Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
*một truyền thuyết cực kì nổi tiếng về Trần Hoàng hậu, đó là Kim ốc tàng Kiều (金屋藏嬌), nghĩa là "nhà vàng cất người đẹp". Đây là một câu ngạn ngữ nổi tiếng, được biết đến như một lời định ước của phu quân đối với nguyên phối thê tử, là một trong những câu ngạn ngữ cổ điển nổi tiếng nhất trong văn hóa Trung Quốc.
Tư Phù Khuynh nghĩ cô khá nổi tiếng, cô vẫn có thể có fan hâm mộ.
Cô luôn kiên nhẫn với những cô gái dễ thương, cô cũng đã quên mình đã tẩy trang nên mới nói: “Vậy cô…’’
Vẻ mặt Úc Đường nghiêm túc: “Tôi là anti-fan của cô.’’
Tư Phù Khuynh: “…’’
Phụng Tam: “???’’
Anh ấy im lặng một lát: “Cô Úc Đường, cô cũng đu idol sao?’’
“Nói bậy, tôi không đu idol.’’ Úc Đường lườm anh ấy: “Ai trông đẹp thì tôi thích.’’
Phụng Tam không còn gì để nói.
“Ô, bây giờ tôi cũng biết tại sao Khuynh Khuynh lại trang điểm, hoá ra là vì quá đẹp.’’ Mắt Úc Đường sáng lên: “Mặc dù một giây trước tôi là anti-fan của cô, nhưng bây giờ tôi là là một fan cứng của cô! Cầu một cái ôm!’’
Tư Phù Khuynh im lặng nhìn Úc Đường đang vùi đầu vào ngực mình, bắt đầu nghĩ cô đã gặp lại một phiên bản trẻ con của Tam sư tỷ.
Cô đang dựa vào khuôn mặt?
Tư Phù Khuynh xoa tóc Úc Đường, trầm ngâm như có điều suy nghĩ. Ông chủ của cô có vẻ ít nói, sao cháu gái của anh ấy lại có khả năng xã giao kinh khủng thế?
Tiếng xe lăn vang lên, Úc Tịch Hành cũng đi ra.
Tư Phù Khuynh ngẩng đầu lên. Một chiếc áo len màu xám được mặc trên người anh cùng một chiếc áo vest đen khoác trên vai.
Vai rộng eo hẹp, giá áo trời sinh. Một thân hình hoàn hảo mà ngay cả những siêu mẫu hàng đầu cũng không bì kịp.
Người đàn ông cầm một cuốn sách trên tay, anh nhẹ nhàng nói: “Sao lại đến đây?’’
Tuy là câu hỏi nhưng giọng điệu bình tĩnh, không có gì ngạc nhiên.
“Tứ Cửu thành quá nhàm chán.” Úc Đường cảm thấy tủi thân: “Con chỉ đi ra ngoài dạo thôi, không ngờ chú Cửu lại ở đây.”
Việc Úc Tịch Hàng có bất động sản ở Lâm Thành, về cơ bản không ai trong Úc gia biết. Nhưng không bao gồm Úc Đường.
Úc Đường bị bỏ rơi khi còn nhỏ là Úc Tịch Hàng đã chăm sóc cô ấy một thời gian. Phụng Tam cũng có thể được coi là nhìn thấy Úc Đường lớn lên.
Anh ấy nghĩ lại khoảng thời gian khi anh ấy bị cưỡi như một con ngựa, cảm thấy nhân sinh có chút tuyệt vọng.
Úc Tịch Hành quay đầu lại, hỏi lại: “Sao lại đến đây?”
Giọng anh trầm thấp, giống như bóng đêm âm trầm. Cho dù ngữ điệu có chậm lại, nhưng cũng có sức ảnh hưởng.
“Hả?” Tư Phù Khuynh đút tay vào túi, chậm rãi nói: “Đến để xem tình trạng bệnh nhân, xem có nghe lời không?”
“Ừm.” Úc Tịch Hành gật đầu: “Vào đi.”
Úc Đường mừng rỡ: “Con tự vào, chú Cửu!”
Vậy mà lại không đuổi cô đi, cô đã bước một bước đến thành công rồi.
“Không phải gọi con.”
“…”
Úc Đường nhìn Úc Tịch Hành rồi nhìn Tư Phù Khuynh một lần nữa, gương mặt mờ mịt. Sau vài giây, cô ấy nhận ra.
“Oaaa.” Úc Đường lấy tay phải đánh vào tay trái, hưng phấn nói: “Chú Cửu, chú thế mà lại kim ốc tàng kiều giấu Khuynh Khuynh.”
Phụng Tam suýt chút ngã ngửa, một ngụm máu tươi nghẹn ở cổ họng: “Cô Úc Đường, nghiêm túc một chút, không nên dùng từ bừa bãi.”
Úc Tịch Hành trầm mặc chốc lát, quay đầu, đưa ra một lời giải thích hiếm hoi: “Con đọc nhiều tiểu thuyết quá rồi.”
“Đã hiểu, đã hiểu.” Tư Phù Khuynh dựa vào bậc thang: “Nhưng nếu ông chủ cho tôi một kim ốc, tôi cũng không ngại!”
Đến ngân hàng chắc hẳn sẽ đổi được rất nhiều tiền. Cơ hội phát tài trong tầm tay.
Tay Úc Tịch Hành cứng đờ.
“Con đồng ý cuộc hôn nhân này.” Úc Đường lớn tiếng nói: “Khuynh Khuynh là người đẹp nhất con từng thấy.”
Úc Tịch Hành đã xoay người, ngữ khí không thay đổi: “Phụng Tam, ném ra.”
Phượng Tam nghe xong, xắn tay áo lên, kích động.
Úc Đường giật mình. Cô lập tức ôm chặt Tư Phù Khuynh, lắc đầu lia lịa: “Tôi không, tôi không muốn.”
Cuối cùng cả bốn người cùng tiến vào biệt thự.
Tư Phù Khuynh lấy túi trà đã chuẩn bị từ trước ra, pha một tách trà rồi đưa qua: “Phải uống hết.”
“Đã không còn sớm.” Úc Tịch Hành nhận lấy, lạnh nhạt: “Ngày mai để Phụng Tam đưa cô đến nơi huấn luyện.”
Phụng Tam hiểu ý: “Cô Tư, căn phòng lần trước của cô vẫn còn, cô Úc Đường, cô ở tầng ba.”
“Không.” Úc Đường từ chối: “Tôi muốn cùng Khuynh Khuynh ở chung một phòng.”
Lần này Úc Tịch Hành không ngẩng đầu lên: “Phụng Tam.”
Phụng Tam kích động trở lại.
Úc Đường: “...Ơ..ơ..ơ, con sai rồi, con sẽ ở một mình.”
***
Hôm sau.
Mặc dù thông tin về lớp học vẫn chưa được công bố, nhưng việc Tạ Dự chọn Tư Phù Khuynh đã bị phát tán lên Internet.
Văn phòng cố vấn.
“Chị Nhan.” Trợ lý cũng rất khó chịu: “Vấn đề chia lớp này…”
Mặc dù Lâm Khánh Nhan không ra nước ngoài để học thêm, nhưng cô ta cũng là một nữ thần nổi tiếng ở Trung Quốc, nhảy và hát cũng không tệ.
Việc Tạ Dự không chọn cô ta mà chọn Tư Phù Khuynh là một sự sỉ nhục đối với cô ta.
“Tin tức đã được truyền ra bên ngoài.” Lâm Khánh Nhan khẽ mỉm cười, như ngụ ý điều gì đó: “Cứ coi như fan của tôi buông tha cô ta, nhưng fan của Tạ Dự có thể buông tha cô ta sao?”
Trợ lý như bừng tỉnh, không nhịn được cười: “Lần này Tư Phù Khuynh sẽ gặp tai hoạ.”
“Lúc đầu vốn là tôi không muốn Tạ Dự, nhưng cậu ta chọn Tư Phù Khuynh chính là đang tát vào mặt tôi.” Lâm Khánh Nhan tô xong son môi: “Cậu ta vẫn chưa ra mắt, mà đã đối xử với các tiền bối như vậy, đi không xa đâu.”
Trợ lý rất tán thành, vừa lấy điện thoại ra thì thấy được một tin vừa được đẩy lên, nụ cười càng tăng thêm: “Chị Nhan, như chị dự liệu, tin tức đã được lan truyền khắp Internet.”
“Sao?” Tâm tình Lâm Khánh Nhan nhẹ nhõm: “Mau đưa tôi xem.”
Trợ lý đưa điện thoại đến.
Hàng chục tài khoản đã đăng thông tin này.
@Trong vòng bát quái V: “Tin nội bộ, vị trí thứ hai trong một cuộc thi tài năng nhất định chọn một huấn luyện viên nữ, phỏng đoán anh ta chắc chắn sẽ bỏ lỡ buổi ra mắt.”
Không chỉ fan của Tạ Dự, mà cả những người qua đường và các cư dân mạng chỉ thỉnh thoảng mới xem chương trình cũng vô cùng bất ngờ.
“??? Tạ Dự điên rồi?”
“Aaaaaaa, tôi tức chết mất, sao bảo bối của tôi lại chọn lớp của Tư Phù Khuynh chứ! Có phải bị ép buộc không? Đội ngũ chương trình, xuất hiện đi!”
“Kết thúc rồi, kết thúc rồi, Tư Phù Khuynh cái gì cũng không biết, cho dù Tạ Dự có thực lực đến đâu thì cũng có thể làm được gì?”
“Tôi thật sự không hiểu Truyền thông Thiên Lạc đang nghĩ gì, ngay cả khi họ muốn nhóm Starry Sky Girls trở lại, cử đội trưởng của họ không phải tốt hơn sao? Sao lại cử đồ phế vật Tư Phù Khuynh đi chứ?”