Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
“Thịch thịch thịch...” tiếng gõ cửa nhà kho vang lên. Tô Thanh Ngư nhanh chóng cúi xuống nhặt những bức thư trên mặt đất, cho hai tờ kiểm điểm vào trong túi, phần còn lại xếp gọn vào túi rác bên cạnh.
“Ai đó?” Tô Thanh Ngư hỏi.
“Là cô đây.” Giọng nữ giáo viên vọng ra ngoài cửa, “Mấy đứa lâu không xuống dưới, cô có chút lo, nên lên xem thử.”
Tô Thanh Ngư giải thích: “Lúc nãy có một trận gió thổi mạnh, khiến chúng em bị khóa trong nhà kho ra ngoài không được.”
“Nhà kho lâu ngày không sửa chữa, khóa cửa có vấn đề, thường xuyên đóng thì được nhưng mở thì khó.”
Cô giáo rút ra một chùm chìa khóa từ túi, mở cửa nhà kho, nhìn vào bên trong, “Mấy đứa có thấy vật gì kỳ quái trong nhà kho không?”
“Không có.” Tô Thanh Ngư phủ nhận.
Nữ giáo viên nheo mắt nói: “Ống thông gió nhà kho cũng có vấn đề, thường nghe thấy vài tiếng lạ lùng...”
Tô Thanh Ngư tiếp lời: “Đó là tiếng gió thổi qua, rất bình thường.”
Trang Hiểu Điệp đẩy xe đi ra, nhìn giáo viên đứng chắn ở cửa đang ngó vào trong, ngẩng đầu nói:
“Cô ơi, chúng em đã thu dọn xong sách rồi, muốn đưa đi đâu ạ? Chúng em còn là học sinh mới, chưa quen khu dạy học lắm, cô giúp dẫn đường nhé.”
Cô giáo nhìn các hai học sinh một lượt rồi cười: “Được rồi, cùng cô lên lầu một.”
Nói xong, cô ấy dẫn các cô đi vào phòng học lầu một. Sau khi đưa sách đến đúng nơi, nữ giáo viên cũng không nói gì thêm mà để các cô rời đi.
Tô Thanh Ngư không thấy, khi hai người vừa rời khỏi, cô ấy lấy ra một cuốn sổ nhỏ giống như của quản lý ký túc xá, ghi lại vài con số trên đó.
Rời khỏi khu dạy học, trời đã không còn sớm nữa, hai người đi vào nhà ăn. Sau bữa tối mới trở lại phòng ngủ. Vừa vào ký túc xá, Tô Thanh Ngư phát hiện đèn bàn trên bàn bị di chuyển, những món đồ nhỏ từng đặt gọn gàng cũng không còn ở chỗ cũ.
【Quy định ký túc xá】 Điều 5: Cấm tự ý thay đổi vị trí đồ vật trong phòng.
Trước đây, Tô Thanh Ngư dùng chổi và giẻ lau, khăn rửa mặt, trải giường, chăn đều được quản lý ký túc xá cho phép, không xem là tự ý thay đổi đồ đạc trong phòng. Nhưng quản lý ký túc xá chưa từng nói cho các cô biết phải xem xét đồ đạc trong phòng cẩn thận như vậy. Vậy nên, mọi vật trên bàn học Tô Thanh Ngư đều không động đến.
Chỉ mới đi ra ngoài một chút, vị trí đèn bàn đã bị thay đổi. Trong lòng cảm thấy bất an, Tô Thanh Ngư theo bản năng quay sang nhìn bạn cùng phòng bên trên, kinh hãi phát hiện Tề Duyệt đã trở lại!
Cô ta nằm quay mặt vào tường ngủ, không khác gì tối hôm qua.
“Cậu… cậu ấy không phải đã chết sao?” Trang Hiểu Điệp hỏi nhỏ.
“Bình tĩnh đi, giả bộ trước đó không xảy ra chuyện gì cả.” Tô Thanh Ngư nhìn về phía giường Lạc Tử Huyên, nơi đó vẫn sạch sẽ ngăn nắp. Có vẻ như Lạc Tử Huyên vẫn chưa về phòng.
“Chúng ta có nên trả lại đồ trên bàn như cũ không?”
“Không cần, chúng ta đi tìm quản lý ký túc xá.”
Tô Thanh Ngư cùng Trang Hiểu Điệp đến phòng 101. Gõ cửa phòng dì Đinh. Dì Đinh mở cửa, mặc áo ngủ hoa, mặt xụ xuống hỏi:
“Các cháu tìm tôi làm gì?”
Tô Thanh Ngư vẻ mặt khẩn trương nói:
“Dì ơi, đồ trong ký túc xá tự nhiên bị động vào, đáng sợ lắm ạ, có phải là có trộm không?”
Theo quy định, không có sự cho phép của quản lý ký túc xá mà thay đổi đồ đạc trong phòng thì mới gọi là “tự ý.” Chỉ cần có sự cho phép của quản lý ký túc xá, thì không tính là vi phạm quy định. Dì Đinh nhìn Tô Thanh Ngư một hồi, sau đó cười lạnh:
“Mấy thứ đó là do tôi động vào đấy, thấy mấy cháu sách vở lộn xộn nên giúp dọn dẹp lại một chút. Lần sau, mấy cháu muốn thu dọn sách vở thì phải nói với tôi trước.”
“Vâng ạ.”
Tô Thanh Ngư ngoan ngoãn gật đầu.
Dì Đinh đóng cửa lại, nét mặt Tô Thanh Ngư dần trở nên nghiêm trọng.
Đây là quản lý ký túc xá tự ý can thiệp vào phòng các nàng! Nếu Tô Thanh Ngư không xuống hỏi quản lý ký túc xá mà tự ý sắp xếp lại đồ đạc trên bàn, thì sẽ phạm quy tắc “tự ý thay đổi đồ vật trong phòng.”
Quy định thật phi lý, không thể chấp nhận được!
Tô Thanh Ngư nói với Trang Hiểu Điệp:
“Hiểu Điệp, chú ý đến giường tầng hai của Tề Duyệt, đừng để cậu ta phát hiện chúng mình đã biết cậu ta đã chết, cố gắng coi như bạn cùng phòng bình thường mà chung sống đi.”
Trang Hiểu Điệp gật đầu. Nếu bị phát hiện thân phận, quỷ dị sẽ gây ra chuyện nguy hiểm hơn. Trở lại phòng, Tô Thanh Ngư thấy Tề Duyệt ngồi dậy, bỗng khẽ cười với các cô.
“Các cậu đi đâu đấy?”
Tề Duyệt hỏi. Tô Thanh Ngư giả vờ như không có chuyện gì, trả lời:
“Đi dạo quanh trường học một vòng.”
Tề Duyệt không biểu hiện gì, ánh mắt nhìn thẳng chằm chằm Tô Thanh Ngư:
“Sáng sớm tớ không ở đây, sao mấy cậu không tìm tớ?”
Tô Thanh Ngư đáp trôi chảy: “Sáng sớm Lạc Tử Huyên hỏi quản lý phòng ngủ chỗ cậu ở, quản lý nói cậu nghỉ học vì lý do cá nhân, chúng tớ rất tiếc, chuẩn bị nghỉ đông và hè sẽ tìm cơ hội đến thăm cậu.”
Giọng nói Tề Duyệt mang theo áp lực kỳ quái:
“Hóa ra là vậy, xem ra chúng ta đều coi trọng tình bạn. Tớ thật sự rất nhớ mấy cậu nên mới trở về.”
Tô Thanh Ngư cười: “Hoan nghênh, hy vọng chúng ta đều có thể tốt nghiệp thuận lợi.”
Tề Duyệt lắc đầu: “Tos hy vọng chúng mình có thể ở lại trường mãi mãi.”
Vĩnh viễn cái đầu nhà mày… Tô Thanh Ngư nghĩ thầm, nếu cô có thể siêu độ quỷ dị, thứ đầu tiên sẽ là siêu độ Tề Duyệt.
Cuối cùng, cô không ngờ buổi tối lại phải ngủ cạnh quỷ dị!
Được sự cho phép của quản lý ký túc xá, Tô Thanh Ngư bắt đầu thu dọn đồ trên bàn. Khi mở ngăn kéo, một tấm ảnh chung phòng rơi ra. Tấm ảnh vàng ố, chụp bốn người trong ký túc xá tay trong tay, rất thân mật. Tề Duyệt không biết từ khi nào đã lặng lẽ từ trên giường xuống dưới, dựa cằm lên vai Tô Thanh Ngư, chỉ vào gương mặt của chính mình, cười âm u:
“Đây là tớ, xem đi, chúng mình tay trong tay, thân mật cỡ nào.” Quá nhanh! Cậu ta không thể nào trèo từ giường tầng trên xuống, mà là… nhảy xuống.
Tô Thanh Ngư chỉ cảm thấy lạnh lẽo bao trùm, cố giữ bình tĩnh nhìn tấm ảnh:
“Đúng vậy, chúng ta là bạn tốt.”
Buổi chiều, Lạc Tử Huyên đi dạo quanh trường, cuối cùng tìm được một công việc ở siêu thị trường học. Trường học ở đâu cũng có quy tắc. Sau khi phân tích “quy định siêu thị,” cô ấy nói chuyện với chủ siêu thị, cuối cùng được đồng ý, giúp sắp xếp hàng hóa buổi chiều. Làm việc vất vả nửa ngày, cuối cùng nhận được tiền công. Lạc Tử Huyên nộp phí vào thẻ trường, ăn tối xong. Một ngày bận rộn làm thể xác và tinh thần Lạc Tử Huyên đều mệt mỏi. Kéo thân thể mỏi mệt về phòng, chuẩn bị cùng Tô Thanh Ngư bàn chuyện hợp tác.
Vừa bước vào phòng, Lạc Tử Huyên thấy người bạn cùng phòng “chết đi” tựa cằm lên vai Tô Thanh Ngư. Lông tơ trên người dựng đứng.
“Tề Duyệt… cậu sao mà… còn sống?”
Lạc Tử Huyên chú ý tới mặt tối tăm và ánh mắt đỏ hồng của Tề Duyệt, nói:
“Sao cậu không nói cho tớ biết cậu đã trở về?”