Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Giáo viên Ngữ văn tháo kính xuống, dùng khăn lau sạch bụi bẩn bám trên tròng kính. Đeo kính trở lại, cô hướng về Tô Thanh Ngư nở nụ cười dịu dàng:
“Em là học sinh xuất sắc nhất mà cô từng dạy. Em có muốn ở lại đây làm giáo viên không? Cô có thể giúp em.”
Ánh mắt Tô Thanh Ngư trở nên sắc bén: “Là học sinh, chẳng phải trước tiên chúng ta nên tốt nghiệp sao?”
“Tốt nghiệp… đúng rồi… còn có tốt nghiệp…”
Chủ nhiệm lớp cúi đầu, giọng thì thầm lặp đi lặp lại.
“Đã bao nhiêu lâu rồi không có học sinh tốt nghiệp… lâu đến mức cô đã quên mất rồi…”
Quỷ dị sống lại rõ ràng chỉ mới một hai tháng, tại sao chủ nhiệm lớp lại nói đã lâu lắm không có học sinh tốt nghiệp? Điều này chứng tỏ, tốc độ thời gian ở trường trung học Khải Minh Tinh không giống với thế giới bên ngoài.
Cô đã nhận ra, có rất nhiều người chơi chọn ở lại nơi này. Bọn họ làm việc trong phó bản, sống trong phó bản, dần quên đi mong muốn ban đầu là rời khỏi.
Được ở lại làm việc, chẳng khác nào “ếch luộc trong nồi nước ấm”.
Trong mắt Tô Thanh Ngư lóe lên kiên định: “Thưa cô, xin hỏi em phải làm thế nào mới có thể thuận lợi tốt nghiệp? Em cần bao nhiêu tín chỉ? Hay cần thành tích cao đến mức nào?”
Chủ nhiệm lớp lắc đầu. Cô mở tủ, lấy ra một chiếc hộp cũ kỹ phủ đầy gỉ sét. Bên trong hộp có một tờ giấy, chính là quy tắc thông quan.
【S cấp: Tiêu diệt toàn bộ nguồn ô nhiễm trong phó bản.】
【A cấp: Lấy được vé xe, lên đúng chiếc xe trường và rời đi.】
【B cấp: Được hiệu trưởng chân chính công nhận, từ đó tốt nghiệpÔng
【C cấp: Ở lại trường làm việc, tồn tại được một năm.】
Ánh mắt Tô Thanh Ngư lóe sáng, cô suy nghĩ thật kỹ. Thông quan cấp S cơ bản là không thể. Khải Minh Tinh Cao Trung là phó bản khổng lồ được tạo thành từ vô số nguồn ô nhiễm. Chỉ cần đếm trên đầu ngón tay cũng đã không xuể, hơn nữa còn có nhiều nơi cô không thể đặt chân tới, như ký túc xá nam chẳng hạn.
Muốn tiêu diệt toàn bộ nguồn ô nhiễm trong phó bản năm sao này, với cô bây giờ, chẳng khác nào chuyện hoang đường.
Thông quan C cấp lại là một cái bẫy.
Thầy Hóa từng muốn cô làm trợ lý, giáo viên Ngữ văn cũng muốn giữ cô lại làm giáo viên. Nhưng một khi nhận thân phận trong phó bản, sẽ bị trói buộc vĩnh viễn vào đó. Ngắn hạn thì có thể bảo toàn tính mạng, nhưng càng ở lâu, mức độ ô nhiễm càng tăng, cuối cùng sẽ bị đồng hóa thành quỷ dị, mãi mãi mắc kẹt nơi này.
Còn lại cấp B, cần sự công nhận của hiệu trưởng. Nhưng lần trước những học sinh đạt điểm cao được gọi lên lễ trao giải, sau khi nhận giấy khen thì trực tiếp bị đưa đi tham gia “Thi đua”, chẳng khác nào từ phó bản này bị đẩy sang một phó bản khác, nguy hiểm vẫn như nhau.
Cuối cùng, chỉ còn quy tắc A cấp. Tạm thời chưa có manh mối, nhưng Tô Thanh Ngư quyết định chọn hướng này để tìm đường rời khỏi trường trung học Khải Minh Tinh.
Chủ nhiệm lớp đưa tờ quy tắc vào tay cô, rồi lại ôm đầu, đau đớn như sắp vỡ tung. “Đối với em mà nói, ở lại làm việc là tốt nhất. Chỉ cần làm một năm… không, là ba năm…”
Cô ấy ngẩng đầu, ánh mắt mơ hồ.
“Cô đã ở đây bao nhiêu năm rồi?”
Tô Thanh Ngư lặng lẽ không đáp.
Chủ nhiệm lớp nắm chặt tay đập mạnh vào đầu, tiếp tục nói:
“Hiệu trưởng luôn đưa học sinh ưu tú đi nơi khác, nhưng chưa bao giờ nói rõ là đi đâu. Chỉ có một điều chắc chắn, những học sinh được hiệu trưởng đưa đi, chưa từng có ai quay trở lại. A… học sinh mà côndạy, không ai trở về nữa…”
Nói đến đây, vẻ mặt chủ nhiệm lớp lộ ra sự đau khổ cực độ.
“Vậy còn vé xe?”
Tô Thanh Ngư gặng hỏi. “Thưa cô, trong trường thật sự cần vé mới có thể đi xe trường sao?”
“Trường trung học Khải Minh Tinh khi mới xây dựng, từng có một chiếc xe trường cần vé mới được lên. Chiếc xe đó dành cho học sinh ngoại trú, mỗi tối thứ sáu sẽ đưa các em về nhà. Nhưng chiếc xe ấy đã biến mất từ rất lâu rồi. Cô từng nghe các giáo viên trước đây kể lại: trong một lần chở học sinh về nhà, chiếc xe gặp tai nạn, toàn bộ học sinh trên xe đều chìm xuống hồ, đến nay vẫn chưa được vớt lên.”
“Thì ra là vậy.”
Tô Thanh Ngư khẽ gật đầu, vẻ mặt trầm ngâm. Nắm tay đập đầu đã không còn đủ để giải tỏa cơn đau, chủ nhiệm lớp bất ngờ lao đầu vào bàn.
Tô Thanh Ngư nhanh chóng đặt một cuốn sách chắn lại, nhờ vậy mà trán cô ấy không bị vỡ toác.
Mức độ ô nhiễm lại tăng thêm.
Cô từ biệt chủ nhiệm lớp, rời khỏi khu dạy học. Khi trở về ký túc xá, cả Lạc Tử Huyên lẫn Trang Hiểu Điệp đều không có ở đó. Tô Thanh Ngư lấy điện thoại, gọi cho Trang Hiểu Điệp. Chuông reo hai tiếng thì bị ngắt.
Ngay sau đó, Trang Hiểu Điệp nhắn tin lại: “Thanh Ngư, tớ không dám ở phòng một mình, tớ đi xem Bạch Hỏa dán phù chú. Một lát sẽ về.”
Bạch Hỏa, cái tên phiền phức này, cứ thích tìm chuyện không đâu!
Một mình trong phòng, Tô Thanh Ngư cảm giác rõ rệt có ánh mắt đang nhìn chằm chằm mình. Trời còn chưa tối hẳn, cô liền rời ký túc xá, đi ra cổng tòa nhà. Ngay lối vào, cạnh bồn hoa quen thuộc, cô bỗng nhớ lại ngày đầu tiên tới trường, ở đó có một dòng chữ phấn hồng nhạt:
“Mau chạy khỏi nơi này!”
Cô tìm lại dấu chữ ấy, nhưng nay đã mờ đến mức khó nhận ra. Thì ra từ đầu đã có lời cảnh báo. Không thể ở lại ngôi trường này quá lâu. Tất cả khảo thí, tín chỉ, việc làm thêm… đều chỉ là bẫy để mê hoặc người chơi.
Quy chế, nội quy và ràng buộc về tín chỉ có đến hàng ngàn điều khoản. Việc làm thêm thì vô số kể. Khảo thí diễn ra hàng tuần, thường xuyên phi lý đến mức bất thường. Tất cả chỉ nhằm tiêu hao sức lực của người chơi, khiến họ tin rằng muốn rời đi thì chỉ cần học giỏi, tích lũy tín chỉ, đạt thành tích cao rồi vinh quang tốt nghiệp.
Nhưng sự thật là ngôi trường này căn bản không tồn tại chuyện tốt nghiệp bình thường!
Những bức kiểm điểm viết bằng máu trong phòng tạp vật chính là minh chứng rõ ràng. Cần phải tìm cách rời khỏi nơi này!
Chiều muộn, Trang Hiểu Điệp trở về, thao thao bất tuyệt khen ngợi Bạch Hỏa. Nhưng toàn bộ suy nghĩ của Tô Thanh Ngư lại dồn hết vào manh mối về chiếc vé xe.
Tối đó, cô leo lên giường, nhìn sang đối diện, nơi Tề Duyệt nằm ngủ. Cô ta nhắm mắt, không hề có hơi thở, trông chẳng khác gì một xác chết. Tô Thanh Ngư hỏi:
“Tề Duyệt, trước đây cậu đã về nhà bằng cách nào?”
Lạc Tử Huyên hít mạnh một hơi. Rõ ràng Tề Duyệt đã trở thành quỷ dị! Rõ ràng cô ta đã bị quản lý ký túc nuốt chửng! Lúc ấy máu me đầy đất, mãi sáng hôm sau mới được dọn sạch! Sao Tô Thanh Ngư còn dám hỏi cô ta chứ?!
Tề Duyệt mở đôi mắt đen kịt, ngồi bật dậy. Cô ta nhìn thẳng Tô Thanh Ngư, giọng nói trầm thấp, quỷ dị, như vọng ra từ vực sâu, phủ kín một tầng hàn ý:
“Tôi đi xe trường về nhà.”