Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Tả Huyền Ngọc không lớn lên bên cạnh ông cụ Tả, không có mối quan hệ thân thiết với ông cụ nhưng cô ta cũng cảm thấy không đáng thay cho ông nội.
Yêu thương một người khác họ, còn hồ đồ đem hết sản nghiệp cho người ngoài, rốt cuộc nhận lại được thứ gì?
Tả Huyền Ngọc luôn coi thường Tư Phù Khuynh, nhưng cô ta cũng phải thừa nhận rằng ông nội đối xử tốt với Tư Phù Khuynh đến mức cô ta cũng phải ghen tị.
Nhiều năm như vậy, dù có nuôi chó cũng sẽ có chút tình cảm mà đúng không?
Nếu ông cụ Tả biết rằng Tư Phù Khuynh là một người máu lạnh và tàn nhẫn, liệu ông cụ còn có thể yên nghỉ nơi suối vàng không?
Lông mi Tư Phù Khuynh hơi rũ xuống, đẩy tay Tả Huyền Ngọc ra.
Cô nở nụ cười xinh đẹp, nhưng trong mắt lại có chút tức giận: “Tôi cho phép cô đụng vào tôi chưa?”
Vẻ mặt Tả Huyền Ngọc hơi thay đổi, lùi về sau.
“Cô là ai mà có tư cách thất vọng với tôi? Cô uống bao nhiêu rượu rồi?” Tư Phù Khuynh đóng nắp quan tài, hai tay đút vào túi: “Đừng quấy rầy tôi, quản lý nhà họ Tả cẩn thận một chút.”
Nghe câu này, Tả Huyền Ngọc lần đầu tiên tức giận: “Tư Phù Khuynh, cô có biết cô đang nói gì trước mặt ông nội không? Cô có biết chữ “Hiếu” viết thế nào không?”
“Cô cho rằng cô lấy lùi làm tiến, chúng tôi sẽ không huỷ bỏ thoả thuận nhận con nuôi sao?“
Nhà họ Tả là gia đình quyền thế ở Lâm Thành, ai dám động vào?
Nói lời đại nghịch bất đạo, thật nực cười.
“Tôi rất rõ ràng. Đối với thỏa thuận nhận con nuôi, yên tâm, tôi chắc chắn sẽ huỷ bỏ.” Tư Phù Khuynh nghiêng đầu, uể oải cười: “Cô phải biết, là do tôi không muốn dính dáng tới các người.”
Nói xong cô liền rời đi, trong linh đường là một mảng yên tĩnh.
Tả Huyền Ngọc đứng im tại chỗ, lông mày nhíu chặt, hiển nhiên là đang tức giận.
Người phụ trách quan sát một chút rồi tiến lên phía trước: “Huyền Ngọc tiểu thư, cô đừng tức giận, ông cụ là người sáng suốt chỉ là lúc về già nhất thời mê muội, loại người này không đáng để cô quan tâm.”
Tả Huyền Ngọc hít sâu một hơi, day day huyệt thái dương: “Ông nội thật sự đã nhìn lầm, nhưng như vậy cũng tốt, sớm nhìn rõ bộ mặt của cô ta, tránh xa sớm một chút.”
Cô ta sẽ không quan tâm đến việc Tư Phù Khuynh sống hay chết.
Nhưng 2 tỷ mà Tư Phù Khuynh lấy đi, cô ta nhất định phải lấy lại.
Tả Huyền Ngọc cũng không còn sự thương xót cuối cùng dành cho Tư Phù Khuynh.
Cô ta cúi đầu trước linh đường nói: “Ông nội, ông đối với cô ta rất tốt, nhưng cô ta lại không cảm kích ông, món nợ này, cháu sẽ giúp ông lấy lại.”
Sau khi thắp nhang xong, người phụ trách đích thân tiễn Tả Huyền Ngọc ra ngoài, không nhịn được lắc đầu. ông cụ Tả thật sự mù quáng, sao ông cụ lại nhận nuôi một con sói mắt trắng như Từ Phù Khuynh chứ?
Cũng may, nhà họ Tả đã nhìn rõ bộ mặt thật của Tư Phù Khuynh, vì vậy ông ta cũng muốn nhắc nhở những người khác tránh xa Tư Phù Khuynh.
***
Bên này, Tư Phù Khuynh trở lại căn cứ huấn luyện, sau đó xem các học viên tập vũ đạo.
Lúc tan đã là bảy giờ tối.
Tư Phù Khuynh ra khỏi căn cứ, xoa eo, đang định quét mã QR để thuê xe thì nghe thấy tiếng còi.
Cô quay đầu lại thì thấy một chiếc xe màu trắng quen thuộc đã đỗ sau lưng.
Phụng Tam thò đầu ra khỏi cửa sổ xe, cung kính nói: “Anh Cửu bảo tôi đến đón cô.’’
“Ông chủ thật tuyệt, ông chủ thật tuyệt.’’ Tư Phù Khuynh nhướng mày, cũng không vội vã: “Phúc lợi nhân viên rất tốt, ông chủ tốt sẽ được mọi người yêu mến.’’
Phụng Tam do dự một lúc, nhưng không trả lời câu này. Nhưng sau vài giây, đột nhiên anh ấy cảm thấy có gì đó không ổn.
Tại sao anh ấy cũng là nhân viên mà lại không được đối xử tốt? Khi anh ấy đi theo Úc Tịch Hành, anh ấy cũng không thấy ai lái xe tới đón anh ấy.
Tư Phù Khuynh nhìn ra ngoài cửa sổ, nheo mắt lại, chậm rãi nói: “Đây không phải đường đến nhà tôi.’’
“Đúng vậy, anh Cửu nói ngày mai bốn giờ ba mươi chúng ta phải xuất phát.’’ Phụng Tam nói tiếp: “Vậy nên tối nay Tư tiểu thư ở cùng anh Cửu.’’
Tư Phù Khuynh cười đáp lại, mặt vô cảm: “Bốn giờ rưỡi?’’
Phụng Tam gật đầu: “Có vấn đề gì không?’’
Tư Phù Khuynh: “…’’
Có, rất nhiều.
Ngay cả trước kia, cô cũng chưa bao giờ phải sống một cuộc sống dậy sớm như vậy.
Nắm đấm của cô cứng lại.
Phụng Tam nói đúng lúc: :Anh Cửu nói rằng anh ấy sẽ cho Tư tiểu thư nhiều tiền hơn.’’
Tư Phù Khuynh buông lỏng tay, đôi mắt hồ ly lại cong lên, ngữ khí ung dung: “Sao không nói sớm.’’
Phụng Tam: “…’’
Anh ấy không dám nói gì cả. Vừa rồi, Tư tiểu thư dường như muốn xé xác anh ấy và anh Cửu của anh ấy.
***
Ba mươi phút sau, xe dừng ở trước cổng biệt thự.
Cuối tháng ba, thời tiết vẫn khá lạnh cho nên lò sưởi vẫn được bật.
Người đàn ông ngồi ở sô pha, anh đang đọc một quyển sách.
Anh mặc áo len trắng và quần tây, nhưng vẫn khó có thể che giấu được thân hình và vòng eo hoàn hảo.
Không có tây trang tô điểm, khí thế hung hãn của Úc Tịch Hành giảm bớt đi một ít, khiến anh nhìn có chút lười biếng, toát ra khí chất ôn nhu lạnh lùng.
Tư Phù Khuynh không ngại liếc thêm vài lần nữa, còn công khai đánh giá vẻ đẹp đó.
Ngược lại, Úc Tịch Hành vốn đã quen bị nhìn, lại ngẩng đầu lên, quay đầu lại nhìn cô gái trước mặt.
Bất kể khi anh là Dận Hoàng hay là bây giờ, xung quanh anh không bao giờ thiếu những ánh mắt, anh cũng không quan tâm quá nhiều.
Nhưng những người bình thường cũng không dám nhìn thẳng vào anh, ngay cả tướng lĩnh trấn giữ biên cương nhiều năm khi nhìn thấy anh cũng phải dè chừng, huống chi là khuê nữ trong nhà.
Úc Tịch Hành gập sách lại, nhẹ giọng nói: “Đang nhìn cái gì?’’
Tư Phù Khuynh cầm quả táo cắn một miếng, nhàn nhạt nói: “Đương nhiên là bởi vì anh đẹp mắt, nếu không tôi còn nhìn làm cái gì?’’
“…’’
Phụng Tam, người đang bê nước lên trên lầu, suýt chút nữa trượt chân ngã xuống. Anh ấy vừa nghe thấy cái gì vậy?
Đây là lần đầu tiên Úc Tịch Hành nghe được lời khen ngợi thẳng thừng như vậy, anh nhướng mày: “Nghỉ ngơi sớm đi, ngày mai còn phải dậy sớm, căn phòng thứ ba lầu hai là phòng của cô.’’
Tư Phù Khuynh: “…’’
Tên tư bản đáng hận chuyên môn bóc lột nhân viên.
Cô rút lại những lời mình vừa nói, không hay chút nào.
Nhưng Úc Tịch Hành với tư cách là ông chủ, thực sự đã chuẩn bị rất chu đáo, trong phòng ngủ có đầy đủ đồ dùng cần thiết và một vài bộ quần áo.
Sau khi Tư Phù Khuynh tắm xong, cô nằm vật ra giường thành hình chữ Mã, luyện tập eo và chân một lúc.
Dù sao cô cũng là một người chuyên nghiệp, nhất định phải làm tốt công việc của mình trong giới giải trí.
Thời điểm kim đồng hồ chỉ mười giờ, Tư Phù Khuynh mới leo lên giường lớn đi ngủ.
Cô ngủ nhẹ, cũng sẽ không nằm mơ.
Nhưng hôm nay cô lại nằm mơ, những gì xảy ra trong giấc mơ cô vẫn còn nhớ rất rõ ràng.
Trong mơ, ông cụ Tả không chết vì một cơn đau tim đột ngột mà công việc kinh doanh của nhà họ Tả ngày càng phát đạt.
Nhưng cô lại không may mắn chết đi trong khi chống lại sự xâm phạm của Tả Tông Hà mà không được cấp cứu kịp thời.
Ông cụ Tả nhập viện vì quá đau buồn nhưng ông cụ cũng đã hồi phục sức khỏe sau một tháng.
Sau đó cô được chôn cất long trọng tại nghĩa trang của nhà họ Tả, báo chí đều nói rằng ông cụ Tả là người nhân từ và hào phóng.
Nhưng Tư Phù Khuynh có thể thấy rõ, ông cụ đã tìm đến một âm dương sư, tạo ra trận pháp bên cạnh mộ cô, lại nghe thấy âm dương sư nói: “Mặc dù cô ta không còn nhiều may mắn nhưng cũng đủ để đảm bảo sự thịnh vượng của nhà họ Tả.’’
“Đáng tiếc, người đã chết, bằng không nếu còn sống, may mắn có thể mạnh hơn.’’
Sau đó, nhà họ Tả thật sự chen được vào tầng lớp của những gia đình quyền thế ở Tứ Cửu thành, mở rộng thị trường ra nước ngoài và kết giao với Công quốc Tây Lục Địa.
Mặc dù cô đã chết nhưng cô vẫn phải dùng sự may mắn ít ỏi còn sót lại đưa nhà họ Tả lên như diều gặp gió, vinh quang cả gia tộc.
Rạng sáng bốn giờ, Tư Phù Khuynh chậm rãi mở mắt ra.