Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Đây là điều mà Mục Dã không muốn thấy nhất.
Ngày hôm nay anh ta không những không thể làm cho Tư Phù Khuynh xấu mặt, mà còn ném mình vào lớp F, bỏ lỡ phần trình diễn bài hát chủ đề.
Bây giờ có thể nói anh ta hận Tư Phù Khuynh đến tận xương tuỷ.
Nhưng Tư Phù Khuynh lại là vật hy sinh để tăng mức độ nổi tiếng của ⟪Thanh Xuân Thiếu Niên⟫, cô ta rất hữu ích với Truyền thông Thiên Lạc và tổ chương trình, trước mắt không thể động đến.
Nếu không, anh ta đã cho cô ta biết tay từ lâu rồi.
Mục Dã nắm chặt tay, ánh mắt lạnh lùng.
Mèo mù vớ phải chuột chết.
Lộ Yếm nheo mắt, trong mắt dấy lên sự nghi ngờ, nhưng vẫn bình tĩnh: “Chúng ta chuyên tâm huấn luyện, cho dù cô ta có giãy giụa thế nào cũng không thoát khỏi lòng bàn tay của công ty?”
Mục Dã nghe xong, bật cười: “Công ty sẽ không cho phép tổ chương trình mắc sai lầm.”
Truyền thông Thiên Lạc là công ty giải trí hàng đầu ở Đại Hạ, có thể nói bọn họ nắm giữ một phần ba mạch máu của giới giải trí.
Nếu Tư Phù Khuynh rời khỏi Truyền thông Thiên Lạc, căn bản sẽ không còn chỗ đứng trong giới giải trí.
Hơn nữa, anh ta cũng nghe nói Tư Phù Khuynh đã ký những điều khoản ngang ngược nhất với công ty, số tiền bồi thường thiệt hại khi chấm dứt hợp đồng là chín con số, ngay cả khi bán mình đi thì cô ta cũng không đủ khả năng chi trả.
Đời này Tư Phù Khuynh cũng đừng hòng thoát khỏi Truyền thông Thiên Lạc.
Cuối cùng tâm trạng Mục Dã cũng dễ chịu hơn một chút, đang muốn tiếp tục luyện tập, nhưng lại nghe Lộ Yếm lạnh lùng nói: “Buổi khảo sát hôm nay đã xảy ra chuyện gì?”
Biểu cảm của Mục Dã cứng đờ, anh ta vội vàng giải thích: “Anh Yếm, tôi không nghĩ tới chuyện Tư Phù Khuynh lại mèo mù vớ phải chuột chết, sẽ nhận ra âm vực của tôi.”
“Đó là bởi vì thực lực của cậu không đủ.” Lộ Yếm cau mày: “Ban đầu dự tính cậu ở lớp A, chúng ta cùng nhau chèn ép Tạ Dự, bây giờ chỉ còn lại một mình tôi.”
Mục Dã mím môi.
Sau khi tập đầu tiên phát sóng, Truyền thông Thiên Lạc đã ra lệnh cho họ không được để Tạ Dự có được vị trí dẫn đầu.
Nhưng nhân khí của Tạ Dự thật sự rất mạnh, gần như là tốt nhất.
Ngay cả khi Lộ Yếm đã có một lượng lớn fans hâm mộ trước khi trở về nước cũng phải cần đến Truyền thông Thiên Lạc quảng bá mới miễn cưỡng đè ép được Tạ Dự.
Mục Dã hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi, sau vài tập của chương trình, fans hâm mộ của Tạ Dự sẽ tăng lên đến mức nào.
“Được rồi, cậu đến lớp F thì nhớ để mắt đến Hứa Tích Vân, cậu ta thân với Tạ Dự nhất.” Lộ Yếm có ý riêng: “Tạ Dự có vẻ như rất xem trọng cậu ta.”
Không thể động vào Tạ Dự, chẳng lẽ cũng không động được vào Hứa Tích Vân?
Nghe thấy câu này, Mục Dã không cam tâm, anh ta nhéo lòng bàn tay, chỉ có thể đồng ý: “Được, anh Yếm.”
***
Bên này, sau khi nhận được thông tin chính xác Phụng Tam do dự một chút, sau đó nghiêm túc nói: “Anh Cửu, anh thật sự không muốn điều tra tiếp sao?”
Tư Phù Khuynh mà họ nhìn thấy khác hoàn toàn so với những gì bọn họ điều tra được, cũng có thể nói là không cùng một người.
Nhưng anh ấy có thể chắc chắn rằng đây không phải ngụy trang tốt mà là một người hoàn toàn khác.
Nếu nói Tư Phù Khuynh che dấu quá tốt thì cô ấy đúng là đủ sâu.
Mạng lưới tình báo của họ cũng nên thay đổi.
Phụng Tam bắt đầu tưởng tượng ra cảnh một số anh em bị đánh đập dã man.
Úc Tịch Hành nhận lấy chén trà, bình tĩnh nói: “Dùng người thì không nghi, nghi người thì không dùng người, đã dùng thì không cần tra.”
Phụng Tam mím môi: “Anh Cửu, nếu cô Tư là….”
Lời nói đến đây, anh ấy dừng lại không tiếp tục nói nữa.
Bên người Úc Tịch Hành không bao giờ thiếu những mật vụ và sát thủ muốn giết anh.
Thật trùng hợp, loại người này cũng rất giỏi ngụy trang.
Dù sao thì thân thủ của Tư Phù Khuynh cũng rất đáng sợ.
Mặc dù thiện cảm dành cho Tư Phù Khuynh ngày càng tăng nhưng Phụng Tam vẫn rất lo lắng.
“Yên tâm đi.” Úc Tịch Hành hơi nhướng mày, như có như không nói: “Có tiền, cô ấy sẽ đến.”
Phụng Tam “...”
Anh Cửu đúng là hiểu rõ cô Tư.
“Tối nay đi đón cô ấy.” Úc Tịch Hành bình tĩnh nói: “Sáng mai bốn giờ ba mươi xuất phát, Tinh Quân đã liên hệ rồi, đến lúc đó chúng ta trực tiếp đi là được.”
Phụng Tam nghiêm túc: “Vâng”
Lần này đến Nhạn Thành gặp vu sư là chuyện lớn, bất kể ở Tứ Cửu thành hay Trung Châu, họ đều giữ bí mật.
Nhưng dù có như vậy thì tin tức vẫn bị lọt ra ngoài một ít, không biết sẽ có bao nhiêu nguy hiểm trên đường đi.
Phùng Tam khẽ thở dài, không biết khi nào chân anh Cửu mới lành lặn trở lại.
***
Một giờ ba mươi, xe của Tả Huyền Ngọc đã đến nhà tang lễ.
Ở trung tâm của nhà tang lễ là một chiếc quan tài được chạm khắc từ gỗ lim bằng những sợi chỉ vàng, phía trên là ảnh của ông cụ Tả.
Tư Phù Khuynh đứng ở cửa, vừa mới nhìn qua liền sinh ra cảm giác ghê tởm.
Kỳ quái.
Đôi mắt hồ ly khẽ nheo lại, vẫn tiến lên phía trước thắp cho ông cụ ba nén nhang.
Người phụ trách nghe nói người của nhà họ Tả đã đến, lập tức đích thân ra nghênh đón: “Thì ra là cô Huyền Ngọc, cô có dặn dò gì không? Mọi thứ cần cho tang lễ của ông cụ Tả đều ở đây.”
“Khuynh Khuynh muốn đến gặp ông nội.” Tả Huyền Ngọc nhẹ nhàng nói: “Vì vậy, cần phải mở quan tài ra.”
“Mở quan tài?” Nghe thấy từ này, người phụ trách đột nhiên cau mày, ánh mắt nhìn Tư Phù Khuynh có chút kháng cự.
Bất cứ ai tiếp xúc với nhà họ Tả đều biết ông cụ Tả đối với Tư Phù Khuynh tốt như thế nào, ông cụ sẽ cho cô những gì cô muốn.
Bây giờ ông cụ Tả đã mất, Tư Phù Khuynh vẫn chưa an phận còn muốn quấy rầy linh cữu của ông cụ.
Đúng là nuôi một con sói mắt trắng.
Nhưng đã là lời Tả Huyền Ngọc nói, người phụ trách chỉ biết vâng lời, ra lệnh mở quan tài.
Có một người phụ trách thay quần áo cho ông cụ Tả trong một thời gian dài.
Tư Phù Khuynh tiến lên phía trước, lông mày cau lại.
Ông cụ Tả thật sự chết vì bệnh, nhưng nhìn tướng mạo này, khí vận của ông cụ đã cạn kiệt. Cô không dồn hết tâm trí học phong thuỷ, chỉ là lúc ở sư môn nhàm chán, nên cùng Ngũ sư huynh học một chút.
Một số cái đơn giản cô vẫn có thể hiểu được.
Tư Phù Khuynh cúi đầu, trong mắt có chút suy tư.
Khí vận rất quan trọng. Khi khí vận của một triều đại cạn kiệt, cũng là lúc bị diệt vong.
Cũng giống như cuốn sách không chính thống nói rằng nếu Vương triều Đại Hạ không có sự xuất hiện của Dận Hoàng để xoay chuyển tình thế, thì nó đã bị khí vận huỷ hoại.
Vì vận khí khác nhau nên có người rất giàu và cũng có người rất nghèo.
Cô nhớ tới lời Ngũ sư huynh từng nói, khí vận có thể bị lấy đi.
Nhưng dù sao lấy đi khí vận cũng là làm trái với quy luật tự nhiên, sẽ có sự trừng phạt tương ứng.
Cái chết lần này của ông cụ rõ ràng là do nhận trừng phạt.
Ông cụ lấy mất khí vận của ai?
Đôi mắt hồ ly của Tư Phù Khuynh hơi nheo lại, hơi cúi xuống, khi đang chuẩn bị xem xét kỹ hơn, lại bị một bàn tay nắm lấy vai.
“Trong số ít người chúng ta, ông nội thích cô nhất, hiện tại ông nội đã không còn, cô nói muốn đi gặp ông nội, tôi còn tưởng cô đi từ biệt ông nội, nhưng bây giờ cô làm gì?” Tả Huyền Ngọc lạnh lùng nói: “Tư Phù Khuynh, cô khiến tôi quá thất vọng.”