gần như không giảng gì cả. Thầy chỉ chống tay lên bàn, im lặng trong suốt buổi học. Dù vậy, Tô Thanh Ngư vẫn ngồi nghiêm túc cho đến khi hết giờ. Cuối buổi, giáo viên bất ngờ thì thầm một câu rất nhỏ:
“Các em, tối nay từ 12 giờ đến 1 giờ sáng, nhớ học tiết tự học buổi tối nhé.”
Khóe môi Tô Thanh Ngư khẽ nhếch lên. Trong loại phó bản kỳ dị này, mỗi câu nói kỳ quái đều có thể ẩn chứa manh mối. Tiết tự học buổi tối có lẽ chính là chìa khóa vượt ải. Nhưng cô đã được dặn là không đến thư phòng vào buổi tối, chứng tỏ còn một phần cốt truyện chưa được kích hoạt.
Tô Thanh Ngư chạy ra phòng khách. Lúc này ba mẹ đang ở trong bếp. Ba kéo ra một túi rác màu đen cực lớn, nhìn rất nặng, cố hết sức mới lôi ra ngoài.
Thấy cô, ông nhíu mày: “Cả ngày chỉ biết ăn với ngồi, đi giúp mẹ quét dọn!”
“Vâng ạ.”
Tô Thanh Ngư cầm khăn, giả vờ lau bàn ăn:
“Ba mẹ ơi, tối nay con có tiết tự học buổi tối.”
“Biết rồi. Ba… khặc khặc khặc, sẽ không làm phiền con học đâu.”
Ba kéo túi rác ra khỏi nhà. Mẹ thì lau tay bằng khăn, rồi lấy từ ngăn kéo trong phòng ngủ xám ra một chiếc iPad.
“Tối không cần vào thư phòng, ở phòng con mà học online đi.”
Tô Thanh Ngư nhận lấy iPad. Trong bữa tối ba than phiền về công việc. Mẹ thì càm ràm việc nhà. Càng lúc bữa ăn càng trở nên nghiêm trọng, đồ ăn trên bàn càng nhiều, ánh mắt ba mẹ càng trở nên đục ngầu.
Không chỉ đồ vật trong nhà đang mục nát, mà ngay cả ba mẹ cũng ngày càng bất ổn. Tuy vậy, mỗi lần tiếp xúc với Tô Thanh Ngư, mẹ lại dịu xuống. Còn ba thì dường như không mấy ưa đứa con gái này.
Từ khi bà nội vào viện, đứa em trai thường ngồi ở ban công chơi ném bóng cao su. Ban công thỉnh thoảng vang lên tiếng động lớn, như thể có vật nặng rơi từ trên cao xuống.
Ban đêm Tô Thanh Ngư trở lại phòng, dán kín khe cửa bằng băng dính để đề phòng nguy cơ.
Sau đó cô chui vào chăn, mở iPad. Trên iPad có nhiều ứng dụng mà cô chưa từng thấy.
Còn một tiếng rưỡi nữa mới đến 12 giờ.
Cô mở ứng dụng có tên “Hóa vàng”, bên trong tràn ngập các mặt hàng đa dạng. Có mục “ẩm thực” và “khu người sống”. Tô Thanh Ngư nhận ra món ăn quen thuộc: [Thực phẩm lành mạnh x1: 100 Minh tệ]
Đậu tương sốt ăn kèm cơm, tiện lợi, có thể hâm nóng bằng lò vi sóng. Lướt xuống một chút.
[Sushi cá ngừ đại dương x1: 5000 Minh tệ]
Sử dụng cá ngừ đại dương, cơm và rong biển chế biến. Thường được chuẩn bị làm lương thực cho các lữ khách.
Cái gì?! Sao mà đắt thế? Sushi này làm bằng vàng chắc? Tô Thanh Ngư thử đặt hai phần sushi cá ngừ. Màn hình hiện ra giao diện thanh toán. Cô gặp khó ở phần mật khẩu vì chưa thiết lập mã bảo mật. Sau một lúc suy nghĩ, cô thử nhập ngày sinh theo Bát tự của mình.
Đinh. Thanh toán thành công. Cô phát hiện một điều trong phần “quy tắc thanh toán” của ngân hàng Thiên Địa:
[Giao dịch dưới 10.000 được miễn mã, trên 10.000 cần nhập mật mã, mật mã chính là Bát tự của người dùng.]
Hai hộp sushi xuất hiện trước mặt cô trong làn khói trắng. Suốt mấy ngày qua, cô luôn trong trạng thái đói nửa vời.
“Thực phẩm lành mạnh” thực chất chỉ là cơm trộn đậu tương, quá ít, không đủ no. Khi mở hộp sushi, hương thơm ấm nóng lan tỏa. Chỉ cần nhìn thôi đã biết độ dinh dưỡng cao hơn nhiều so với “thực phẩm lành mạnh”.
Tô Thanh Ngư vừa ăn, vừa nhìn Song Hỉ. Song Hỉ lúc này quay đầu 180 độ về phía tường, chỉ để lại mái tóc dài đen nhánh đối mặt với cô. Tô Thanh Ngư bật cười:
“Cô muốn ăn thử không?”
Song Hỉ lắc đầu như trống bỏi. Sau khi ăn xong một phần, cô giấu phần còn lại vào ngăn kéo. Dù sao đây là phó bản quỷ dị, đồ ăn của người sống và quỷ không tương thích. Chúng mà nhìn thấy đồ ăn của cônđều sẽ buồn nôn.
Nửa đêm cửa phòng ngủ rung nhẹ, phát ra âm thanh như dao rạch trên giấy ráp, lẫn trong tiếng gió. May mà cô đã dùng ghế chắn lại từ trước, nên cửa chỉ bị hư nhẹ.
Cô mở ứng dụng học online. Giao diện hiện lên gương mặt quen thuộc, là khuôn mặt của “con gái” trong phó bản. Đúng 12 giờ đêm, giáo viên xuất hiện.
“Các em học sinh, buổi thi sẽ diễn ra vào ngày kia, từ 4:30 đến 5:30 chiều. Ai không đạt trên 90 điểm sẽ phải học lại một năm. Giờ, chúng ta ôn lại những trọng điểm trong đề. Tập trung cao độ nhé, thầy chỉ nói một lần!”
Giọng thầy nói nhanh như gió. Tô Thanh Ngư đã nghe giảng nghiêm túc mấy hôm trước nên có thể theo kịp nhịp độ. Sau buổi học Đầu óc choáng váng, Tô Thanh Ngư lăn ra giường ngủ.
Ngày thứ tư trong phó bản Tô Thanh Ngư dậy sớm, ăn phần sushi còn lại từ hôm qua để hồi phục thể lực. Cô phát hiện cửa chính đang mở toang, liền vội vàng chạy ra đóng lại.
“Mẹ ơi, sao cửa không đóng?”
Mẹ từ trong nhà cầm dao phay bước ra:
“Tối qua ba con quên đóng cửa.”
“Ba đâu rồi?”
“Ba đi viện.”
Tô Thanh Ngư nghĩ rằng ba đi thăm bà nội. Sau buổi học sáng, cô thấy ba đang ngồi trên sofa uống rượu. Ông ngửa đầu, tu ừng ực ba chai rượu liền. Tay trái của ông… trống rỗng. Tay áo bay phất phơ trong gió.