Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Tháng trước, trung tâm khảo cổ Vân Kinh có một đoàn khảo cổ phát hiện ra dấu vết lịch sử mới ở biên cảnh Tây Bắc.
Là thư tín qua lại của Yến Vương, người đứng đầu bốn hoàng tử, và em gái là Công Chúa Vĩnh Ninh ở cuối thời nhà Ninh.
Thư được viết trên tấm tơ lụa thượng hạng và được giữ gìn đến mức vô cùng hoàn hảo.
Hơn nữa có một ít tư liệu lịch sử chứng minh, bọn họ nắm chắc trăm phần trăm năm đó Vĩnh Ninh Công Chúa từng bí mật đi vào Yến thành, cải trang thành Yến Vương ba tháng, thay mặt Yến Vương xuất hiện ở biên cảnh, đánh cho giặc ngoại xâm trở tay không kịp.
Đây là một bước đột phá lớn trong lịch sử của triều đại nhà Ninh.
Nhưng hiện tại, một học sinh nhất trung cũng đưa ra kết luận giống bọn họ.
Không chỉ có thế, cậu ta còn đưa ra vài đoạn tư liệu lịch sử giống với vài đoạn mà bọn họ đã dịch ra để nghiên cứu.
Giáo sư Phù nhịn không được hít một hơi thật sâu, bàn tay đang cầm tài liệu khẽ run lên.
Bài thuyết trình này có nghĩa là gì?
Bài thuyết trình này đã khẳng định cậu học sinh trung học kia có thiên phú về khảo cổ học.
“Bạn học Lâm, cậu cứ tiếp tục trình bày đi.” Giáo sư Phù lập tức đứng dậy, đặt tay lên bả vai của giáo viên Ngữ văn cười tủm tỉm nói với Lâm Ôn Lễ: “Tôi cảm thấy điều em nói rất tốt, cực kỳ tốt! Em hãy mang những gì em biết nói hết ra đi!”
“...”
Cả lớp rơi vào yên lặng.
Các bạn học sinh hai mắt nhìn nhau, khuôn mặt của giáo viên Ngữ Văn cũng trở nên rất mờ mịt.
Bà vốn là nghiên cứu sinh tốt nghiệp đại học Vân Kinh, bà biết giáo sư Phù là người có địa vị rất cao trong trường, vừa rồi là bà sợ Lâm Ôn Lễ sẽ nói mấy lời bừa bãi về lịch sử, để lại ấn tượng không tốt với giáo sư Phù.
Nhưng cậu ta lại có thể diễn thuyết trôi chảy về sự kiện lịch sử như vậy, chẳng lẽ…chẳng lẽ những sự kiện mà Lâm Ôn Lễ nói là có thật?
Giáo viên Ngữ Văn thoáng giật mình, thiếu chút nữa nhảy dựng lên.
“Được.” Lâm Ôn Lễ ngây người, sau đó tiếp tục trình bày.
Bốn mươi phút sau, lớp học mở kết thúc.
Giáo viên Ngữ Văn còn chưa kịp chạy tới chào giáo sư Phù một tiếng, đã thấy ông với lấy cặp sách chạy nước rút với tốc độ như quán quân môn marathon “Vèo” một tiếng xông ra ngoài.
Giáo sư Phù nhanh chóng gọi một cuộc điện thoại, hạ giọng hỏi: “Lão Tiết, có phải ông nói phát hiện của chúng ta cho người khác biết không?”
“Đương nhiên không có khả năng!’’ Đầu kia điện thoại, giáo sư Tiết lập tức kích động nói lớn: “Đây chính là phát hiện lớn, sau này chúng ta viết luận văn phát biểu, nhất định có thể làm chấn động giới khảo cổ!”
Giáo sư Phù sờ sờ mái tóc dày của mình nói: “Nhưng hôm nay tôi tới nhất trung Giang Thành tham gia tiết học mở, có một học sinh nhất trung đã diễn thuyết về việc này.”
Giáo sư Tiết trong nháy mắt há hốc mồm: “Cậu ta…chẳng lẽ cậu ta đoán sao?’’
“Tôi cảm thấy không phải như vậy.” Giáo sư Phù lắc đầu: “Có tư liệu lịch sử, nói có sách mách có chứng sao có thể là suy đoán, nếu là đoán, cậu ta cũng thật sự rất có thiên phú đi!”
“Từ từ, ông từ từ…” Giáo sư Tiết suy nghĩ lại một chút: “Ý của ông chính là một học sinh nhất trung tự mình phát hiện ra sự kiện lịch sử lớn mà chúng ta đã dày công nghiên cứu cả tháng nay sao?”
“Không sai!” Giáo sư Phù xoa xoa tay: “Học sinh này nhất định là của tôi, ông ngàn vạn lần không được tranh với tôi.”
Giáo sư Tiết cố gắng duy trì nụ cười: “Được, tôi không tranh với ông.”
Nhưng mà ông có thể đưa ra lợi ích để dụ dỗ cậu ta nha.
Ai thua ai thắng còn chưa biết được đâu.
Giáo sư Tiết có chút hối hận, nếu như biết lần này đi Giang thành lão Phù có thể gặp được một chuyện vui lớn như vậy, lúc trước ông nên trói ông ấy trên ghế, sau đó sẽ tự mình đi.
**
Bên này, Dung Vực vừa về tới phòng tư vấn tâm lý.
Bây giờ là thời gian học sinh đang học, thành ra sẽ không có ai tới, anh ta vô cùng rảnh rỗi.
“Tôi nghe nói trường vừa có một tiết học mở, anh thấy sẽ thế nào?” Dung vực nói: “Có một học sinh đã nói Vĩnh Ninh công chúa nữ cải nam trang cải trang thành Yến Vương suốt ba tháng, việc này chắc không phải là nói nhảm đấy chứ?”
Yến Thính Phong đang nhắm mắt dưỡng thần phút chốc mở to hai tròng mắt: “Ai nói?”
Dung Vực nói: “Một học sinh nhất trung, lớn lên dáng vẻ không tồi.”
Yến Thính Phong cười nhẹ một tiếng: “Không phải là nói nhảm, chỉ có thể là cô ấy đã đến.”
Dung Vực : “Hả?”
Anh ta dần hiểu ra, nhất định là Vĩnh Ninh công chúa vĩ đại đã trở thành nữ thần trong lòng anh.
Đúng là suy nghĩ quá ảo tưởng.
“Tôi nói cậu nghe này, người anh em, công chúa Vĩnh Ninh sinh trước cậu ba trăm năm, hiện tại cô ấy đã qua đời, sao cậu còn có thể mơ tưởng cô ấy sẽ xuất hiện trước mặt cậu?!” Dung Vực tận tình khuyên bảo: “Nếu như cậu thật sự thích bạn học Dạ, tôi giúp cậu tác hợp, nói không chừng hai người ở chung một chỗ lại cùng nhau khỏi bệnh.”
Yến Thính Phong không để ý tới anh ta, nhưng sau khi vô tình nghe Dung Vực nói, anh cư nhiên cầm lấy điện thoại, bấm gọi số điện thoại di động của Dạ Vãn Lan lúc trước đã lưu lại.
Bên tai vang lên một hồi chuông, sau đó có người bắt máy.
“Ai vậy?”
Ngữ khí của Yến Thính Phong chợt trở nên nhẹ nhàng: “Có chút thất lễ, bởi vì hôm qua Dạ tiểu thư tới chỗ tôi, hôm nay tôi đã có chút nhớ cô rồi.’’
Dung Vực kinh hãi: “... Chờ đã, có phải cậu tiến triển quá nhanh không?”
Nào có ai theo đuổi con gái kiểu vậy chứ?
Còn là một bác sĩ tư vấn tâm lý tinh thông tâm lý yêu đương tự mình ra tay phụ đạo.
Dạ Vãn Lan ừ một tiếng: “Nhớ tôi rồi sao, không phải là tối ngủ mơ thấy tôi đấy chứ?”
Dung Vực mờ mịt nhìn Yến Phong: “...”
Anh ta bắt đầu không thể lý giải được cuộc hội thoại của hai kẻ điên này.
“Ban ngày nghĩ gì, ban đêm mơ thấy cái đó.” Yến Thính Phong nhẹ nhàng chớp mắt, nụ cười trên khoé miệng cong lên: “Đêm qua tôi mơ thấy Dạ tiểu thư…”
“A!”
Bên kia truyền đến một tiếng hét thảm thiết.
Là một giọng nam.
Yến Thính Phong đang nói chợt dừng lại, chậm rãi híp mắt.
Dạ Vãn Lan bình tĩnh nói: “Anh chờ một lát, tôi giải quyết xong việc ở đây, sẽ lập tức gọi điện thoại lại cho anh.”
Những lời này tựa chừng đã chạm đến trái tim Yến Thính Phong, anh nhướng mày: “Được, tôi sẽ luôn chờ đợi Dạ tiểu thư.’’
Trong văn phòng, Dạ Vãn Lan tay cầm ngân châm, vẻ mặt vô cảm nhìn Giang Tự Lâm: “Kêu cái gì?”
Khóe mắt Giang Tự Lâm đẫm nước mắt: “Đau…chết mất.’’
“Chịu đựng đi.” Dạ Vãn Lan lãnh đạm nói: “Nghĩ xem, cậu có muốn tiếp tục thêu thùa không?”
Giang Tự Lâm cắn chặt răng, thanh âm khàn khàn: “Muốn.’’
Cho đến ngày nay cậu vẫn không tài nào biết được, rốt cuộc ba mẹ mình đã đắc tội với ai, nhưng gấm Tô Châu gia truyền là tâm huyết cả đời của bọn họ, không thể nào bị phá hủy trong tay cậu được.
Cậu vừa điều tra án kiện, đồng thời cũng muốn gây dựng lại nghề thêu tổ truyền, nhưng tay cậu căn bản không có cách nào chữa khỏi.
Cậu đã đi khắp các bệnh viện lớn nhỏ, còn đi sang cả nước ngoài, nhưng tay vẫn như cũ không có cách nào chữa trị.
Dạ Vãn Lan thật sự có thể chữa khỏi cho cậu sao?
Giang Tự Lâm chịu đựng nỗi đau, chuyển chủ đề dời đi lực chú ý: “Tôi đã thử qua rất nhiều cách châm cứu, tại sao cô thi châm lại đau như vậy?”
“Còn có thể đau hơn nữa, cậu muốn thử không?”
“Cô nói tôi biết đi, đây phương pháp châm cứu gì? Có phải là thuật châm cứu Thái Ất không?”
Dạ Vãn Lan ghim cây ngân châm cuối xuống cổ tay cậu không chút nương tay, mỉm cười nói: “Cậu đoán thử xem.”
“Tôi không đoán.” Giang Tự Lâm đau đến nước mắt lưng tròng, lời nói chợt nghẹn lại: “Cô là đồ điên, đã cố tình lại còn nói như mình rất có lý, thật đáng sợ.”
Dạ Vãn Lan: “Câm miệng.”
Giang Tự Lâm: “...”
Cậu rất là uỷ khuất.
**
Giờ giải lao buổi sáng, ở trường nhất trung Giang Thành.
Sau hai tiết học căng thẳng, học sinh chạy đến sân thể dục tham gia một số hoạt động, Lâm Ôn Lễ ngồi lại trong lớp đang nhìn chằm chằm sách giáo khoa phát ngốc.
“Ôn Lễ.” Chủ nhiệm lớp đứng ở trước cửa phòng học vẫy tay với cậu ta: “Giáo sư Phù của đại học Vân Kinh tìm em có việc, em theo cô tới văn phòng hiệu trưởng một chuyến.”
Lâm Ôn Lễ ngẩn người, theo chân chủ nhiệm lớp đến văn phòng hiệu trưởng.
Hiệu trưởng đang hết mực cao hứng: “Ôn Lễ, hôm nay biểu hiện của em rất tốt, em biết không, những điều hôm nay em diễn thuyết là một phát hiện mới rất lớn của ngành khảo cổ đấy?”
“Sao ạ?” Lâm Ôn Lễ cảm thấy thật hoang đường: “Bài diễn thuyết của em…”
“Bạn học Lâm, hậu sinh khả uý, hậu sinh khả uý nha!” Giáo sư Phù cười tủm tỉm nhìn cậu ta: “Hai ngày trước chúng tôi mới xác nhận chính xác là Vĩnh Ninh công chúa đã cải trang thành Yến Vương trong suốt ba tháng, thế mà em cũng có phát hiện này, bình thường có phải em đọc rất nhiều sách lịch sử không?’’
Lâm Ôn Lễ nói: “Em là học sinh lớp khoa học tự nhiên, kiến thức lịch sử rất bình thường.”
“Bạn học Lâm, vậy là em hiểu biết rất nhiều nha, học sinh lớp tự nhiên cũng có thể đưa ra những lời giải thích như vậy!” Giáo sư Phù kinh ngạc cảm thán: “Xem ra là em có thiên phú! Em thật sự không suy xét sẽ chuyển sang khoa văn sao? Thầy đảm bảo với em, chỉ cần em làm đệ tử của thầy, em muốn gì cũng có thể nói…”
Rốt cuộc Lâm Ôn Lễ nhịn không được, cắt ngang lời nói của giáo sư Phù: “Giáo sư, tư liệu cùng với kết luận của bài diễn thuyết đều là chị họ em nói với em.’’