Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Ở nhà họ Tần, Tần Tiên đứng hàng thứ ba, bên trên anh ta còn có một anh cả và một chị hai.
Từ nhỏ đến lớn, anh ta đều được sống trong sự nuông chiều của mọi người, dù không phải quản lý công ty nhưng mỗi năm anh ta đều được chia hoa hồng, hiển nhiên đã hình thành nên tính cách kiêu ngạo không ai sánh bằng của anh ta.
Cục tức này, anh ta đương nhiên không thể dễ dàng nuốt xuống được.
Tần Tiên bỗng chốc khựng lại: “Bên phía anh Hạ Trần…”
“Hạ Trần là anh em của con, nên dĩ nhiên sẽ nghiêng về bên con rồi.” Tần phu nhân cười nhạt nói: “Nó đã giao toàn quyền quyết định cho chúng ta xử lý chuyện này rồi.”
Lúc này, Tần Tiên mới cảm thấy yên tâm, vì có đôi lúc anh ta cũng không đoán ra được Chu Hạ Trần đang nghĩ gì.
Thái độ của Chu Hạ Trần đối với Dạ Vãn Lan luôn là lúc nóng lúc lạnh, nên mới tạo cho cô ta ảo giác rằng cô ta có thể thay thế được Thịnh Vận Ức.
Tần Tiên cười khẩy: “Bây giờ Dạ Vãn Lan đang ở đâu?”
“Nó đã trở về nhà họ Lâm rồi. A Tiên à. Bây giờ con nghỉ ngơi một lát đi, đến chiều, mẹ sẽ đi cùng con ‘đến nhà họ Lâm thăm hỏi’.” Tần phu nhân nói xong, lại quay sang nhìn Thịnh Vận Ức, áy náy nói: “Vận Ức, bây giờ cảm xúc của A Tiên có hơi không ổn định, có thể phiền cháu ở bên cạnh chăm sóc nó được không?”
Thịnh Vận Ức ngẩn ra: “Dĩ nhiên là được ạ, suy cho cùng trong chuyện này cháu cũng có phần trách nhiệm.”
“Vậy phải làm phiền cháu rồi.” Tần phu nhân nói một cách thân thiết: “Hôm nay may mà có Vận Ức ở đây, nếu không có cháu thì trong nhà chúng ta cũng không ai có thể giúp A Tiên bình tĩnh trở lại cả.”
Bà ta biết hai nhà Chu - Thịnh đang có ý định muốn liên hôn, chẳng qua là bọn họ vẫn chưa quyết định được chuyện tiếp theo nên làm, nên hẳn là sẽ có biến số xuất hiện.
Trong tất cả các vị thiên kim tiểu thư ở Giang thành này, xuất thân của Thịnh Vận Ức là tốt nhất, trình độ học vấn của cô ta cũng cao, là đối tượng tốt nhất có thể được chọn để gả vào nhà họ Tần.
Tần phu nhân rời khỏi phòng bệnh, để lại không gian riêng tư cho hai người.
**
Buổi chiều, ở Nhất Trung tại Giang thành.
Trong phòng tư vấn tâm lý, Dạ Vãn Lan đang tái khám.
“Bạn học Dạ, cô đang phục hồi rất tốt.” Dung Vực trông có vẻ vô cùng hài lòng: “Chỉ cần cố gắng tiếp tục kiên trì, thì không cần dùng đến máy móc, cô cũng có thể nhanh chóng sinh hoạt bình thường trở lại rồi.”
Dạ Vãn Lan “Ừ” một tiếng.
Đáng buồn thay, cô từ lâu đã không thể quay lại được nữa rồi.
Cô tin rằng, quy luật của thế giới này chính là thay vì tự tổn thương bản thân mình, dù là bên trong hay bên ngoài đi chăng nữa, thì không bằng nổi điên lên, rồi tiến hành hủy diệt thế giới.
Yến Thính Phong im lặng nhìn cô, con ngươi trong đôi mắt anh đen nhánh, lại thấp thoáng có ý cười, nhưng sâu trong đáy mắt lại ánh lên tia sắc lạnh.
Tiếng chuông điện thoại vang lên phá vỡ sự yên tĩnh, Dạ Vãn Lan nhấc máy lên nghe: “Thanh Lê.”
“Chị Lan, không ổn rồi.” Trình Thanh Lê nhanh chóng đáp: “Người nhà họ Tần đang tìm tới cửa rồi, dự tính trong mười phút nữa sẽ đến nhà chú của chị, so với những gì chị đã đoán thì không sai một chút nào!”
Vẻ mặt Yến Thính Phong và Dung Vực đều thay đổi, hiển nhiên đã nghe thấy được.
“Ừ, tốt, chị biết.” Khuôn mặt Dạ Vãn Lan hờ hững: “Em đã chuẩn bị xong mọi thứ rồi chứ?”
“Toàn bộ đã được chuẩn bị xong.” Trình Thanh Lê vẫn còn đang lo lắng: “Chị Lan, có thể được không, dù sao đối phương cũng là người nhà họ Tần, là nhà giàu có ở Giang thành này…”
“Nhà giàu ở Giang Thành?” Dạ Vãn Lan nhẹ nhàng điềm đạm hỏi lại: “Chị đánh là đánh loại nhà giàu sang ô uế này.”
Dung Vực nhịn không được hỏi: “Cô đã làm gì thế?”
Dạ Vãn Lan kể lại đơn giản mọi thứ một lần: “Không có gì.”
“Thật hay giả vậy? Cô có thể tự mình bẻ gãy tay của một người đàn ông cao to trưởng thành sao?” Dung Vực bất ngờ, há to miệng đến mức muốn rớt cằm xuống đất.
Dạ Vãn Lan bóp bóp cổ tay, mỉm cười: “Anh có muốn thử không?”
“Không cần không cần!” Dung Vực cuống quýt chạy qua núp sau lưng Yến Thính Phong: “Tay tôi sẽ gãy mất, không thử được.”
Yến Thính Phong nhè nhẹ chớp mắt, đối diện với cô.
Gương mặt anh vẫn mang vẻ mềm mại đầy cưng chiều, đôi mắt êm dịu như hồ nước mùa thu, dịu dàng mà thản nhiên, giống như chứa đựng tất cả những tình ý ngọt ngào nhất của thế gian, nhẹ nhàng lay động trái tim người nhìn.
Vẻ mặt Dạ Vãn Lan vẫn rất hờ hững: “Bác sĩ Dung, hôm nay cảm ơn anh vì đã tái khám cho tôi, tôi còn có việc, xin phép đi trước.”
“Này, chờ chút đã…” Dung Vực còn chưa nói hết câu, cửa đã đóng sầm lại.
Anh ta ngây người trong hai giây, sau đó vô cùng đau lòng nói: “Thôi rồi, cô ấy hoàn toàn không ổn chút nào, sao lại nói việc bẻ gãy tay chân một người là không có gì chứ?”
Yến Thính Phong vuốt ve chiếc nhẫn đeo ở giữa ngón tay: “Quả thật đúng là không có gì cả.”
Dung Vực: “?”
Giọng nói Yến Thính Phong êm ái: “Nên đập cho xương bể nát, máu còn sót lại có thể dùng để làm thuốc.”
Dung Vực: “...Cậu cũng bất ổn luôn rồi!”
Anh ta là người mang trong mình những đức tính tốt đẹp, nên tuyệt đối không thể cùng người điên thông đồng làm bậy được.
**
Lúc này, tại nhà họ Lâm.
Tần phu nhân đi cùng một đội vệ sĩ đến nhà họ Lâm, đi theo còn có Tần Tiên đang được Thịnh Vận Ức chăm sóc.
Tần Tiên tỉnh thì có tỉnh, nhưng lại thương xương hại cốt cho nên anh ta chỉ có thể ngồi trên xe lăn.
“Mở cửa.” Tần phu nhân nói.
Vệ sĩ tiến lên, mạnh mẽ gõ cửa, phát ra tiếng động rất lớn.
“Rầm rầm rầm!”
Cửa mở ra, người mở chính là Hứa Bội Thanh.
Bà nhìn lướt qua trận địa mà đám người Tần phu nhân bày ra, rất bình tĩnh hỏi: “Có chuyện gì à?”
Tần phu nhân sững sờ.
Bà ta thật sự không hiểu tại sao một người phụ nữ bình thường như Hứa Bội Thanh khi đối mặt với tình huống như thế này lại trông vô cùng bình tĩnh, hoàn toàn không có chút gì là run sợ, nhưng có lẽ là vô tri, chỉ có người vô tri ngu dốt mới không sợ.
“Tôi không tới đây tìm bà.” Tần phu nhân dùng thái độ như kẻ từ trên cao nhìn xuống: “Nhưng thật xin lỗi, bà có một đứa cháu gái đạo đức bại hoại, vì tôi muốn con bé đó ra đây gặp tôi nên tôi đành phải xuống tay từ nơi này của bà, không thể làm gì khác được.”
Vệ sĩ tiến lên, đưa tay ra muốn túm lấy Hứa Bội Thanh.
Một cánh tay vươn từ phía sau ra, nắm lấy bả vai mấy tên vệ sĩ.
“Rốp!”
Dưới sức lực đó, trong nháy mắt, đám vệ sĩ chỉ cảm thấy xương của mình như vỡ ra, cuối cùng là mất đi tất cả sức lực.
Cô xuất hiện một cách lặng lẽ, không một tiếng động, chỉ có gió khẽ thổi, lá cây rì rào rơi.
Hứa Bội Thanh được cô che chở ở sau người, dường như có được tấm khiên vững chắc nhất thế giới.
Tần phu nhân đột nhiên cau mày.
Đây là lần đầu tiên, bà ta chính thức gặp mặt Dạ Vãn Lan.
Trước khi gặp, bà ta cho rằng một kẻ chấp nhận làm thế thân cho người khác dù thế nào cũng là một kẻ hèn hạ.
Nhưng giờ đây, trước mặt bà ta lại là một cô gái hệt như lưỡi kiếm sắc bén, khiến cho người khác không thể không dè chừng.
Ánh mắt Dạ Vãn Lan vẫn rất bình tĩnh: “Bà hẳn là sẽ không muốn biết, cái giá phải trả khi động tới người nhà của tôi đâu.”
“Ha?” Tần phu nhân nghe thấy vậy, cười nói: “Cái giá phải trả? Khẩu khí xem ra cũng không nhỏ, đáng tiếc năng lực cũng không lớn.”
Thật sự cho rằng nhà họ Lâm ở Giang Thành này có thể so sánh ngang bằng với nhà họ Tần ở Vân Kinh sao?
Cũng không biết một kẻ sức trâu lực bò như vậy là từ nơi nào tới, còn không có cả nửa điểm giáo dưỡng!
“Thôi.” Tần phu nhân vẫy tay, tỏ ý muốn vệ sĩ lui xuống: “Hôm nay, tôi đến đây tìm cô là vì cô mà con trai tôi hôn mê suốt một tuần. Tôi rất không vui vì điều này, cô nói thử xem, con trai tôi bị như vậy, mà cô ngày qua ngày vẫn sống tốt, vậy mặt mũi của nhà họ Tần chúng tôi biết để ở nơi nào?”
Dạ Vãn Lan hờ hững đáp: “Con trai bà đẩy tôi xuống nước, thời điểm anh ta bẻ gãy tay tôi, tôi không báo cảnh sát bắt anh ta đi là đã rất cho bà mặt mũi rồi.”
Vẻ mặt Tần phu nhân biến đổi nhanh chóng: “Cô nói lại lần nữa xem?!”
Thịnh Vận Ức nhíu mi.
Dạ Vãn Lan hôm nay có gì đó không đúng lắm.
Người sau khi trải qua ranh giới của sự sống và cái chết, tính cách thật sự sẽ biến đổi lớn như vậy sao?
“Cô nói tôi đẩy cô xuống nước, bẻ gãy tay của cô, cô có chứng cứ không?” Tần Tiên nhìn thẳng vào Dạ Vãn Lan, vẻ mặt hung ác: “Làm sao đây, cô lấy gì báo cảnh sát bắt tôi? Cô có bằng chứng không? Không có sao có thể bắt được tôi? Đúng là buồn cười!”
“Dạ tiểu thư, cô nghe tôi nói, dù thế nào cô cũng đừng hành động theo cảm tính, báo cảnh sát đối với mọi người đều không phải là chuyện tốt.” Thịnh Vận Ức khuyên xong Dạ Vãn Lan, lại khuyên Tần Tiên: “A Tiên, Dạ tiểu thư có lẽ là có nỗi khổ khó nói, chúng ta hai bên đều nhường nhau một bước, tôi thân là người chứng kiến của vụ việc này, đôi bên đừng nên làm lớn chuyện.”
Tần Tiên nghe vậy, không những không bình tĩnh xuống mà ngược lại, anh ta càng lúc càng giận, lạnh lùng nói: “Vận Ức, cô không cần thay cô ta nói chuyện, lần trước cô ta hại cô, cô quên rồi sao? Cô tốt bụng hiền lành, nhưng cô ta lại vô cùng ác độc, tôi chỉ đang hỏi cô ta có chứng cứ gì!”
Nếu thật sự có bản lĩnh, vậy thì nhốt anh ta vào tù đi!