Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Lâm Việt rất nóng tính, anh ta tức giận đập bàn: “Em gái à, bây giờ anh sẽ đi nói với bà ngoại rằng cả hai bọn mình đều không muốn Dạ Vãn Lan đến Nhất Trung học.”
Lâm Thấm vẫn đang giận dỗi không chịu nói gì cả.
“Mà khoan đã, hình như có gì đó là lạ.” Lâm Việt tính đi nói ngày, thì anh ta chợt suy nghĩ lại: “Giang Thành thiếu gì trường học, sao Dạ Vãn Lan cứ nhất định phải chọn học tại Nhất Trung chứ? Dù cho muốn học tại một ngôi trường tốt đi chăng nữa, chẳng phải chọn trường quốc tế để học không phải tốt hơn sao?”
Dạ Vãn Lan đã nghỉ học hết 3 năm rồi, giờ phải học lại lớp mười, mà học lực của cô ta thì yếu kém, cần gì phải nhập học nữa chứ?
“À, em gái, anh biết tại sao rồi!” Lâm Việt chợt hiểu ra: “Đợt trước em không phải mới nhận được giải thưởng của Hội Triển Lãm Âm Nhạc Cổ Điển sao, nhờ vậy mà bên nhà ngoại cuối cùng cũng ghi nhận tên của em vào gia phả, nên chắc là cô ta muốn mượn việc đó để có thể được về bên nhà ngoại đấy!”
Lâm Thấm cũng nghĩ vậy nên cô ta nói: “Không được, em không đồng ý đâu!”
Cô ta biết lý do tại sao Lâm Thanh Văn và bà Lâm cứ luôn nịnh nọt cô ta, đó chẳng phải là vì muốn nhờ cô ta giúp đỡ để được về bên nhà ngoại ở Vân Kinh sao.
Cô ta ghét nhất những người như vợ chồng Lâm Thanh Văn và Dạ Vãn Lan vậy, không làm gì cả chỉ biết ăn bám vào người khác.
“Bọn mình sao có thể để cô ta về đó được, nhưng chỉ sợ cô ta dỗ bà ngoại vui đến quên trời quên đất, xin gì bà cũng chịu hết thôi!” Lâm Việt khinh bỉ hừ một tiếng: “Mẹ tụi mình cũng là người dễ mềm lòng nữa, nếu để cô ta thuyết phục được hai người họ thì cho dù em không chịu cũng phải chịu thôi.”
Lâm Thấm nghe vậy càng thấy rầu hơn, bực bội gẩy vài tiếng trên đàn cổ.
“Thôi kệ vậy, anh cũng không dám nói xấu Dạ Vãn Lan trước mặt bà ngoại.” Lâm Việt ngồi xuống rầu rĩ nói: “Lần trước thím hai mới nói cô ta có một câu thôi mà đã bị bà ngoại bắt đến nhà thờ tổ tiên phạt quỳ rồi, nếu đổi lại là anh thì chắc đã bị phạt theo quy tắc của tổ tiên rồi, em nói xem cô ta đã làm gì mà sao bà ngoại cứ thiên vị cô ta vậy chứ?”
“Đúng là lạ thật…” Lâm Thấm cũng cau mày suy nghĩ.
Lâm Vi Lan cũng không phải là người không phân rõ trắng đen phải trái, và những hành vi gần đây của Dạ Vãn Lan cũng thay đổi rõ rệt so với 4 năm trước.
Lâm Thấm quyết định âm thầm để ý quan sát Dạ Vãn Lan nhiều hơn.
…
Sáng thứ bảy, trường Thất Trung tại Giang Thành.
Tại văn phòng Tuyển Sinh.
“Rất cảm ơn sự giúp đỡ của anh, trưởng phòng!” Lâm Hoài Cẩn cực kỳ biết ơn anh ta: “Nếu không nhờ có anh thì con bé này sẽ không còn chỗ để đi học nữa, tôi cũng không biết làm sao luôn!”
“Ông Lâm đừng khách sáo.” Trưởng phòng Tuyển Sinh cười híp mắt: “Nếu ông và con bé đã tin tưởng trường chúng tôi, tất nhiên chúng tôi cũng sẽ tin tưởng con bé rồi, và sự lựa chọn này cũng như kết quả đạt được đều thuộc về phía hai bên chúng ta!”
Anh ta cũng rất đau đầu, do Thất Trung thiếu học sinh quá, đã ba năm liên tiếp đều không đạt đủ mức số lượng tuyển sinh rồi.
“À đúng rồi, thưa ông Lâm, nhằm để tiện cho việc chia lớp nên bạn học Dạ cần làm một bài kiểm tra thử khi nhập học.” Trưởng phòng Tuyển sinh nhắc nhở ông: “Ông nhớ nhắc trước với con bé nhé.”
Lâm Hoài Cẩn cười nói: “Không thành vấn đề, phía nhà trường cứ thoải mái mà ra đề khó nhất cho con bé làm!”
Ngay cả đề thi thử của trường Nhất Trung mà cô còn có thể đạt điểm cao nhất vậy thì làm gì còn đề thi trường cấp 3 nào có thể làm khó Dạ Vãn Lan cho được?
Trưởng phòng Tuyển sinh kinh ngạc: “Hả?”
Người chú này có phải có thù hằn gì với cháu gái của mình không, nên cố tình gài bẫy cháu gái mình?
Lâm Hoài Cẩn cực kỳ vui mừng gọi điện thoại báo cho Lâm Vi Lan biết: “Alo, mẹ ơi, con báo cho mẹ biết tin này, con bé Lan không đến trường Nhất Trung học nữa, con đã đến trường Thất Trung xác nhận lại rồi, tuần sau con bé sẽ đến đó nhập học ạ.”
Lâm Vi Lan gật đầu đồng ý: “Cũng được, con bé nó học ở đâu cũng vậy thôi.”
Sau khi cúp máy, ông đi được vài bước mới chợt nhớ ra hình như ông chưa nói về trình độ môn Vật Lí của Dạ Vãn Lan cho Lâm Vi Lan biết thì phải.
Nếu không sao Lâm Vi Lan có thể nói ra câu đó được?
Thật kỳ lạ.
“A Lan, việc nhập học của cháu đã được bàn bạc xong xuôi rồi.” Lâm Hoài Cẩn bước ra cổng trường báo cho Dạ Vãn Lan biết, cô gật đầu: “Nào, đi thôi, hôm nay chú mời, chúng ta sẽ ăn trưa ở bên ngoài.”
Lâm Hoài Cẩn lái xe chạy từ ngoại ô về đến đường vành đai thứ hai khu vực gần trung tâm thành phố.
“Chú đi đặt chiếc bánh kem, cháu đi gọi thím và em trai nhé.”
“Vâng ạ.”
Dạ Vãn Lan đội một chiếc nón rơm che đi nửa gương mặt, mái tóc dài được xỏa ra nhảy tung tăng dưới ánh mặt trời theo mỗi bước chân của cô.
“Dạ tiểu thư, rốt cuộc cũng đợi được cô về rồi.” Băng Hà đợi cô từ nãy giờ, thấy cô về tới lập tức đứng phắt dậy chạy sang, “Thiếu… tiên sinh dặn dò tôi gửi tặng món quà nhập học này cho cô.”
“Quà gì vậy?” Dạ Vãn Lan nhướng mày hỏi.
Băng Hà vội vàng đưa hộp quà cho cô: “Tiên sinh còn nói, nếu Dạ tiểu thư sau khi nhận quà có thể gọi một cú điện thoại cho ngài ấy thì tốt quá rồi.”
Dạ Vãn Lan gật đầu, một tay nhận lấy hộp quà, tay còn lại lấy điện thoại gọi đến số điện thoại bàn của văn phòng tư vấn tâm lý.
Sau một tiếng tút đã được bắt máy ngay.
Giọng nói của người đàn ông kèm theo tiếng rè rè của sóng điện thoại, dù nghe không rõ lắm nhưng cũng không làm mất đi sự dịu dàng trong lời nói của anh: “Một phần quà nhỏ nhằm chúc mừng Dạ tiểu thư trở lại trường học, hy vọng cô thích món quà này.”
“Cảm ơn anh nhé.” Dạ Vãn Lan khẽ cười: “Nhưng tôi chuẩn bị đến Thất Trung học rồi, nên sau này chỉ có thể đợi đến cuối tuần mới rảnh đến khám được.”
“Số để khám bệnh là số điện thoại bàn, còn số này là số điện thoại cá nhân của tôi, bất cứ lúc nào Dạ tiểu thư cũng có thể gọi cho tôi, tôi sẽ luôn đợi cuộc gọi từ cô.” Sau khi cúp máy, Yến Thính Phong quay sang nói: “Không cần quyên tặng tòa nhà cho Nhất Trung nữa.”
Dung Vực tức tối nhảy dựng lên: “Lại sao nữa vậy cậu chủ của tôi ơi, tôi vừa mới bàn bạc xong với người ta, giờ cậu lại đổi ý là sao?”
“Cô ấy bảo sẽ học tại Thất Trung, nên tòa nhà đó đành quyên tặng cho Thất Trung vậy.” Yến Thính Phong nói một cách hời hợt: “Còn nữa, cậu cũng thu xếp đồ đạc dọn sang Thất Trung làm nhà tư vấn tâm lý đi nhé.”
Dung Vực ngơ ngác: “Gì?”
Trong mắt của Yến Thính Phong anh ta cũng giống như tòa nhà đó phải không, nói dọn là dọn đi ngay!
Anh ta bực rồi nhá!
…
Ở một góc khác, tại trụ sở chính của tập đoàn Chu Thị.
Sau khi Thịnh Vận Ức chào hỏi với đám nhân viên liền bước thẳng vào văn phòng của Tổng giám đốc: “Hạ Trần, giờ này anh có bận gì không? Cùng em đến Nhất Trung lấy tranh nhé?”
“Được thôi.” Chu Hạ Trần mỉm cười bước đến nắm lấy tay cô ta: “Lần này em lại gửi tranh gì cho bên Nhất Trung vậy?”
“Chính là cái bức tranh ở khách sạn Kim Sơn đó, trường Nhất Trung mượn để cho học sinh của lớp Nghệ Thuật quan sát học hỏi, đây là việc tốt mà, nên em sẽ không từ chối.”
“Là do em có lòng lương thiện thôi, nào, anh lái xe chở em đi.”
30 phút sau, một chiếc MayBach đậu ngay trước cổng Nhất Trung tại Giang Thành.
Vẫn còn trong giờ học nên sân trường rất yên tĩnh.
“Ở trong phòng vẽ của khu đa chức năng.” Thịnh Vận Ức nói: “Hạ Trần, đi sang bên đây này.”
Hai người đi đến phòng vẽ tại lầu ba.
“Lát nữa còn phải phiền anh chở em đến khách sạn Kim Sơn, sau khi xong việc em sẽ mời anh bữa cơm để...”
Chìa khóa trên tay của Thịnh Vận Ức rơi xuống đất phát ra tiếng leng keng.
Bức tranh lớn nhất được đặt ngay giữa căn phòng đã bị người ta lấy dao rạch nát không còn gì cả.
Thịnh Vận Ức sợ hãi lùi về sau, âm thanh run rẩy nói: “Ngày hôm qua khi em đến, tranh của em rõ ràng vẫn còn nguyên vẹn mà, sao giờ lại…”
“Chiều ngày hôm qua đến giờ ai đã từng bước vào đây?” Chu Hạ Trần giận dữ nói: “Lập tức đi kiểm tra camera cho tôi!”
Người phụ trách khu đa chức năng cũng hoảng sợ theo, hốt hoảng chạy đến phòng giám sát của trường.
Khu đa chức năng là nơi để học sinh luyện tập đủ các loại kỹ năng cũng như các môn học khác, do trường Nhất Trung cực kỳ quan tâm đến vấn đề tâm lý của học sinh, nên cũng đã sắp xếp một số phòng như phòng tư vấn tâm lý, phòng trị liệu bằng khay cát…
Sắc mặt của Chu Hạ Trần ngày càng khó coi: “Tìm được chưa hả!”
“Vận Ức!” Phương Thanh Nhã vội vàng chạy đến: “Chuyện gì thế, tranh của cậu sao lại thành ra như vậy.”
Thịnh Vận Ức cúi đầu lau nước mắt.
“Cậu yên tâm, tớ nhất định sẽ giúp cậu điều tra rõ ràng.” Phương Thanh Nhã chạy đến xem màn hình giám sát, trước màn hình là cảnh học sinh mặc đồng phục đi qua đi lại.
Sao có thể biết được là ai đây?
“Khoan đã!” Đôi mắt sắc bén của Phương Thanh Nhã chợt nhìn thấy một bóng người không mặt đồng phục bước vào trường học: “Đây không phải là Dạ Vãn Lan sao? Cô ta không phải là học sinh của trường Nhất Trung, vậy đến đây làm gì?”
Chu Hạ Trần lập tức nổi trận lôi đình: “Nhanh chóng gọi Dạ Vãn Lan đến đây cho tôi!”
Chuyện này chắc chắn là do cô ta làm!