Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Tô Thanh Ngư nửa đùa nửa thật, định xoa dịu không khí: “Cậu bé nhỏ đó bị tôi siêu độ rồi.”
Không ngờ, Văn Tuyết Trà lại lộ vẻ hoảng sợ: “Siêu độ kiểu gì cơ? Siêu độ bằng... vật lý á?”
“Cô nghĩ tôi là kiểu người động một tí là vung tay đánh người hả?”
Tô Thanh Ngư đỡ trán, “Tôi chỉ giúp cậu bé đó hoàn thành chấp niệm trong lòng, nhờ đó lấy được manh mối. Có lẽ trong đội thi công có người biết cách rời khỏi phó bản.”
Lời nói này nửa thật nửa giả, cô giấu đi việc đã mở não cậu bé để tra tìm thông tin.
Văn Tuyết Trà vẫn canh cánh chuyện đã thấy Lý Lâm dưới tầng hầm, dù sao họ cũng là đồng đội từng sát cánh bên nhau. Một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ. Cô ấy thở dài: “Chị Ngư, chị nói xem, liệu anh Lý có thoát được không? Hay là đã... Aizz.. Phó bản lần trước có nhiều cách thoát thân, chẳng lẽ phó bản này cũng có mấy lối ra?”
“Dù có sống hay chết, giờ cũng chẳng còn ý nghĩa gì với chúng ta.”
Tô Thanh Ngư vỗ vai cô ấy, “Đi thôi, tiếp tục xuống dưới.”
Ở tầng năm, tên “bảo vệ đẹp trai” lại xuất hiện trong hành lang. Khẩu trang đen che kín nửa khuôn mặt, đồng phục đổi thành áo khoác lông xám. Hắn vẫy tay với Tô Thanh Ngư, nhưng cô giả vờ không thấy, kéo Văn Tuyết Trà chạy nhanh xuống tầng bốn.
Không ngờ “bảo vệ” lại lẳng lặng đi theo. Tầng bốn, một người phụ nữ trung niên mặc đồng phục bảo vệ màu đen, đang dùng tua vít sửa điện thoại, tay cầm bộ đàm. Vừa thấy bộ đàm, đồng tử Tô Thanh Ngư co rút, cô lập tức hướng về phía nữ bảo vệ cầu cứu:
“Chị ơi, phía sau em có kẻ khả nghi theo dõi, chị làm ơn đuổi hắn giúp em với!”
Nữ bảo vệ lập tức xé toạc khẩu trang của tên “bảo vệ đẹp trai” kia, bên dưới là gương mặt mang hai sắc thái, một nửa trẻ trung, một nửa già nua.
“Là... là một ông già?!”
Văn Tuyết Trà thất vọng thở dài, ảo tưởng về “bảo vệ soái ca” vỡ tan tành.
“Chị ơi, ông ta giả mạo bảo vệ đấy! Mau đánh chết lão đi!”
Nữ bảo vệ đổi sắc mặt còn nhanh hơn lật trang sách. Chị ta gầm lên giận dữ, vung tay đấm thẳng vào cằm lão già:
“Trả đồng phục đây! Cút về tầng một cho tôi! Cấm đi lang thang khắp nơi!”
“Nếu tôi mà còn thấy mặt ông lần nữa, tôi đập nát hàm răng giả của ông luôn!”
Lão già không giật lại được khẩu trang, ném đồng phục xuống đất, hai tay che mặt, chui vào lối an toàn bên phía tây.
“Thật là hết nói nổi!”
Chị bảo vệ nhặt đồng phục lên, phủi bụi:
“Những hộ gia đình ở đây chẳng ai khiến người ta yên tâm nổi.”
Từ trong túi áo, rơi ra một hộp nhựa đen, lão già kia chính là dùng thứ đó giả làm bộ đàm, nhét vào túi để đánh lừa họ.
Tô Thanh Ngư hỏi: “Chị ơi, điện thoại sửa được chưa?”
“Xong rồi, em muốn gọi điện à?”
Nữ bảo vệ cất tua vít vào túi đồ nghề.
“Chưa cần vội,” Tô Thanh Ngư nói, rồi hỏi thẳng: “Chị ơi, làm sao mới có thể rời khỏi tòa nhà này vậy?”
Chị bảo vệ đáp:
“Trước kia thì đi ra từ tầng một, nhưng dạo này tòa nhà đang sửa chữa, lối ra tầng một bị phong tỏa rồi.”
“Phải mất bao lâu nữa mới xong?”
“Có khi còn hơn nửa tháng nữa.”
“Không đúng,” Tô Thanh Ngư chau mày, “Thế đội thi công đi vào bằng cách nào? Còn mấy người khách vãng lai đến từng hộ gia đình thì sao?”
Chị bảo vệ nhún vai, tỏ vẻ bất mãn: “Cái này thì tôi chịu. Chắc do công ty bất động sản sắp xếp. Họ chẳng thèm bàn bạc gì với chúng tôi cả. Thi công thì lắm người, lỡ trà trộn tội phạm thì sao? Công ty đó đúng là vô trách nhiệm, chẳng màng sống chết của cư dân ở đây.”
Nếu đội thi công có đông người như vậy, không thể đột nhiên xuất hiện rồi biến mất vô tung vô tích. Chắc chắn phải có cách rời khỏi tòa nhà.
Tô Thanh Ngư nheo mắt, hỏi tiếp: “Vậy bảo vệ các chị ở đâu?”
“Tôi với đồng nghiệp vẫn tuần tra quanh đây. Ban đêm thì nghỉ tạm trong hành lang, cứ như vậy cho đến khi tầng một sửa xong.”
Chị ta nói với vẻ hào sảng: “Tuy không phải bảo vệ chính quy, nhưng tôi rất yêu công việc của mình. Chỉ cần cư dân cần giúp đỡ, tôi đều sẽ có mặt ngay.”
Văn Tuyết Trà đưa chai nước của mình cho chị bảo vệ, mỉm cười ngọt ngào, má lúm đồng tiền hiện rõ:
“Chị ơi, thấy chị mệt rồi, uống nước đi ạ.”
Thông thường quỷ dị sẽ không ăn hoặc uống đồ của con người. Nghe gọi “chị gái”, nữ bảo vệ vui như nở hoa, nhận lấy chai nước, cảm ơn rối rít rồi tu ừng ực hết sạch.
Uống xong, chị ta lau miệng, nhỏ giọng nói: “Nếu các em muốn ra ngoài, có thể hỏi cư dân nơi này, biết đâu họ biết vài lối đi bí mật.”
Ánh mắt Tô Thanh Ngư thoáng hiện vẻ lạnh lẽo:
“Ở sau quầy bán tạp hóa tầng một, có phải có một lối đi bí mật không?”
Chị bảo vệ bĩu môi khinh thường: “Ở đó làm gì có cái gì bí mật. Đừng để bà già tầng một lừa em. Nhà đó bán đồ thì đắt, lại hay đổ rác trước cửa. Quầy đúng là có cửa sau, nhưng mở ra chỉ thấy nhà kho thôi.”
Nghe vậy, ánh mắt Tô Thanh Ngư tối lại. Tên “bảo vệ đẹp trai” mặc áo khoác xám kia chính là “ông già” mà bà bán quà vặt nhắc tới. Quầy đó là nơi ở của hai ông bà già. Ông già giả làm bảo vệ, đội mũ, đeo khẩu trang đen để dụ Lý Lâm vào nhà. Lý Lâm đã bị lừa, vi phạm quy tắc, e rằng lành ít dữ nhiều.
Từ các manh mối hiện có, có thể suy ra ba cách rời khỏi phó bản Vô Hạn Hành Lang này:
1. Tìm “ba” trong đội thi công và nhờ giúp đỡ
→ Manh mối do cậu bé quỷ tiết lộ sau khi được Tô Thanh Ngư giúp đỡ.
2. Cố sống sót thêm nửa tháng, đợi sửa chữa xong để tầng một mở lại: Manh mối do chị bảo an cung cấp.
3. Báo cảnh sát khi phát hiện tội phạm trà trộn vào cư dân. → Manh mối suy ra từ nội quy số 12 của Vô Hạn Hành Lang:
“Hãy nhớ kỹ từng gương mặt hàng xóm. Nếu thấy người lạ, hãy báo cho bảo an. Nếu được xác nhận là tội phạm, hãy lập tức gọi cảnh sát theo số 6521.”
Số điện thoại đó không thể gọi bừa, chỉ được gọi khi chắc chắn là tội phạm, người đó không được là khách đến thăm hay thành viên đội thi công. Tờ giấy mà mẹ để lại cũng từng nhắc đến cảnh sát. Cảnh sát chính là mấu chốt.
Phó bản này bị đánh giá ba sao về độ khó, nguyên nhân đầu tiên là vì… không có quy tắc thoát thân rõ ràng ghi trên giấy. Nguyên nhân thứ hai, Tô Thanh Ngư nghĩ đến... sự biến hóa kỳ quái ở tầng bảy…