Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
【Hành Lang Vô Hạn】Quy tắc số 12 và 13:
【Hãy ghi nhớ tất cả hàng xóm mà bạn từng gặp. Nếu phát hiện một gương mặt xa lạ, lập tức gọi bảo vệ. Nếu bảo vệ xác nhận đó là kẻ lạ trà trộn, tội phạm tầng lầu, thì lập tức gọi điện báo cảnh sát Số điện báo án là 65*21.】
Dãy số báo nguy bị ô nhiễm che mất một chữ số. Nhưng từ lá thư của mẹ, có thể suy ra số bị che là 3.
【Không được báo án giả. Trước khi cảnh sát đến, hãy khống chế tội phạm. Nhớ kỹ: bạn chỉ có một cơ hội duy nhất.】
Lão già đeo khẩu trang, chính là tội phạm giết người! Nhưng theo quy tắc, Tô Thanh Ngư chỉ có một lần duy nhất để báo án. Cô và Văn Tuyết Trà phối hợp khống chế lão. Làn da lão mềm oặt như bọt biển, hầu như không cần dùng sức, chỉ nhẹ nhàng đã đè xuống được.
Bảo vệ mặt chữ điền bất ngờ nghiêm mặt, chỉ thẳng vào Tô Thanh Ngư:
“Các cô đang làm gì đấy? Trong tòa nhà này không được phép đánh nhau!”
Thân hình anh ta cao lớn, tay cuồn cuộn cơ bắp như bơm khí, giận dữ tiến lại gần:
“Nếu còn không thả hắn ra, tôi sẽ ném hai cô xuống hành lang!”
Bị ném xuống hành lang, đồng nghĩa với rơi vào vực thẳm vô tận, và cũng đồng nghĩa với vĩnh viễn mắc kẹt trong phó bản, không bao giờ siêu thoát.
Trong mắt bảo vệ, lão già không đeo khẩu trang là cư dân của tòa nhà này. Nghĩa là: bảo vệ có nhiệm vụ bảo vệ cư dân, nhưng cũng có quyền trừng phạt cư dân không nghe lời.
Tô Thanh Ngư không thể tự tiện xông vào phòng dân. Cô gọi với vào cô gái đang nằm trong phòng:
“Phiền cô ném cái khẩu trang ra đây!”
Cô gái gật đầu, dùng tay chống thân thể bò lên, rồi dốc sức ném mạnh chiếc khẩu trang đen ra ngoài. Trong tích tắc nghìn cân treo sợi tóc, Tô Thanh Ngư chụp lấy được và đeo lại lên mặt lão già.
Động tác của bảo vệ ngay lập tức đứng sững lại. Nắm tay anh ta chỉ cách mặt cô một tấc thì dừng.
Ánh mắt anh ta ngơ ngác nhìn tay mình, như thể đoạn ký ức vừa rồi đã bị xóa sạch khỏi đầu.
Lão già bị đè dưới đất, sau khi đeo lại khẩu trang, cơ thể liền biến đổi thành một người đàn ông trưởng thành khỏe mạnh. Tô Thanh Ngư có thể cảm nhận rõ: làn da vốn mềm oặt như bọt biển giờ cứng rắn như thép. Gã giãy giụa, sức mạnh tăng vọt, khiến hai cô gái vật lộn giữ hắn cực kỳ vất vả.
Tô Thanh Ngư hét lớn gọi bảo vệ: “Chú ơi! Mau phụ bọn cháu một tay!”
Sắc mặt bảo vệ tái xanh, lập tức móc trong người ra sợi dây thừng, trói tay lão lại, phối hợp khống chế gã đàn ông.
“Chú, mau báo cảnh sát đi!” Văn Tuyết Trà thở hổn hển, vẫn không dám rời mắt khỏi lão, sợ hắn còn giở trò.
Cô ấy cũng bắt đầu vui mưng, có lẽ cuối cùng cũng sắp rời khỏi nơi quỷ quái này.
Nhưng bảo vệ lắc đầu, vẻ khó xử: “Không được... Nếu tôi báo cảnh sát giúp các cô, tôi sẽ bị đuổi việc.” “Gì cơ?”
Văn Tuyết Trà mở to mắt. Tô Thanh Ngư hiểu cuộc gọi báo án phải do người chơi thực hiện. Dù đã khống chế được kẻ sát nhân, cô vẫn cảm thấy có điều gì đó chưa đúng. Bảo vệ thở dài:
“Có một số việc lẽ ra tôi không được nói, nhưng các cô đã bắt được tên này, thì tôi không thể giấu nữa. Ở vòng trước của tòa nhà này, cũng có một kẻ sát nhân trà trộn. Hắn giết vài người ở tầng bảy, bị một cô gái ở phòng 701 phát hiện. Cô ấy báo với bên bất động sản, xin họ hỗ trợ.”
Tô Thanh Ngư nhíu mày: “Đáng lẽ phải báo cảnh sát trước chứ.”
“Có thể cô ấy quá hoảng loạn nên đã không suy nghĩ được thấu đáo. Cô ta chỉ báo với công ty bất động sản, không gọi cảnh sát.
Khải Minh Tinh, bên bất động sản sau khi biết chuyện, cắt đứt toàn bộ liên lạc, phong tỏa tầng lầu, bỏ mặc cư dân sống chết mặc bay.”
Tờ giấy của mẹ từng nhắc:
【Công ty bất động sản chúng ta chỉ biết lấy tiền, chưa bao giờ giải quyết việc gì, càng không quan tâm dân cư các tầng lầu.】
Rõ ràng, Khải Minh Tinh là thế lực tà ác thao túng thế giới này. Tô Thanh Ngư hiểu, muốn thoát khỏi phó bản quái dị này, nhất định phải điều tra tập đoàn Khải Minh Tinh.
Bảo vệ lại nói tiếp: “Khải Minh Tinh còn nhiều chuyện bê bối lắm. Ví dụ như họ hứa sửa thang máy, thu tiền rồi để đó. Lối thoát hiểm bên sườn tây từng có người đàn ông độc thân trượt tay vịn rơi xuống đất chết, đầu đập xuống, xác còn chưa mang ra, họ đã phong tỏa hẳn lối đó luôn.”
Tô Thanh Ngư im lặng.
Thấy bảo vệ không chịu báo cảnh sát, Văn Tuyết Trà chìa tay: “Nếu vậy, để tôi gọi. Cho tôi mượn điện thoại của chú một chút.”
Bảo vệ giơ hai tay: “Chúng tôi không được phát điện thoại, chỉ có bộ đàm.”
Mà bộ đàm chỉ có thể liên lạc nội bộ.
Điện thoại bàn ở tầng 4 vốn chỉ nối với phòng an ninh, tất cả đường dây ra bên ngoài đã bị ngắt hoàn toàn. Tuy nhiên, quy tắc đã nhắc đến việc báo cảnh sát, chứng tỏ vẫn còn cách. Tô Thanh Ngư sực nhớ ra chiếc máy tính bảng.
Cô lấy nó ra, mở giao diện, tìm thấy nút gọi khẩn cấp. Để thử, cô gọi số của bạn thân, Trang Hiểu Điệp. Màn hình báo:
“Không nằm trong vùng phủ sóng.”
“Chức năng này có lẽ chỉ dùng để báo cảnh sát.”
Văn Tuyết Trà nói, cũng lấy máy của mình ra.
“Để em gọi! Chị Ngư, trông chừng tên này kỹ vào, đừng để hắn chạy!”
“Khoan đã. Chúng ta chỉ có một cơ hội duy nhất. Tôi cảm thấy như còn thiếu gì đó.”
Tô Thanh Ngư càng lúc càng bất an. Nhưng tạm thời chưa thể phân tích được.
“Chị Ngư, do dự là hỏng chuyện. Không cần lo. Để em gọi, biết đâu mỗi người một lần cơ hội!”
Văn Tuyết Trà sốt ruột, không màng ngăn cản, ấn nút gọi báo cảnh sát. Điện thoại kết nối. Sau vài hồi chuông, bên kia vang lên giọng nghiêm túc và rành mạch:
“Xin chào. Đây là Tổng đài Cảnh sát. Chúng tôi có thể giúp gì cho bạn?”
“Chú cảnh sát ơi, chúng cháu bắt được một tên sát nhân...”
Văn Tuyết Trà trình bày toàn bộ sự việc. Tô Thanh Ngư ra hiệu bật loa ngoài.
Sau khi nghe xong, cảnh sát hỏi lại:
“Các bạn xác nhận đã bắt được toàn bộ tội phạm giết người?”
“Xác nhận ạ.”
Văn Tuyết Trà đáp ngay. Nhưng chính vào khoảnh khắc nghe hai chữ “toàn bộ”, Tô Thanh Ngư chợt hiểu ra nỗi bất an trong lòng nãy giờ. Tên sát nhân trước mặt họ, không phải phiên bản hoàn chỉnh. Hắn... chỉ có nửa khuôn mặt.