Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Tả Huyền Ngọc suy nghĩ hai giây, rồi gật đầu: "Được, chị nghe bạn chị nói tuần tới chương trình sẽ có một cuộc phỏng vấn, lúc đó em đi theo nhân viên chương trình vào."
"Đừng làm quá, nhớ kỹ phải thoát thân."
"Biết rồi biết rồi, em rất hiểu thủ đoạn của giới giải trí." Tả Tình Nhã lúc này mới vui vẻ hơn một chút, cô ta còn ôm lấy cánh tay Tả Huyền Ngọc: "Nói mới nhớ, chị hai, hôm trước em gặp được cậu Ba nhà họ Úc, em còn cố ý bắt chuyện với anh ta, chị biết anh ta đánh giá Tư Phù Khuynh như thế nào không?"
"Anh ta nói Tư Phù Khuynh căn bản không đáng để qua lại, tốt nhất sau này đừng gặp lại nữa."
Tả Huyền Ngọc nhàn nhạt: "Cậu Ba nhà họ Úc nói đúng."
Nếu không phải ông cụ Tả nhận nuôi Tư Phù Khuynh thì Tư Phù Khuynh thậm chí còn không thể bám vào nhà họ Tả, leo lên họ Úc ở Tứ Cửu Thành càng là chuyện viển vông.
Kết quả, Tư Phù Khuynh còn không biết mang ơn và báo đáp.
"Đương nhiên rồi." Tả Tình Nhã hả hê: "Nói nữa, nhà họ Úc sắp kết thông gia với nhà họ Quý rồi, cậu Ba nhà họ Úc và cô Quý lại là thanh mai trúc mã, Tư Phù Khuynh xứng để chen vào giữa họ sao?"
Tả Huyền Ngọc gật đầu.
Nhà họ Úc và nhà họ Quý môn đăng hộ đối.
Nhà họ Tả muốn chen vào giới thượng lưu ở Tứ Cửu Thành, thì nhất định phải tạo mối quan hệ tốt với hai nhà này.
"Ồ đúng rồi, em còn nghe cậu Ba nhà họ Úc nói anh ta đang tìm Quỷ Thủ Thiên Y." Tả Tình Nhã lại nói: "Chị, chúng ta cũng giúp anh ta tìm đi."
Tả Huyền Ngọc sửng sốt: "Quỷ Thủ Thiên Y?"
"Là một Thần y rất lợi hại, em cũng chưa từng nghe qua." Tả Tình Nhã ngượng ngùng: "Dù sao thì cậu Ba nhà họ Úc vẫn luôn tìm anh ta để chữa bệnh cho cô chủ họ Quý."
"Em nghĩ rằng nếu chúng ta may mắn tìm được Quỷ Thủ Thiên Y, thì cũng có thể nhờ đó tạo mối quan hệ với nhà họ Úc."
"Chị sẽ chú ý." Tả Huyền Ngọc gật đầu: "Lần này em làm tốt lắm."
Cô ta thở phào nhẹ nhõm.
Quỷ Thủ Thiên Y, chỉ nghe tên thôi cũng biết là một sự tồn tại đáng ngưỡng mộ.
Mà cô ta bây giờ mới biết ở Đế quốc Đại Hạ còn có một người như vậy.
Quả nhiên, vẫn phải đến Tứ Cửu Thành, nếu không thì rất nhiều tin tức trong giới, cô ta đều không đủ tư cách để biết.
**
Buổi tối.
Sau khi ăn một bữa cơm bò bít tết tiêu đen, Tư Phù Khuynh mở nắp lưng laptop, thay đổi một vài linh kiện.
Cô luôn thích dùng thiết bị điện tử do chính mình lắp ráp, vừa an toàn vừa nhanh chóng.
Nhưng vì cô thích tháo dỡ đồ đạc, nên mỗi khi các sư huynh sư tỷ mua thứ gì, họ đều tránh xa cô.
Tư Phù Khuynh nhấp vào một biểu tượng trên màn hình nền.
《Thần Dụ》, trò chơi trực tuyến hot nhất toàn cầu.
Trò chơi kết hợp cả thần thoại phương Đông và phương Tây, không chỉ nổi đình nổi đám ở Tây Đại lục, mà còn thịnh hành khắp Đế quốc Đại Hạ.
Trước đây lúc rảnh rỗi, cô thường chơi một chút.
Tư Phù Khuynh vẫn không đăng nhập vào trò chơi, chỉ mở phần mềm trò chuyện.
Cô bỏ qua những chấm đỏ khác, nhấp vào một ảnh đại diện một người, trực tiếp gửi một tin nhắn.
[NINE]: Có chuyện này, khí vận của tôi bị cướp đi.
[Cơ]: Gần bốn năm rồi, cuối cùng cô cũng sống lại rồi à???
[Cơ]: Ai vậy? Nói đi, anh em cầm vũ khí đi xé xác hắn!
[NINE]: Ồ, chết rồi.
[Cơ]: …Hiểu rồi, tự chuốc lấy hậu quả ! Chết hay lắm! Quá nhẹ nhõm cho hắn rồi, đáng lẽ phải để hắn nếm thử bí thuật độc môn của tôi, sống không bằng chết mới đúng!
Tư Phù Khuynh chống cằm, nghĩ thầm, sao những người cô quen đều hung dữ thế này.
Chắc là cô có tính tình tốt nhất, là một cô gái nhỏ dễ thương.
[NINE]: Tôi nghi ngờ khí vận của tôi không chỉ bị một người cướp đi, nên muốn cậu giúp tôi xem thử.
[Cơ]: Không vấn đề gì, để tôi lo, không biết tên Âm dương sư nào lại đi theo tà đạo, đừng để tôi bắt được, tôi sẽ cho hắn đẹp mặt!
[Cơ]: Khoan đã! Dám lấy khí vận của cô? Muốn chết hay bị điên rồi?
[NINE]: Nói ra thì dài lắm.
[Cơ]: Vậy thì đợi gặp mặt rồi nói, tôi sớm muốn biết cô trông như thế nào rồi. Này, bây giờ cô đang làm gì vậy? Sao lâu thế không có tin tức, bế quan tu luyện à?
Tư Phù Khuynh suy nghĩ một chút, rồi trả lời.
[NINE]: Làm minh tinh, kiêm luôn vệ sĩ.
[Cơ]: …
[Cơ]: Tôi nói này, chúng ta đừng đùa nữa nhé?
Tư Phù Khuynh tiếc nuối nhún vai.
Thật đáng tiếc, những gì cô nói đều là sự thật.
[Cơ]: Bỏ qua những chuyện khác đi, vào chơi game, tôi đã nằm vào khoang trò chơi rồi, mau dẫn tôi bay nào.
Tư Phù Khuynh nhíu mày, trả lời.
[NINE]: Khoang trò chơi và mũ trò chơi của tôi đều hỏng hết rồi, chỉ có thể chơi Thần Dụ.
Thần Dụ là trò chơi 3D trực tuyến, cần dùng bàn phím và chuột để thao tác.
Còn trò chơi mà họ đang thảo luận này là trò chơi toàn cảnh ba chiều, kết nối trực tiếp với thần kinh và ý thức, đưa toàn bộ con người vào thế giới trò chơi, chân thực hơn.
Người bình thường sẽ không biết đến sự tồn tại của trò chơi này.
Nếu không có khoang trò chơi và mũ trò chơi, thì không thể vào trò chơi toàn cảnh ba chiều.
Thật đáng tiếc, hai thứ này có lẽ đã bị nổ tung cùng cô.
Tư Phù Khuynh thực ra đã sớm dự đoán rằng mình sẽ chết vào một ngày nào đó, vì vậy cô đã chuẩn bị trước rất nhiều việc.
Bao gồm xóa sạch mọi thông tin về cô.
Nếu để người khác lấy được thiết bị của cô, thì hậu quả sẽ không thể tưởng tượng nổi.
[Cơ]: Được, Thần Dụ thì Thần Dụ, chơi toàn cảnh ba chiều hoài cũng không tốt cho cơ thể, tuần sau có mở phó bản mới.
[Cơ]: Dạo này tôi bận việc. Tôi đang ở Đông Tang, nhanh nhất cũng phải hai tháng nữa mới về. Vì kẻ cướp khí vận của cô đã chết rồi, cô không cần vội, tôi gửi trước cho cô mấy lá bùa.
Tư Phù Khuynh gửi lại một địa chỉ, suy nghĩ sâu xa.
Âm dương ngũ hành bắt nguồn từ Đại Hạ, truyền sang Đông Tang vào năm 704 Âm lịch.
Nhưng hơn một nghìn năm trôi qua, ngược lại là các Âm dương sư của Đông Tang lại hơn hẳn Đế quốc Đại Hạ một bậc.
Bây giờ nhắc đến Âm dương sư, Tây Đại lục cũng chỉ biết đến Đông Tang chứ không biết đến Đại Hạ.
[Cơ]: Không đúng, không phải cô cũng biết âm dương ngũ hành sao? Sao lại tìm tôi?
[NINE]: Nhưng tôi chỉ biết đánh nhau thôi, nếu cậu bị các Âm dương sư của Đông Tang đánh thì tôi sẽ giúp cậu đánh trả, còn những thứ khác thì tôi không biết.
[Cơ]: …Đừng nói nữa, tôi bị ám ảnh cảnh bị cô đánh cho bầm dập rồi.
Tư Phù Khuynh từ từ uống hết ngụm Coca cuối cùng, thoát khỏi phần mềm trò chuyện.
**
Ngày hôm sau.
Chín giờ rưỡi sáng, lễ tang của ông cụ Tả bắt đầu được tổ chức.
Nhà họ Tả là gia tộc hào môn ở Lâm Thành, các gia tộc khác đương nhiên cũng cử người đến tham dự.
Tư Phù Khuynh không mặc đồ tang.
Cô mặc một chiếc áo sơ mi trắng, bên ngoài khoác một chiếc áo khoác denim.
Trong số những người trẻ tuổi của nhà họ Tả, cô rất nổi bật.
Tả Huyền Ngọc cau mày, cuối cùng vẫn không nói gì, rất lạnh nhạt dời ánh mắt đi.
Tả Tình Nhã cũng không thèm để ý đến Tư Phù Khuynh, cô ta hạ giọng: "Chị hai, hôm qua em hỏi thăm rồi, nghe nói Quỷ Thủ Thiên Y xuất hiện lần cuối cùng ở Trung Châu."
"Ừ." Tả Huyền Ngọc gật đầu: "Tháng sau chúng ta đến Trung Châu xem thử."
"Không giống như một số người, ngay cả Quỷ Thủ Thiên Y là ai cũng không biết." Tả Tình Nhã đắc ý hừ một tiếng: "Còn muốn vào Tứ Cửu Thành, cũng không xem mình có xứng hay không."
"Quỷ Thủ Thiên Y, là ai thế?" Tư Phù Khuynh hơi nghiêng đầu, cô vòng tay trước ngực, cười đùa nghịch ngợm và kiêu ngạo: "Tên gì mà ngớ ngẩn thế."
"Ngớ ngẩn?" Cho dù Tả Huyền Ngọc có tu dưỡng tốt đến đâu, nghe vậy cũng bật cười, cô ta lạnh lùng: "Cô lo cho bản thân mình đi, cô thì biết gì chứ? Cô biết người đó là ai không?"