Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Đừng nói tới chuyện có người gửi lời chào hỏi trước đến cho nhà trường, dù cho không có, thì trường Nhất Trung tại Giang Thành cũng sẽ không bao giờ để cho Dạ Vãn Lan nhập học.
Trưởng khoa khoa Giáo Dục nhàn nhạt nói: “Nếu lúc ông Lâm gọi điện thoại cho tôi và nói cho tôi biết họ tên của cháu gái, thì hôm nay tôi sẽ không gặp ông đâu.”
Trường Nhất Trung là trường cấp ba tốt nhất ở Giang Thành, tỉ lệ được lên lớp đạt tới 100% vào mỗi năm, và tỉ lệ được tốt nghiệp vào trường đại học trọng điểm cao tới 95%.
Với một học sinh đã nghỉ học ba năm trời như Dạ Vãn Lan, thì ai dám dạy và ai dạy cho được chứ?
Nếu mà ông ta nhận Dạ Vãn Lan vào học, đến lúc đó sợ rằng sẽ khiến cho danh tiếng của Nhất Trung bị tụt dốc mất, trách nhiệm nặng nề như vậy sao ông ta chịu được.
“Ngài Trưởng khoa, là như vầy, nếu như tôi không nắm chắc vấn đề này, thì tôi sẽ không hẹn gặp ngài làm gì.” Lâm Hoài Cẩn muốn giải thích cho Trưởng khoa khoa Giáo Dục hiểu: “Con bé đã làm thử bài thi tháng của Nhất Trung rồi, ngài hỏi thử Ôn Lễ đi thì biết, bài thi con bé làm…”
Trưởng khoa khoa Giáo Dục không muốn nghe ông tiếp tục dài dòng lôi thôi nữa, bèn ngắt lời ông nói: “Ông Lâm, mời ông hãy về cho, Ôn Lễ là một học sinh ngoan, trường Nhất Trung của chúng tôi nhất định sẽ dạy tốt cho thằng bé.”
Làm được bài thi tháng thì sao chứ?
Cũng đâu phải đến trường thi đâu, đáp án đã ra sẵn hết rồi còn gì.
Làm đề thi Vật Lý nhưng lại chọn khối Sử Hóa Sinh?
Đúng là tức cười.
Lâm Hoài Cẩn đành im lặng đứng dậy ra về, không nói tiếp nữa: “Xin lỗi vì hôm nay đã lãng phí thời gian của ngài, thưa Trưởng khoa.”
Ông vẫn chưa biết nói sao để không tổn thương lòng tự trọng của Dạ Vãn Lan nữa.
Ông hơi do dự, nhưng cuối cùng vẫn cầm lấy điện thoại, gọi cho Lâm Vi Lan, xem thử có thể giúp Dạ Vãn Lan xin được hồ sơ nhập học hay không.
Tại khu đối diện với nhà giáo vụ.
Trong phòng tư vấn tâm lý, sau khi Yến Thính Phong thấy Lâm Hoài Cẩn ra về, thì chậm rãi quay đầu không nhìn tiếp nữa.
“Bạn học Dạ, tốt lắm, cực kỳ tốt, trạng thái hôm nay của cô đã tốt lên rất nhiều.” Dung Vực rất vui mừng: “Nhớ phải tiếp tục đến tái khám đấy nhé, có như vậy thế giới trong lòng cô mới trở nên tốt đẹp được, hơn nữa cô phải nhớ làm những việc mà mình yêu thích, vậy mới có thể duy trì sự lạc quan của cô.”
Dạ Vãn Lan chống cằm hỏi: “Những việc mà mình thích?”
Ánh mắt của Dung Vực tràn đầy mong đợi hỏi cô: “Cô thích làm việc gì? Tôi sẽ giúp cô.”
Dạ Vãn Lan nheo mắt lại, chậm rãi nói: “Tôi muốn sờ thử mặt của anh ấy, sau khi sờ xong chắc hẳn tôi sẽ vui hơn.”
“Sao?” Dung Vực nhìn theo hướng cô đang nhìn, khi nhận ra người cô nói là Yến Thính Phong, thì hoảng sợ ngay: “Bạn học Dạ, không chạm thử được đâu, người anh em này của tôi…”
Anh ta còn chưa kịp nói ra mấy chữ “rất xấu tính mà còn thích giết người nữa” thì bỗng thấy Yến Thính Phong nhướng mày, sau đó đứng dậy, bước đến đứng trước mặt của Dạ Vãn Lan.
Anh hơi cúi người xuống, đưa tay nắm lấy tay cô, để lòng bàn tay cô áp lên mặt mình, nhẹ nhàng vuốt ve.
Gò má anh ấm áp, mềm mại như ngọc.
Vài giây sau, Yến Thính Phong khẽ cười: “Tâm trạng của Dạ tiểu thư có tốt hơn chưa?”
Dung Vực vội nhìn sang Băng Hà và Thiết Mã, mắt anh ta chớp như điên hỏi bọn họ.
… Thiếu chủ của hai người có phải bệnh cũ tái phát hay không? Lần này là bị đánh mất trái tim?!
Băng Hà: “…”
Thiết Mã: “…”
Đừng hỏi bọn họ, bọn họ cũng không biết và cũng sợ lắm chứ!
Đặc biệt là khi Yến Thính Phong bỗng nhiên trở nên dịu dàng, ai mà biết được người bị giết tiếp theo sẽ là ai đây?
“Ừm vui hơn rồi, cảm ơn nhé.” Dạ Vãn Lan để tay xuống: “Tôi đi làm việc tiếp đây.”
Cửa phòng tư vấn được đóng lại, nụ cười trên môi của Yến Thính Phong cũng biến mất theo.
Dung Vực rùng mình một cái.
Anh ta có cảm giác sẽ có chuyện xấu gì đó xảy ra!
Ngón tay của Yến Thính Phong gõ nhẹ lên bàn: “Gọi điện thoại cho Hiệu trưởng trường Nhất Trung, bảo rằng sẽ quyên tặng ba tòa nhà cho trường ông ta, với điều kiện là Dạ tiểu thư phải được nhập học.”
Dung Vực nghe vậy vẻ mặt ngơ ngác hỏi anh: “… Tiền của cậu là để xài như vậy hả?”
Yến Thính Phong không trả lời câu hỏi của anh ta, đôi mắt anh nheo lại, yên tĩnh ngồi đó nhìn về phía những cánh hoa rơi bên ngoài cửa sổ.
Anh luôn có đủ sự kiên nhẫn, khi đối mặt với con mồi mà mình yêu thích.
…
Khi về đến nhà, Lâm Hoài Cẩn vẫn luôn chần chừ không dám bước vào, cứ mãi đứng đó lắc đầu thở dài.
“Anh đứng trước cửa nhà làm gì đấy?” Hứa Bội Thanh đứng sau lưng ông hỏi: “Có phải làm việc xấu gì rồi không?”
“Không có, anh nào dám chứ?” Lâm Hoài Cẩn thở dài không biết nên nói sao: “Là về vấn đề đi học của con bé Lan, bên trường Nhất Trung họ…”
Hứa Bội Thanh vừa mở cửa lập tức có tiếng nói vọng ra.
“Ba, mẹ.”
“Chú, thím.”
Thật hiếm khi, Dạ Vãn Lan và Lâm Ôn Lễ đều đang ngồi ở phòng khách.
Mặc dù bầu không khí giữa hai người họ vẫn không sôi nổi gì mấy, nhưng vẫn tốt hơn trước kia rất nhiều.
“Ồ, cả hai đứa đều ở nhà sao?” Lâm Hoài Cẩn có chút áy náy, do dự một hồi, ông nói: “Vãn Lan à, chúng ta đến phòng sách nào, chú có chuyện muốn nói với cháu, Lâm Ôn Lễ, con không được lén lút đi lên cùng đâu đấy.”
Lâm Ôn Lễ đành phải rút lại cái chân tính bước lên chung: “…”
Trong phòng sách.
“Lan à, chuyện là thế này.” Lâm Hoài Cẩn thở dài nói: “Đều do chú không tốt, cháu ráng đợi thêm vài ngày nữa nhé, chú bảo đảm với cháu, cháu chắc chắn sẽ được đến trường đi học lại.”
“Chú ơi, ở Giang Thành còn có rất nhiều trường học khác, không phải chỉ có trường Nhất Trung mới đi học được.” Dạ Vãn Lan rất bình tĩnh, như đã biết trước chuyện này sẽ xảy ra vậy: “Cháu có thể đến trường Thất Trung để học mà.”
“Thất Trung sao?” Lâm Hoài Cẩn sửng sốt: “Năm ngoái trường Thất Trung chỉ có 50 học sinh tốt nghiệp trường đại học trọng điểm, nhưng số học sinh của trường Nhất Trung đến học tại trường đại học Vân Kinh lại nhiều hơn gấp mấy lần đấy, cho nên không thể học tại trường đó được.”
Do trường Thất Trung nằm tại vùng ngoại ô cách thành phố khá xa, đồng thời tỉ lệ được lên lớp của họ trong những năm gần đây vẫn không hề tăng lên, nên không giữ lại được những giáo viên giỏi, càng không tuyển được những học sinh tốt, giờ đây trong trường chỉ còn lại một số giáo viên cũ vẫn kiên trì ở lại đó dạy học.
Dạ Vãn Lan nhướng mày hỏi: “Chú à, chú nghĩ cháu còn cần trường học dạy cháu thứ gì sao ạ?”
Lâm Hoài Cẩn chợt bừng tỉnh: “Đúng, đúng rồi nhỉ!”
“Cháu chỉ muốn lấy được bằng tốt nghiệp mà thôi.” Dạ Vãn Lan mỉm cười nói: “Nhưng cháu muốn đến Thất Trung học, được không, chú ơi?”
Lâm Hoài Cẩn trả lời: “… Được chứ.”
Sao ông không đồng ý cho được?
Ông tất nhiên đồng ý.
Lâm Hoài Cẩn lòng nhẹ như mây bước ra khỏi phòng, sau khi bước ra, ông gọi ngay cho người phụ trách bộ phận Tuyển sinh của trường Thất Trung.
…
Ở một nơi khác, nhà họ Chu.
Bầu không khí trong phòng khách tràn đầy căng thẳng, tất cả người làm đều lui xuống hết.
“Hạ Trần, lúc đó con đã nói gì với mẹ hả?” Chu phu nhân tức giận hỏi: “Con đã nói con sẽ lấy được bản hợp đồng hợp tác với tổng giám đốc Quyền về đây cho mẹ, nhưng mà giờ thì thế nào? Tổng giám đốc Quyền đã tìm được người hợp tác, mà người hợp tác này lại không phải là nhà họ Chu chúng ta!”
“Keng…”
Bà ta đập mạnh chiếc ly thủy tinh lên bàn trà.
Chu quản gia giật cả mình: “Bà chủ…”
“Mẹ à, đây đâu phải là lỗi của con đâu.” Chu Hạ Trần siết chặt tay, giận dữ nói: “Con đã đến tìm tổng giám đốc Quyền hai lần rồi, nhưng đều không gặp được bà ấy.”
“Vậy sao người khác gặp được hả?” Chu phu nhân không muốn nghe lời giải thích của anh ta: “Nhất định là do vấn đề của con, nếu không thì tại sao tổng giám đốc Quyền lại không chịu hợp tác với tập đoàn Chu Thị của chúng ta chứ.”
Tay của Chu Hạ Trần siết chặt đến nổi đầy gân xanh, vài giây sau, anh ta chỉ có thể ngoan ngoãn nhận sai: “Vâng, thưa mẹ.”
Anh ta xoay người bước lên lầu, sắc mặt nhăn nhó cực kỳ khó coi.
Thư ký Lý cũng vội vàng nhận lỗi với Chu phu nhân, sau đó cũng đi lên lầu.
Sau khi cửa phòng được đóng lại, Chu Hạ Trần hỏi: “Đã điều tra ra được chưa?”
“Vẫn chưa ạ.” Thư ký lắc đầu đáp: “Người hợp tác với tổng giám đốc Quyền chỉ có một mình bà ấy và trợ lý của bà ấy mới biết được thôi, những người cấp cao khác đều không biết gì cả.”
Chu Hạ Trần nghe vậy chỉ có thể thở dài: “Thật đúng là gặp ma giữa ban ngày!”
Anh ta đã nghĩ đến hết tất cả các công ty lớn hoặc nhỏ ở Giang Thành rồi, nhưng thực sự là không có công ty nào có năng lực có thể lọt vào mắt xanh của tổng giám đốc Quyền, và từ chối việc hợp tác với tập đoàn Chu Thị của anh ta.
Rốt cuộc là ai đây?
Chu Hạ Trần rất buồn bực, bèn đốt một điếu thuốc.
“Thưa ngài, còn một việc nữa ạ.” Thư ký Lý hơi do dự, anh ta khẽ nói: “Trường Nhất Trung ở Giang Thành tới báo tin, nói nhà họ Lâm muốn đưa Dạ Vãn Lan vào học tại trường Nhất Trung, nhưng đã bị từ chối rồi ạ.”
“Cô ta muốn đến Nhất Trung học?” Chu Hạ Trần hút một hơi trên điếu thuốc, sự bực bội trong lòng anh ta bởi vì việc này mà biến mất, anh ta mỉm cười như có điều suy nghĩ: “Được thôi, nói cho cô ta biết, nếu cô ta tới đây cầu xin tôi, tôi sẽ cho cô ta đến đó học.”
Anh Yến: Tiếp tục dùng sắc đẹp dụ dỗ.
Chị Lan: Chấp nhận việc dùng sắc đẹp dụ dỗ nhưng sẽ không đáp trả lại.
Dung Vực: ???