Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Đó là ảo tưởng của Tiểu Hắc, là nước mắt cá sấu.
Ngay khoảnh khắc con gái nhảy lầu tử vong, Tiểu Hắc đã ảo tưởng được nhảy theo cùng. Ý niệm ấy hóa thành chấp niệm, khiến thế giới này vang lên một tiếng động nặng nề.
Mèo đen, chính là hóa thân tình yêu của Tiểu Hắc. Cũng là hiện thân dục vọng của hắn.
Ngay khi Tô Thanh Ngư vừa chạm tới phần lớn sự thật, căn nhà mục nát tàn phá kia lập tức biến về dáng vẻ ban đầu, giống như ngày đầu tiên cô bước vào.
Ba, mẹ, em trai, thậm chí cả bà nội đang nằm viện, tất cả đứng ngay ngắn trước mặt cô. Không ai nói lời nào, chỉ nhẹ nhàng vẫy tay với cô. Trên mặt ai cũng nở nụ cười hiền hòa. Cửa chính mở ra. Khác với cảnh tối tăm trước đó, ngoài cửa là một vùng ánh sáng rực rỡ. Mèo đen ngồi xổm bên cửa chơi đuôi mình, ánh sáng chiếu tới, nó lập tức hóa thành tro bụi.
Tô Thanh Ngư đạt tiêu chuẩn vượt ải cấp S, hoàn toàn phá giải chân tướng của phó bản Gia đình ngọt ngào, và sống sót bước ra khỏi một quy tắc quái đàm.
Vừa ra khỏi nhà, Tô Thanh Ngư phát hiện dưới chân mình là một chiếc ba lô da màu đen. Cô mở ra lục tìm, một chiếc máy tính bảng quen thuộc. Một trăm Minh tệ. Và một mảnh giấy. Dựa theo nội dung tiểu thuyết, Tô Thanh Ngư biết sau khi vượt ải sẽ nhận được phần thưởng. Chiếc ba lô đen này chính là vật thưởng thuộc loại tân thủ.
Đeo ba lô lên vai, Tô Thanh Ngư quay sang hỏi Song Hỉ:
“Cô đi bệnh viện cần bao nhiêu Minh tệ, tôi trả.”
Nếu không kịp chữa trị, Song Hỉ, một cống phẩm giấy, sẽ mục nát. Cống phẩm của Tô Thanh Ngư không nhiều, cô không muốn mất đi sự trợ giúp đáng tin cậy này.
Song Hỉ lắc đầu:
“Chủ nhân, bây giờ tôi không thể đến bệnh viện trị liệu.”
Nàng chỉ vào hành lang tối đen phía trước:
“Nơi đó là con đường duy nhất để đi tiếp. Chủ nhân bước qua, sẽ tiến vào quy tắc quái đàm mới.”
“Vậy cô về lại thẻ cống phẩm nghỉ ngơi đi.”
Tạm thời, Tô Thanh Ngư không định dùng Song Hỉ trong quái đàm kế tiếp.
Song Hỉ gật đầu, hóa thành làn khói trắng chui vào khe nứt trên tấm thẻ.
Sau đó, Tô Thanh Ngư mở mảnh giấy có tiêu đề “Thư của mẹ”. Đó là chữ viết tay:
“Con gái à, đây là lần đầu con rời khỏi nhà, mẹ rất lo lắng. Gần đây khu này có kẻ giết người trà trộn vào. Con luôn muốn trưởng thành, mẹ không thể giữ con mãi trong nhà. Để con đi xa an toàn, mẹ muốn dặn con vài điều, nhớ kỹ khắc ghi trong tim.
1. Nếu sợ hãi, hãy về nhà. Chỉ cần trở về, con mãi là con gái ngoan của mẹ. Mẹ sẽ bảo vệ con suốt đời.
2. Nếu kiên quyết muốn rời đi, mẹ cũng ủng hộ. Nhớ đừng tin những hộ gia đình lạ mặt, càng không nên làm khách trong nhà họ.
3. Mẹ nội trợ ở nhà cả ngày, bên ngoài con sẽ không gặp mẹ. Ba thường đi làm. Nếu lạc đường và gặp ba, con có thể hỏi đường, nhớ rõ, phải xác định đó là ba con.
4. Công ty bất động sản của ba chỉ biết lấy tiền, không bao giờ làm việc, càng không quản lý các tầng lầu.
5. Chú bảo vệ là người tốt, họ không thuộc công ty bất động sản, là nhân viên hợp đồng ngoài. Có chuyện gì hãy nhờ họ giúp, họ rất sẵn lòng.
6. Khi gặp nguy hiểm, hãy tìm cảnh sát. Số điện thoại cảnh sát là...
Trên tờ giấy có 6 điều quy tắc. Tô Thanh Ngư cất giấy vào túi. Đồng hồ chỉ 9 giờ sáng. 4 giờ rưỡi chiều có một kỳ thi.
Cô quyết định tạm thời không bước vào quái đàm mới, ngồi ngay tại ranh giới giữa hai quy tắc để chờ kỳ thi bắt đầu.
Giữa trưa, cô dùng 2000 Minh tệ đặt một miếng gà rán trên ứng dụng Hoá Vàng.
4:30 chiều, kỳ thi bắt đầu. Mở phần mềm học trực tuyến, màn hình đen kịt. Lần này là bài kiểm tra chính thức. Ở giữa màn hình hiện lên một con số vàng, đồng hồ đếm ngược một giờ. Sau khi bắt đầu, nó thu nhỏ về góc trên bên trái.
Đề thi gồm:
– 60 câu trắc nghiệm
– 4 bài luận lớn Trắc nghiệm chia thành: 30 câu chọn một, mỗi câu 1 điểm; 15 câu chọn nhiều đáp án, mỗi câu 2 điểm.
– 4 bài luận, mỗi bài 10 điểm.
Kinh khủng hơn: toàn bộ văn tự trên màn hình là ngôn ngữ quỷ dị. Tô Thanh Ngư đã rời khỏi phó bản Gia đình ngọt ngào nên không thể mang theo sổ ghi chép. Dù mấy ngày qua cô cực kỳ nghiêm túc học hành, cũng không thể hiểu ngôn ngữ này trong thời gian ngắn.
Thời gian trôi từng giây. Tô Thanh Ngư rút ra một tấm thẻ cống phẩm. Trên thẻ là một người đàn ông trẻ tuổi, lạnh lùng, thân cao 1m78, dáng người mảnh khảnh, mặc huyền y, bên hông đeo kiếm. Mặt sau thẻ ghi: Dùng một ngón tay, hoặc chi trả 100 Minh tệ, để triệu hồi.
Cô ném cả 100 Minh tệ và thẻ lên. Làn khói trắng bốc lên, người trong thẻ xuất hiện. Chàng trai có tóc đen, da tái nhợt, trán có vết rách lớn.
Tay phải là xương trắng, tay trái còn nguyên máu thịt.
“Ngươi tên gì?” Thiếu niên chỉ vào ngực trống rỗng: “Ta tên là Vô Tâm.”
Nếu lại gần, có thể nghe thấy tiếng gió gào hú phát ra từ chỗ lồng ngực trống.
“Tại sao ngươi không có tim?”
“Ta vốn là thiếu tướng Thẩm gia, bị hoàng đế nghi kỵ, tru di dòng họ, bị mổ tim mà chết.”
“Ngươi biết đọc chữ chứ?”
Thiếu niên gật đầu.
“Tốt. Vậy giúp ta làm bài.”
Vô Tâm đưa tay phải toàn xương ra:
“Chủ nhân, cho ta trái tim của ngươi, ta sẽ giúp.”
Thẻ cống phẩm chia làm các cấp: trắng, xanh lục, xanh lam, vàng kim, đỏ.
Vô Tâm thuộc loại vàng kim, mạnh hơn Song Hỉ (loại trắng). Tô Thanh Ngư cảm nhận được hắn là một quái vật cực kỳ mạnh.
“Có thể dùng Minh tệ thay thế không?” Ngón tay Vô Tâm nhúc nhích:
“Chủ nhân có 10.000 Minh tệ không?”
Dù mặt hắn không biểu cảm, nhưng Tô Thanh Ngư cảm thấy bị… khinh thường.
Cô chợt nhớ câu trả lời mơ hồ của Song Hỉ khi được hỏi liệu quái vật có tình cảm không. Vô Tâm hơi ngẩng cằm, đôi mắt đen tuyền không có tròng trắng:
“Chủ nhân nên cảm thấy may mắn vì ta không gặp ngươi trong phó bản. Nếu gặp, ngươi chắc chắn phải chết.”
Cái đồ quỷ đáng ghét. Tô Thanh Ngư thở dài, lấy thẻ ngân hàng Thiên Địa, ý niệm vừa động, 10.000 Minh tệ hiện ra.
Tiền đặt lên lòng bàn tay toàn xương của Vô Tâm. Hắn bắt đầu xem câu hỏi.
“Chủ nhân, ta am hiểu cổ văn, không giỏi tính toán.”
Nói cách khác hắn có thể giúp làm văn, nhưng không đảm bảo chính xác! Cái đồ hố hàng!!! Tô Thanh Ngư đỡ trán:
“Vậy ngươi dịch đề cho ta, ta tự làm!”
Tốt nhất vẫn là… tự dựa vào mình. Trong giờ kế tiếp, Vô Tâm phiên dịch ngôn ngữ quỷ, Tô Thanh Ngư giải đề, Sau khi có đáp án, Vô Tâm viết lại bằng ngôn ngữ quỷ vào bài thi
“Chủ nhân…”
“Gì?”
“Nơi này không phải phó bản. Tại sao ngươi vẫn phải thi?”